Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7454 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 140
thử nghiệm uy lực

❊ ❊ ❊

Cái nóng trong cơ thể Huyết Bàng Vương đã tản đi hết, dĩ nhiên sẽ không thể chịu được đầm nước lạnh lẽo này.

Chỉ thấy Huyết Bàng Vương rơi vào đầm, hai cánh lớn đạp nước, tạo ra vô số bọt nước, bơi nhanh vào bờ.

Mẹ ơi, rét chết mất, rét chết mất! Nếu không phải nó lên bờ nhanh, thì hiện tại đã trở thành tượng đá rồi.

Huyết Bàng Vương run lẩy bẩy, khóe mắt giật giật nhìn lông chim trênngười, vì rơi xuống nước mà kết thành băng mỏng, vểnh mỏ lên, chạy vộitới một chỗ khác, cọ băng trên người vào vách đá.

Mà lúc này, Huyết Phách Thần Châu tiếp xúc với đóa hoa sen trên tránThượng Quan Ngưng Nguyệt, làm nàng nhắm mắt, giống như lọt vào trạngthái ngủ say.

Huyết Phách Thần Châu chạm tới đóa hoa sen giữa trán Thượng Quan NgưngNguyệt, tỏa ra sắc hồng chói mắt, làm sơn động rực rỡ khác thường.

Mái tóc và y phục nàng tung bay trong gió, tay áo lay động, viên đá thủy tinh trong đó bay ra.

Một tiếng đinh vang lên, đá thủy tinh lao về phía Huyết Phách Thần Châu, trong nháy mắt chìm vào trong Huyết Phách Thần Châu.

Khi Huyết Phách Thần Châu hợp thể với đá thủy tinh, thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt chậm rãi xoay tròn.

Qua chút thời gian, sắc hồng trong sơn động càng đậm, càng rực rỡ. Cùnglúc đó, Huyết Phách Thần Châu lấy tốc độ cực nhanh, chuyển động trêntrán Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thấy thế, Huyết Bàng Vương nín thở, trợn to mắt nhìn chằm chằm Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Huyết Phách Thần Châu di chuyển với tốc độ cực nhanh, đột nhiên hóathành một quả cầu khí hình tròn, từ từ thẩm thấu vào đóa hoa sen trêntrán Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mà sắc hồng trong sơn động, cũng hướngtới thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Toàn bộ đều nhập vào hình hoa sen trên trán Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Huyết Bàng Vương biết Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã dung hợp linh lực thành công, nhếch miệng cười vọt tới trước mặt nàng.

Nó mở rộng cánh ôn nhu vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vui sướngmở miệng nói: "Chủ nhân, đi! Đi ra ngoài vận linh lực thử gảy Huyết TỳBà, xem uy lực như thế nào."

"Ừ." Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở mắt, gật đầu cười nhìn Huyết BàngVương, ngón trỏ tay trái hướng tới một mỏm đá cách đó không xa.

Huyết Tỳ Bà vốn nằm trên mỏm đá, đột nhiên bị linh lực của Thượng Quan Ngưng Nguyệt hút vào, bay đến trước mặt nàng.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi cười, lúc ôm Huyết tỳ Bà vào trongngực nàng phát hiện, với nàng mà nói Huyết Tỳ Bà khá nặng, hiện tại cầmnó chẳng khác gì một cây

cỏ không có trọng lượng.

Bước đi như hoa sen, đi tới cửa động nhỏ hẹp, thân thể nàng cùng Huyết Tỳ Bà dễ dàng chui ra ngoài.

Tuy nhiên Huyết Bàng Vương lại không dễ như thế, dù nó đã nghiêng người lach qua, nhưng vẫn bị kẹt ở cửa động.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn Huyết Bàng Vương thở hổn hển, liều mạngchui ra ngoài, khóe miệng không khỏi co giật hỏi: "Khụ....Cần giúp mộttay không?"

Huyết Bàng Vương bị cửa động đè ép vô cùng đau đớn, nhe răng trợn mắtđáp: "Không cần! Lúc trước có thể chen vào, hiện tại đương nhiên cũng có thể đi ra."

"Đừng nói với ta, lúc ngươi đi vào, cũng dùng cách này hả?" Thượng QuanNgưng Nguyệt im lặng nhìn cái bụng của Huyết Bàng Vương, khóe miệng coquắp càng thêm lợi hại nhắc nhở: "Ta nói này.....Thật ngốc a, sao ngươikhông biết hóp bụng lại?"

Huyết Bàng Vương đình chỉ động tác, tròng mắt đen láy như hiểu ra cái gì.

Ai, đúng đó, sao nó không nghĩ đến nhỉ? Nếu hóp bụng lại, cái bụng bựcủa mình sẽ nhỏ đi rất nhiều, như thế chắc sẽ không bị mắc kẹt ở cái chỗ này đi?

Huyết Bàng Vương vội vàng hít mấy hơi, thân thể cao lớn nghiêng trái nghiêng phải, chui ra ngoài.

Huyết Bàng Vương khẽ vỗ cánh, nghiêng đầu sang nhìn Thượng Quan NgưngNguyệt, cười ngượng ngập nói: "Hi hi, vẫn là chủ nhân cực kỳ thôngminh."

Chỉ là hóp bụng thôi, cũng gọi là cực kỳ thông minh? Đỉnh đầu nàng như có một đám quạ đen bay qua, hỗn độn trong gió.

Chẳng qua ngay sau đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt liền duỗi tay vuốt vecái cánh lớn của Huyết Bàng Vương, dịu dàng như nước nói: "Ngốc Bảo vềsau đừng kêu ta chủ nhân, kêu là Nguyệt chủ tử đi, như vậy có vẻ thânthiết hơn."

"Được, Nguyệt chủ tử." Huyết Bàng Vương cười hì hì đáp lại, đồng thờidụi đầu vào vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt ý tứ làm nũng, cọ nhè nhẹ.

Đợi đã, Nguyệt chủ tử vừa gọi mình là gì, Ngốc Bảo? Huyết Bàng Vươngnhận thấy có gì không đúng, kéo đầu ra khỏi vai Thượng Quan NgưngNguyệt.

Sao lại từ cái tên Tiểu Bàng diệt uy phong, biến thành cái tên Ngốc Bảocàng diệt uy phong hơn a? Không phải nó chỉ nhất thời hồ đồ, không hópbụng chen qua cửa động sao, chuyện này....Hình như vẫn chưa được tính là ngốc đi?

Huyết Bàng Vương vỗ đôi cánh lớn, giậm chân nói: "Nguyệt chủ tử, ngàiđừng gọi người ta là Ngốc bảo a. Thật ra người ta vẫn rất thông minh,chỉ là.....Ngẫu nhiên hồ đồ thôi."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thấy bộ dáng đáng yêu này của Huyết Bàng Vương, không nhịn được cười khúc khích nói: "Cái tên Ngốc Bảo này rất dễ nghea! Bảo bối của ta, bảo bối ngây ngốc. Ta tuyên bố, về sau sẽ kêu ngươilà Ngốc Bảo."

Nó ngốc, cũng không phải là không biết hóp bụng, mà là do nó đối với mình vô cùng chân thành.

Thật ra lúc nó tình nguyện đau đớn hành hạ, bức Huyết Phách Thần Châu từ trong cơ thể ra, để mình dung hợp linh lực, mình đã nghĩ gọi nó là Ngốc Bảo.

Ngốc Bảo, bảo bối của Nguyệt chủ tử, bảo bối ngây ngốc? Cái tên này thật có ý nghĩa nhưng mà....Cái tên này còn diệt uy phong của nó hơn cái tên trước đi?

Thôi thôi, Ngốc Bảo thì Ngốc Bảo. Ai kêu người là tân chủ tử của mình chứ, người thích kêu mình là gì thì kêu thế đấy.

Huyết Bàng Vương chu mỏ, ngửa đầu im lặng nhìn trời. Cuối cùng nó vẫnlựa chọn đón nhận cái tên Ngốc Bảo, cánh lớn chỉ vào Huyết Tỳ Bà trongngực Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: "Nguyệt chủ tử, vận linh lực gảy thửđi, xem uy lực như thế nào?"

"Ừ." Thượng Quan Ngưng Nguyệt gật đầu, rũ mắt xuống đặt ngón tay lên dây đàn.

Nàng khẽ động ngón tay, dây đàn nhảy lên. Hồng quang tỏa ra bốn phía, âm thành tràn ngập trong sơn cốc.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khống chế dây đàn, tiếng đàn tụ lại, lao thẳng tới thác nước.

Thác nước giống như cuồng phong, nước bắn lên cao.

Thác nước phát ra tiếng gầm thét đinh tai nhức óc, lộ ra vách đá phía sau, vụn đá bị nước cuốn đi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu mày, thu lại ảnh hưởng của Huyết Tỳ Bà vào thác nước.

Thác nước lại trở về như cũ, nhưng vách đá phía sau nó đã không còn nguyên vẹn, mà trở thành một cái hang lớn.

Đột nhiên tiếng đàn biến chuyển, thanh âm thâm trầm.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chuyển biến hướng tới một chỗ đầy hoa dại màu sắc sặc sỡ.

Mặt đất nứt ra, bụi đất bay tán loan. Hoa dại giống như bị lửa đốt toàn bộ khô héo tàn lụi.

Huyết Bàng Vương trợn to mắt cái mỏ hơi run run, trong lòng không nhịnđược âm thầm nói: Khụ khụ khụ.... Nguyệt chủ tử a! Chẳng qua là thửnghiệm thôi, không cần phá hủy quang cảnh xinh đẹp như thế chứ?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngừng tay, cười cười quét một vòng xung quanh.

Đối với uy lực của Huyết Tỳ Bà, Thượng Quan Ngưng Nguyệt rất hài lòng, cười nói: "Ngốc Bảo, đi lập tức đến Tuyết Ảnh Các."

"A!" Huyết Bàng Vương che giấu cảm xúc trong lòng, thân thể cao lớn hơilui xuống, cánh lớn quét nhẹ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ý bảo nàng nằmtrên lưng nó.

Huyết Bàng Vương ngửa mặt lên trời kêu lên một tiếng đầy khí phách, tiếp điểm hai chân, mang theo Thượng Quan Ngưng Nguyệt bao lên cao....

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm

Truyện bạn đang đọc dở dang