Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 115
có chứng cứ không

❊ ❊ ❊

"Việc Tả Tướng vào Thiên Lao độc chết Thái hậu và Tuyên vương có liên quan đến thái tửThương Nguyệt quốc? Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" ThượngQuan Ngưng Nguyệt hé đôi môi kiều mị, khuôn mặt đầy kinh ngạc, hỏi ranghi vấn trong lòng mọi người.

"Khi biết Thái hậu và Tuyên vươngtrúng kịch độc trẫm lập tức mang theo ngự y đến Thiên Lao. Vậy mà, khitrẫm và ngự y đến Thiên Lao, Tuyên vương đã mất mạng vì độc, chỉ cònThái hậu vẫn giữ được hơi thở. Chỉ tiếc. . ."

Hiên Viên Ly thởdài buồn bã, tiếp tục mở miệng nói: "Thái hậu bị trúng kịch độc thế gian hiếm thấy, các ngự y hoàn toàn bó tay hết cách. Trước khi độc trongngười bộc phát hết, Thái hậu đã nói cho trẫm biết người hạ độc nàng vàTuyên vương chính là Tả Tướng. Thái hậu nói lẽ ra ban đầu nàng không nên nghe Tả Tướng giật dây, mưu toan lật đổ đế vị, để Tuyên vương lên ngôixưng đế."

"Không nên nghe Tả Tướng giật dây? Chẳng lẽ. . . kẻ đầu sỏ làm Thái hậu phát động nội chiến Long Diệu, thật ra là Tả Tướng?"Thượng Quan Ngưng Nguyệt liên tục chớp chớp mắt, nghiêng đầu nói:"Chuyện này lại làm người ta khó hiểu, địa vị của Thái hậu vô cùng tônquý tại sao lại phải nghe theo lời của thần tử chứ?"

Nét mặt vàlời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt phối hợp không chê vào đâu được,làm Hiên Viên Ly không nhịn được thiếu chút nữa bật cười ra tiếng, khóemiệng khẽ co giật nói: "Thụy vương phi có điều không biết, thật ra thìnếu không phải trước khi chết Thái hậu nói ra sự thật thì trẫm cũng cóhay biết gì đâu? Tả Tướng và Lăng Tiêm Tiêm thật ra đã sớm bị giết hại,Tả Tướng và Lăng Tiêm Tiêm hiện tại chính là nội gián mà Thương Nguyệtthái tử trăm phương ngàn kế đưa vào Long Diệu."

Cái gì, chuyệnnày cũng quá dọa người đi? Hiên Viên Ly vừa dứt lời, nhóm người bán hàng rong lập tức hoảng sợ há hốc miệng, biểu tình kinh ngạc nhìn về phíaĐộc Tiên.

Bùm -- lời vừa dứt, hai đứa con trai cùng với tất cả thiếp thất của Tả Thừa Tướng chỉ thấy hai mắt tối sầm, ngã ra sau.

Nếu Lăng Tiêm Tiêm là người giả mạo còn chịu được, đằng này ngay cả phụthân tôn kính của bọn họ, người cùng chung chăn gối thân mật với cácnàng, cũng là nội gián của Thương Nguyệt quốc?

Trời ạ, còn chuyện gì kinh khủng hơn chuyện này nữa sao? Hai đứa con trai cùng với tất cảthiếp thất của Tả Thừa Tướng ngã xuống đất bất tỉnh, nghe được tin tứclớn như thế, quả thực chỉ muốn nhanh chóng tự tử.

Hiên Viên Lylạnh nhạt quét mắt qua hai đứa con trai và thiếp thất của Tả Tướng vìkhông chịu nổi kích thích mà ngã xuống đất ngất xỉu, tiếp tục mở miệngnói: "Bụng dạ Thái tử Thương Nguyệt quốc khó lường, để Tả Tướng giả cũng chính là nội gián của Thương Nguyệt quốc đi giật dây Thái hậu, ý đồ làm Long Diệu máu chảy thành sông. Tả Tướng giả nói với Thái hậu, chỉ cầnThái hậu có lòng giúp Tuyên vương cướp đế vị thì thái tử Thương Nguyệtquốc sẽ không tiếc tất cả mà giúp đỡ bà."

Thượng Quan NgưngNguyệt khẽ chau mày, kích động nói: “Sau khi mọi chuyện thành công,không phải Thương Nguyệt thái tử muốn Thái hậu hồi báo chứ?”

“Đúng vậy, yêu cầu của Thương Nguyệt thái tử là….” Hiên Viên Ly nói đến đâythì ngừng lại, tiếp tục nói theo kịch bản mà Thượng Quan Ngưng Nguyệtgiao cho hắn: “Khi Tuyên vương thuận lợi đăng cơ, phải dâng một nửa quân đội cho Thương Nguyệt quốc, để hắn đem quân đánh chiếm Bắc Dực và TâyThần. Thái hậu và Tuyên vương tuy biết Tả Tướng là nội gián, nhưng vẫnkhông cưỡng lại sức hấp dẫn của đế vị, vì vậy nên mới có tình cảnh ngàyhôm nay.”

“Thái hậu thất bại, Tuyên vương không thể kế vị. TảTướng thấy Hoàng Thượng không hạ chỉ ban cái chết cho hai người đó, liền lo lắng Thánh Thượng vì thương tiếc cho Thái hậu và Tuyên vương mà ânxá cho họ, vì cảm kích mà tiết lộ cho Hoàng Thượng trong triều có nộigián. Nếu Tả Tướng bị vạch trần thân phận nội gián, thì danh tiếng củaThương Nguyệt thái tử sẽ bị ảnh hưởng. Vì muốn giữ danh tiếng cho Thương Nguyệt thái tử, Tả Tướng……” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý kéo dàigiọng, chờ Hiên Viên Ly nói tiếp.

Hiên Viên Ly sao lại không hiểu ý tứ của nàng chứ, lập tức nói tiếp: “Mới vào Thiên Lao giết Thái hậuvà Tuyên vương, tránh bọn họ nói những chuyện không nên nói.”

Nghe Hiên Viên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, những người có mặt ở đónhất thời siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi kêu gào.

“Đầu tiên là giết hại Tả Tướng, lại giết Thái hậu và Tuyên vương, Thương Nguyệt thái tử khinh người quá rồi.”

“Tâm tư độc ác như vậy, muốn Long Diệu chúng ta nội chiến, Long Diệu và Thương Nguyệt không đội trời chung.”

“Hoàng Thượng, Thương Nguyệt quốc không ngờ lại nham hiểm như thế, muốn LongDiệu chúng ta nội chiến, quả thật là không xem Long Diệu chúng ta ra gì. Long Diệu của chúng ta nhất định phải cho Thương Nguyệt quốc biết tay,cho Thương Nguyệt quốc biết muốn tính kế Long Diệu không dễ đâu.”

Thấy mọi người phẫn nộ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly im lặng cười trong lòng. Đã thành công rồi, đúng không?

Các lão bách tính không thích chiến tranh, bọn họ khát vọng một cuộc sốngyên bình ấm no. Đối với bách tính mà nói, chiến tranh là điều đáng sợnhất.

Cho nên bọn họ không hi vọng lãnh thổ của quốc gia mình bịcác quốc gia khác tùy ý xâm phạm, cũng không hi vọng quốc gia của mìnhchủ động khiêu khích các quốc gia khác, từ đó dẫn đến nội tâm của họ vôcùng căm hận chiến tranh.

Nhưng mà đối mặt với Thương Nguyệt, Bắc Dực và Tây Thần đang chuẩn bị đánh chiếm nước nhà, Hiên Viên Diễm, Hiên Viên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết máu chảy thành sông là điềukhông thể tránh khỏi.

Hôm nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt và HiênViên Ly diễn vở kịch này, là muốn cho dân chúng Long Diệu hiểu, mặc dùLong Diệu không có ý xâm chiếm nước khác, thì những nước khác cũng sẽkhông bỏ qua cho Long Diệu. Đợi đến khi, Diễm dẫn mọi người tấn công tam quốc, các lão bách tính chính là động lực vững mạnh nhất.

“LăngTiêm Tiêm…..”Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng mở miệng, nở nụ cười tàmị đi đến trước mặt Độc Tiên, kiều diễm nói: “Không đúng, ta phải gọingươi là nội gián của Thương Nguyệt quốc. Chuyện đã đến nước này, ngươicòn lời gì để nói?”

Thu lại vẻ mặt kinh hoàng luống cuống, Độc Tiên lạnh lùng phun ra một câu: “Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý vuốt vuốt tóc của Lăng Têm Tiêm, phong tình vạn chủng nói: “Gán tội cho người khác?”

Độc Tiên nhấc tay lên, giận dữ gạt tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt ra khỏi tóc của mình, lạnh lùng nói: “Thái Hậu và Tuyên Vương bị nhốt trong ThiênLao, Hoàng Thượng muốn ban cho họ tội chết, nhưng lại sợ lão bách tínhnghị luận. Nếu không giết bọn họ, không thể nhổ cỏ tận gốc, nhất định sẽ lưu lại hậu hoạn về sau.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt xoa hai bàn tay vào nhau, cười giễu cợt: “Cho nên?”

“Cho nên, Hoàng Thượng liền liên kết với Thụy Vương Phi bày kế, đầu tiên làlàm phụ thân tức đến hộc máu, khiến gia phụ bất đắc dĩ phải xuất phủ cầu y. Nhân lúc đó, Hoàng Thượng cho người độc chết Thái hậu và Tuyên vương trong Thiên Lao, sau đó chạy tới Tả Tướng phủ hỏi tội.”

Thân thể Độc Tiên thẳng tắp, mắt nhìn những người đang vểnh tai lên nghe sau đónói tiếp: “ Kế này quả nhiên cao minh, giết Thái hậu và Tuyên vương đemtội gán lên đầu gia phụ. Có thể thuận lợi tiêu diệt Thái hậu và Tuyênvương diệt trừ hậu hoạn, lại có thể thành công loại bỏ những lời dị nghị của lão bách tính.”

Độc Tiên vừa dứt lời, Thượng Quan NgưngNguyệt liền cười nói: “Thuộc hạ của Thương Nguyệt thái tử quả thật không thể khinh thường! Sắp chết đến nơi rồi còn phát huy bản lĩnh lẻo mépnhư vậy, thay chủ mình gây sóng gió cho Long Diệu, mưu tính phá hư quanhệ của dân chúng đối với Long Diệu.”

“Hoàng Thượng, lúc nào ngàimở miệng cũng nói gia phụ chính là nội gián của Thương Nguyệt quốc, vậyngài có chứng cớ không?” Không nhìn nụ cười trào phúng của Thượng QuanNgưng Nguyệt, Độc Tiên âm hiểm nhìn Hiên Viên Ly nói: “Từ đầu tới cuối,Thái hậu và Tuyên vương bị Độc chết trong Thiên Lao, nói ta với gia phụlà nội gián của Thương Nguyệt quốc, đều do một tay Hoàng Thượng ngàiđịnh đoạt. Lăng Tiêm Tiêm ta có thể khẳng định, tất cả đều do HoàngThượng và Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý gán cho chúng ta.”

HiênViên Ly cũng dời bước đến trước mặt Độc Tiên, khuôn mặt xinh đẹp nở nụcười nhẹ nhàng, nhưng đối với Độc Tiên, nụ cười này âm hàn làm nàng lạnh thấu xương.

“Muốn có chứng cớ sao?” Đôi con ngươi đen lạnh lùngnhìn Độc Tiên, chậm rãi nói: “Rất đơn giản, ngươi có dám cùng trẫm vàothư phòng của Tả Tướng, sẽ có chứng cớ chứng minh điều trẫm nói là thậthay là vu oan cho ngươi.”

“Ngươi…” Độc Tiên có dự cảm chẳng lành, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhìn xung quanh.

“Ngươi không nên chạy trốn, nếu trẫm ra lệnh, những cấm vệ quân quanh đây sẽphóng tên vào người ngươi, mũi tên sẽ không lưu tình mà ân cần hỏi thămthân thể ngươi.” Hiên Viên Ly đứng bên trái Độc Tiên, hạ thấp thanh âmcười nhạt nói, tiếp ngẩng cao đầu đi về hướng thư phòng của “Tả Tướng”.

“Tất cả đã bị người của Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta bao quanh rồi, sẽ khôngcó một chút may mắn nào xảy ra đâu. Cho nên, ngươi tốt nhất nên ngoanngoãn cùng bọn ta vào thư phòng, có giãy giụa cũng không được gì đâu.Nếu không, ngươi sẽ chết thảm đến không thể nhìn được.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đứng bên phải, cũng hạ thấp thanh âm cười tà mị, ngón tay lười biếng vuốt ve tóc mai đi tới thư phòng.

Nàng ta nhìn bảy tên Ảo Ảnh, tay để bên hông, chỉ cần nàng ta có dấu hiệumuốn chạy trốn, sẽ lập tức rút kiếm công kích nàng ta. Lại nhìn cấm vệquân đang kéo cung xung quanh bốn bức tường, vẻ mặt cực kỳ lạnh lẽo,nhắm mũi tên ngay thân thể nàng.

Nàng biết muốn thuận lợi thoátthân, chỉ có thể dùng mưu trí, tuyệt đối không thể động thủ. Cắn rănghít sâu một hơi, bất đắc dĩ cử động đôi chân cứng ngắc, tâm tình thấpthỏm theo sau Hiên Viên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

NhìnThượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly đang đi ở phía trước, một tênbán hàng rong đưa tay ra chọc người bên cạnh, yếu ớt hỏi “Này, chúng ta có thể vào thư phòng à?”

“Dĩ nhiên là có thể, Hoàng Thượng không bắt chúng ta ở ngoài, tức là ngầm cho phép chúng ta vào chứng minh sựthật rồi.” Tên bán hàng rong bị hỏi trợn mắt nói, sau đó cất bước đi lên phía trước.

“Ngươi hỏi câu này, không thấy mình ngu à?” Nhữngngười bán hàng rong còn lại cười giễu cợt hắn, cũng đi theo sau HiênViên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đi theo mọi người cũng bao gồm tên dịch dung, nhưng lúc này khóe miệng hắn kéo ra một nụ cười ý vị sâu xa.

“Thôi đi, các người chắc thông minh hơn ta?” Người bán hàng rong bị mọi người nói rất khó chịu bĩu môi hỏi lại, nhưng vẫn vội vàng đuổi theo….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm