Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8346 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 116
huyết sát hắc châm

❊ ❊ ❊

Gió nhẹ thổi qua bức tường vôi trắng của thư phòng, những đóa hoa lất phấttrong gió như nhảy múa. Bên trong phòng, trên tường treo những bức tranh sơn thủy (Sơn Thủy: hình vẽ mây núi, phong cảnh) đẹp vô cùng, nghiênmực còn ẩn ẩn mùi hương.

Lúc này, bàn tay Thượng Quan NgưngNguyệt lười biếng để lên bức tường đối diện, trên bước tường treo mộtbức họa Lục Trúc (lá trúc), xung quanh là hoa cỏ, khe suối nhỏ quanh coróc rách, sương mù như di động bồng bềnh tạo một một bức tranh phongcảnh đầy sinh động.

Ngoảnh đầu mắt ngọc ủy mị cười nhẹ nhàngthưởng thức, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hơi gật đầu, giống như nhìn thấyquan cảnh trước mắt vậy rất sống động yêu thích vô cùng.

Ở váchtường bên kia, nhóm người bán hàng rong xếp thành hàng ngang không dámđụng vào thứ gì, đứng ở giữa gian phòng hai mắt nhìn chằm chằm, hai tayHiên Viên Ly vốn chắp sau lại buông ra. Hoàng thượng mới nói, bên trongthư phòng có chứng cứ chứng minh Tả Thừa tướng là nội gián của ThươngNguyệt quốc, bọn họ đang chờ đợi Hoàng thượng đem chứng cứ ra.

Những người bán hàng rong hiếu kỳ nhìn xung quanh, nhưng lẫn trong đó có mộtngười, đôi con ngươi thâm thúy nở nụ cười nhìn Độc Tiên.

“Chứngcứ ở đâu? Nếu Hoàng thượng không tìm ra được chứng cứ người khác khólòng mà tin, mặc dù Hoàng thượng đem uy quyền ra cố ý đem tội danh đổlên đầu của gia nữ và phụ thân, chỉ sợ các lão bách tính khó lòng màkhông nghị luận đúng không?”

Độc Tiên lạnh lùng nói, hai mắt đồng thời nhìn về bốn phía.

Giờ phút này, Phương quản gia và bảy tên Ảo ảnh chia ra đướng ở bốn phía.Có thể nói bao quanh Độc Tiên, vừa đúng tạo thành một vòng tròn.

Bị vây quanh, Độc Tiên vẫn bình tĩnh, mở miệng nói. Phương quản gia đi lên trước rút trường kiếm bên hông ra, mũi kiếm bén nhọn lạnh lẽo chỉ thẳng vào Độc Tiên.

Bọn họ hiểu tâm tư của Độc tiên, nàng đang kiếmmọi sơ hở, ý muốn lấy khí thế sét đánh không kịp tẩu thoát. Chỉ là, bọnhọ sẽ không cho Độc Tiên một cơ hội bỏ chạy nào. Chỉ cần Độc Tiên có ýnghĩ muốn thoát, bọn họ sẽ rút trường kiếm trong tay không chút lưu tình mà giết nàng ta.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là làm thế nào mới có thể rút lui an toàn?

Xung quanh Độc Tiên đều là mũi kiếm lạnh lùng chỉa về phía mình, nàng hunghăng thầm mắng trong lòng, thân thể bất động không dám lộn xộn.

Nàng biết rất rõ, nếu như không thể nắm chắc, nàng tuyệt đối sẽ không hànhđộng. Vì nếu nàng cố phá vòng vây dù có thành công bỏ trốn, thì chờ đợinàng chỉ có một kết cục – đó chính là chết!

“Ngươi đã không có kiên nhẫn chờ đợi, trẫm đây sao có thể phụ lòng ngươi đây?”

Hiên Viên Ly giơ tay vén lên vài sợi tóc rơi xuống, nở nụ cười nhạt nhìnngười đang đứng trước bức tranh Lục Trúc, nghiêng đầu giống như đangchìm đắm trong cảnh sắc ở trước mắt: “Thụy vương phi, ngươi có cách lấychứng cứ, vậy thì ta giao cho ngươi lấy chứng cứ ra đây đi!”

Bỗng nhiên Thượng Quan Ngưng Nguyệt quay lưng lại, mắt ngọc vốn đang thưởngthức bức tranh lại kinh ngạc nhìn Hiên Viên Ly: “Ta có thể lấy chứng cứ? Thánh thượng, ngài có thể giải thích không?”

“Trước khi độc tốcủa Thái hậu tái phát, người trút hơi thở cuối cùng nói với trẫm, bà đãtừng thừa lúc đêm khuya, lén lút vào thư phòng Tả tướng gặp mặt. Hànhđộng của Tả tướng làm mọi người rất tức giận, đều là do thái tử ThươngNguyệt gửi thư chỉ huy.”

Hiên Viên Ly vì muốn tránh ánh mắt kinhngạc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngừa mình sẽ không nhịn được mà cườira tiếng, khóe miệng co quất tiếp tục nói: “Vì muốn lấy được ủng hộ củaThái hậu, cho nên mỗi lần Tả tướng hành động, sẽ bí mật gập nhau ở thưphòng, đem chỉ thị của thái tử Thượng Nguyệt cho Thái hậu xem. Cho nên,Thái hậu cũng biết nơi Tả tướng cất giấu những lá thư đó. Mà thư củathái tử Thương Nguyêt gửi cho Tả tướng chính là bằng chứng tốt nhất.”

“Thánh thượng mới nói thần thiếp có thể lấy được chứng cứ, chẳng lẽ….”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chớp chớp mắt, chậm rãi xoay người đi qua. Ngón tayvô tình ấn ấn trên tường, đây là bộ dáng lúc nàng thưởng thức bức tranhđó, nhẹ nhàng nói: “Chẳng lẽ chứng cư giấu ở đây, ở sau bức tranh này?”

Hiên Viên Ly im lặng một chút, lập tức nói tiếp: “Những bức thư mà thái tửThương Nguyệt gửi cho Tả tướng, đều giấu ở sau bức tranh Lục Trúc.”

“Thần thiếp đối với bức tranh này là cực kỳ yêu thích, lại không ngờ trong đó lại giấu giếm vật bẩn thỉu như vậy. Không chỉ phá hoại nhã hứng của ta, còn làm hỏng một bức tranh đẹp, nội gián của Thương Nguyệt quốc thậtđáng ghét mà.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang khó chịu nên giọngđiệu cũng có vài phần tức giận, tay cầm góc dưới của bức tranh, kéo cảbức tranh xuống.

Nghe lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhìn nàng phẫn hận kéo bức tranh xuống, Phương quản gia và bảy tên Ảo Ảnh, khônghẹn mà cùng nhau giật giật khóe miệng.

Có thể diễn tới cảnh giới hoàn mỹ như vậy, trừ Vương phi của bọn hắn ra, chỉ sợ không tìm rangười thứ hai! Nếu không phải bọn họ sớm biết nội tình, sợ rằng cũng bịkỹ thuật diễn xuất của Vương phi đánh lừa đúng không?

Từ lúc nàoVương phi của bọn họ có hứng thú với tranh vậy, đến nổi có nhã hứng chạy đi thưởng thức? Nàng mới nghiêng đầu thưởng thức tranh là giả, kỳ thậtchính là kiểm tra xem tranh này có bị ai động tay động chân hay không.

Dù sao, một người Ảo Ảnh cũng thuận lợi treo bức tranh này ở thư phòng,thần không biết quỷ không hay rút khỏi Tả tướng phủ. Cho nên khi bọn họtiến vào thư phòng, cũng đã hơn nữa canh giờ.

Nhưng đối với Tảtướng và Lăng Tiêm Tiêm, nửa canh giờ phát hiện bức họa này không biết ở đâu mà ra, những chứng cứ bọn họ đã tiêu hủy hết rồi. Nên bọn họ tươngkế tựu kế, dẫn Hoàng thượng và Vương phi vào trong thư phòng. Đợi VươngPhi và Hoàng thượng mở bức tranh ra, lại phát hiện bên trong rỗng tuếch, sẽ giống như lời “Lăng Tiêm Tiêm” nói.

Nếu Hoàng thượng khôngtìm ra chứng cứ làm người khác tin phục, chính là đem tội danh áp đặtcho “Lăng Tiêm Tiêm” và “Tả tướng”, đến lúc đó những người trong thưphòng này, đối với lời của Hoàng thượng sinh lòng hoài nghi.

Vìvậy để phòng chuyện phát sinh ngoài ý muốn, nên vừa mới vào trong thưphòng đóng kịch giống như bị bức tranh này hấp dẫn, mượn cơ hội kiểm tra xem có ai giở trò.

Nhưng nếu thật sự có người giở trò, thôngminh như Vương phi tất nhiên sẽ có biện pháp, làm những người bán hàngrong không thể phát giác ra chuyện gì, đem những thứ chuẩn bị sẵn nhétsau bức tranh.

Một điểm này, bọn họ rất tin tưởng không nghi ngờ gì. Vì, bản lĩnh quỷ dị khó lường của Vương phi, bọn họ tuyệt đối không dám chất vấn.

Ánh nắng vàng chiếu vào, gió nhẹ nhàng thồi qua.Thượng Quan Ngưng Nguyệt cầm bức tranh trên tường kéo xuống, hoa sen đều bị vỡ vụn, Hiên Viên Ly đến bên cạnh bàn đọc sách.

Ưu nhã vungống tay áo, bức tranh được trải trên mặt bàn. Cùng lúc đó, Thượng QuanNgưng Nguyệt dời bước đến bên cạnh bàn đọc sách, ngón tay thon dài rãirãi trên bước tranh.

Bước tranh quay cuồng, bức ảnh trên bàn đọcsách, đập vào tầm mắt của mọi người chính là giấy Tuyên thành, hiện lênh chính là một khe hở.

Lúc tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt dò vàotrong khe hở, lấy vật ở bên trong - cái gọi là chứng cứ ra, trên mặt Độc Tiên phủ lên từng tầng tro tàn.

Bên trong thư phòng Độc Vương,trên vách tường phía nam, quả thật vẫn luôn treo bức họa lục trúc, nướcchảy, mây trắng chiếu rọi lẫn nhau. Chỉ là, đó chỉ là một bức họa phongcảnh bình thường, trong đó căn bản không có cái gì tường kép (hai lớp),chớ nói chi là thư tín bí mật liên lạc giữa Dạ thái tử và Độc Vương.

Không tệ, nàng và Độc Vương ở Long Diệu hoàng triều hoạt động rất nhiều, quảthật đều hành động dựa theo chỉ thị bí mật của Dạ thái tử. Nhưng mà, mỗi một phong lá thư Dạ thái tử bí mật gửi đến từ Thương Nguyệt quốc, saukhi bọn họ xem xong lập tức tiêu hủy. Cho nên làm gì có bức họa tườngkép có lá thư truyền đạt chỉ thị của Dạ thái tử bên trong, toàn bộ đềudo Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly ngụy tạo.

Nhưng nàngcó một chút không hiểu, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly rốtcuộc đã đổi xà thay cột khi nào, thay một bức họa cảnh sắc hoàn toàngiống nhau treo cùng trên vách tường? Bên trong Tả Tương Phủ từ trướcđến giờ canh phòng sâm nghiêm vô cùng, nếu có người tiến vào thư phòngđổi bức họa, tuyệt đối không có khả năng làm tính cảnh giác mười phầncủa bọn hộ vệ không hề phát giác. Chẳng lẽ. . .

Nàng hiểu, rốtcuộc nàng cũng hiểu rõ. Thượng Quan Ngưng Nguyệt trước giả mượn chuyệncon chồn nhỏ mất tích, ra lệnh quản gia Phương Hoành qua dẫn người trắntrợn lục soát Phủ Tả Tướng. Đoán không ra ra tâm tư của Thượng QuanNgưng Nguyệt nàng, vẫn theo sát đội ngũ tìm kiếm con chồn. Độc Vươngcũng không ra tâm tư Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tự nhiên cũng âm thầmlặng lẽ theo đuôi đội ngũ của quản gia tìm kiếm con chồn.

Mà tấtcả bọn hộ vệ trong phủ, mặc dù ngoài mặt nàng quát ra lệnh cho bọn hắnkhông cho giám thị đội ngũ, nhưng thật ra thì nàng hướng về phía bọn hộvệ làm dấu tay, là lệnh bọn hắn theo đuôi đội ngũ, nghiêm mật quan sáthành động bất thường của đám người quản gia Phương Hoành.

Thì ralà, Thượng Quan Ngưng Nguyệt để quản gia vào phủ tìm con chồn nhỏ, kỳthật mục đích chính là vì dời đi trong phủ sự chú ý của mọi người. Khitất cả bọn họ đều đem lực chú ý nhìn chằm chằm từng hành động của quảngia đang tìm con chồn nhỏ thì tự nhiên liền buông lỏng quan sát nhữngnơi khác.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý dụng kế bức bách ĐộcVương rời phủ trước để đủ chứng minh nàng đã sớm biết bên trong phủ cómật đạo bí mật thông với bên ngoài, mà Thụy vương Hiên Viên Diễm đối với cách bài trí của Độc Vương bên trong thư phòng lại rõ như lòng bàn tay.

Khi bọn họ đem toàn bộ lực chú ý tập trung lên từng hành động của quản giađang tìm con chồn nhỏ thì thuộc hạ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhân cơhội mang theo bức họa đã chuẩn bị trước đó, từ mật đạo bên trong giếngcạn lẻn trống vào phủ, đem bức họa bên trong thư phòng đổi xà thay cột,để lại một bức họa làm nàng dù có trăm cái miệng cũng không thể bàochữa. Thật hay cho một Thượng Quan Ngưng Nguyệt thông minh tuyệt đỉnh,trận đánh này nàng và Độc Vương thua, thua một cách thê thảm không nỡnhìn.

Khi Độc Tiên buông mí mắt xuống, khi những suy nghĩ khôngngừng chạy trong đầu thì Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã đem từng lá thưmỏng manh từ bên trong bức họa tường kép lấy ra, nhất vuốt thẳng rồi đặt trên mặt bàn gỗ đàn.

"Ở bên trong Long Diệu hoàng triều mỏ rộngsòng bạc, quán rượu, hiệu cầm đồ chờ các loại buôn bán xây dựng có thểthu lợi, khéo léo lấy tiền tài của bách tính Long Diệu, để quốc khốThương Nguyệt ngày càng dồi dào."

"Giật giây Khương Thái hậu củaLong Diệu hoàng triều, để nàng lặng lẽ hạ độc Long Diệu hoàng, uy hiếpLong Diệu hoàng và Thụy vương đưa ra Long Phù điều binh khiển tướng."

"Xúi dục Tuyên vương bắt sống nữ nhi của đại tướng quân Thượng Quan Hạo -Thượng Quan Ngưng Nguyệt, để uy hiếp Thượng Quan Tướng quân giao ra ưngphù có thể điều binh khiển tướng."

"Nếu Khương Thái hậu và Tuyênvương phát động nội chiến thất bại, bọn họ cũng không còn giá trị lợidụng. Vì để tránh cho hai người họ tiết lộ ra thân phận nội gián của các ngươi, phải diệt khẩu hai người bọn họ."

Thượng Quan NgưngNguyệt dùng ngón tay ngọc khẽ vuốt ve chữ màu đen trên tờ giấy, mở miệng chậm rãi thì thầm, nhóm người bán hàng rong Long Diệu cũng rối rít đếngần bàn đọc sách, mắt trợn tròn nhìn nhìn chữ màu đen trên tờ giấy.

Từng lá thư mỏng manh trải trên bàn, trên tờ giấy không chỉ có "Chỉ thị" của Thương Nguyệt thái tử giao cho giả Tả Tướng mà còn có "Ghi chép" của Tả Tướng giả nhiều năm qua vầ chuyện tình của Long Diệu.

Thí dụ như nói: tính tình nhược điểm, sinh hoạt tập quán, bình sinh yêu thích cáigì,… của từng quan viên Long Diệu. Lại thí dụ như nói: quan viên kia làtâm phúc, sẽ trọng dụng. Quan viên kia là chướng ngại, sẽ thêu dệt tộidanh diệt trừ, hoặc tiến hành ám sát.

Thấy vẻ mặt Thượng QuanNgưng Nguyệt và nhóm người bán hàng rong Long Diệu đầy tức giận, ngheđược "Chứng cớ" mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt và nhóm người bán hàng rongLong Diệu cắn răng nghiến lợi đọc lên, mồ hôi lạnh chảy khắp người ĐộcTiên, móng tay cũng sâu khảm vào trong máu thịt.

Không tệ, chứngcứ trên tờ giấy này là Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly ngụytạo. Mặc dù không chính xác hết, nhưng cũng không chênh lệch nhiều lắm.Bởi vì trừ chuyện diệt khẩu Khương Thái hậu và Tuyên vương, những chuyện khác đều là sự thật .

Đôi mắt đen của Hiên Viên Ly Lãnh lạnhlùng nhìn Độc Tiên, nhàn nhạt mở miệng hỏi "Nội gián Thương Nguyệt Quốc, hiện tại. . . Ngươi còn gì để nói?"

Không đợi Độc Tiên mở miệngnói chuyện, nhóm người bán hàng rong Long Diệu hoàng triều vô cùng tứcgiận vung cao quả đấm, không kiềm được tức giận mở miệng kêu lên.

"Thánh thượng, nói nhiều cùng nội gián Thương Nguyệt quốc này như vậy làm gì, giết nàng!"

"Đúng, giết nàng. Ở Long Diệu ta làm nhiều chuyện xấu như vậy, chỉ có giết nàng mới có thể rửa hết tức giận của Long Diệu ta."

"Giết nàng, giết nàng, giết nàng!"

"Chứng cớ xác thật, không cách nào phủ nhận." Độc Tiên vốn vẫn cúi đầu bỗngnhiên ngẩng đầu nhìn về phía Hiên Viên Ly, âm thanh lạnh lùng nói:"Nhưng mà, chút chứng cớ này chỉ có thể nói Tả Tướng là nội gián ThươngNguyệt quốc, hình như không liên quan gì với Lăng Tiêm Tiêm ta thìphải?"

"Đúng là những chứng cớ này chỉ có thể nói Tả Tướng là nội gián Thương Nguyệt quốc, không hề liên lụy đến ngươi bên trong đó.Nhưng ngươi cũng không cách nào phủ nhận mình không phải là nội giánThương Nguyệt quốc, bởi vì. . ." Môi đỏ mọng xinh đẹp khẽ nhếch, ThượngQuan Ngưng Nguyệt chậm rãi đi đến trước mặt Độc Tiên, mở miệng cười nói: "Lớp da trên mặt ngươi chính là chứng cớ tốt nhất, không phải sao?"

Nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đi về phía mình, trong mắt Độc Tiên lộ ra một chút ngoan độc không dễ dàng phát giác. Ống tay áo đột nhiên huyđộng, năm phiến huyết sát hắc châm từ giữa ngón tay Độc Tiên phóng ra,hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt lệ lãnh tập kích.

Khôngbiết bởi vì Thượng Quan Ngưng Nguyệt phớt lờ, hay bởi vì Độc Tiên tốc độ bắn huyết sát hắc châm quá nhanh, nhanh đến mức làm Thượng Quan NgưngNguyệt không thể tránh kịp. Sưu sưu sưu -- năm phiến huyết sát hắc châmchứa kịch độc trí mạng, trong nháy mắt, toàn bộ hung ác bắn vào thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Người bị huyết sát hắc châm của tabắn vào cơ thể, nhiều nhất cũng không vượt qua thời gian nửa ly trà nhỏ, sẽ bởi vì máu độc công tâm mà bị mất mạng. Cho dù công phu dùng độc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngươi không kém hơn ta chút nào, ngươi cũngkhông có đủ thời gian để nghiên cứu ra thuốc giải."

Hoàn toànkhông thấy quản gia Thụy vương phủ - Phương Hoành cùng với bảy tên ảoảnh, làm lơ vật đang đặt ở cổ họng mình, bỏ qua sát khí lạnh lẽo từ mũikiếm truyền vào.

Độc Tiên khẽ nhếch đôi môi khát máu, cười cực kỳ độc ác nói: "Nếu ngươi không muốn chết, ngay lập tức uống cạn nửa lytrà và đưa ta bình yên vô sự ra khỏi Phủ Tả Tương. Nếu không. . . Cho dù chết, ta cũng khiến Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngươi chôn theo ta."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm