Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7469 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 139
huyết phách thần châu

❊ ❊ ❊

Nàng bước nhanh về phía trước, ôm huyết tỳ bà trên tay ngồi xuống mộthòn đá, nhìn về phía đầm nước đầy sương mù, lần nữa gọi: “Tiểu Bàngnhi?”

Sương mù dày đặc bao quanh đầm nước, làm tầm mắt của nàng chỉ có thể mơhồ thấy được một tầng ánh sáng, không cách nào có thể nhìn rõ tình huống bên trong.

Nhìn xuyên qua màn sương mù nhàn nhạt , Thượng Quan Ngưng Nguyệt pháthiện trong đầm rất yên tĩnh, ánh mắt nàng dừng lại ở trung tâm của hồ,ba vị trí này xung quanh tỏa ra từng tầng gợn sóng, ở mỗi tầng còn cóhơi nước bay lên.

Đây là tình huống gì? Nàng cứ tưởng Tiểu Bàng đang gặp nguy hiểm, chonên không nghĩ gì cấp tốc chạy tới giúp nó. Nhưng Tiểu Bàng nhi lạikhông xảy ra chuyện gì, còn chơi trò trốn tìm với nàng?

Nàng nhanh chóng đứng lên, ôm huyết tỳ bà phóng qua màn sương, lông minhư cánh bướm dừng lại trên một khối đá tròn nổi trên mặt nước.

“Tiểu tử kia, không cần nấp, mau lăn ra đây!” Khóe môi hiện lôi một chút ý cười, ngồi xổm, đồng thời đem năm ngón tay để vào trong nước.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cầm hòn đá thảy vào trong nước bọt nước bắntung lên, bay vào giữa trung tâm của những gơn sóng, lại bị những gợnsóng này giữ chân, rồi đột nhiên bị đầm nước hút lấy, biến mất.

Những giọt nước lạnh lẽo văng lên tay nàng, Thượng Quan Ngưng Nguyệtnhịn không được thở ra một hơi, lúc này mới mở miệng kinh hô: “Đúng làmột đầm nước lạnh thấu xương.”

Nàng bất đầu suy nghĩ, nếu vừa rồi không phản ứng nhanh, rút tay khỏiđầm nước, có phải bàn tay của nàng…..có phải đã đóng băng rồi không.

Nghe thấy tiếng kêu lên của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Thần Điêu vội vàng từ trong đầm vụt lên bay ra ngoài, vỗ hai cánh bay nhanh đến bên cạnhThượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thân thể cao lớn đến bên đầm thăm dò, cung kinh nhìn Thượng Quan NgưngNguyệt, thanh âm tràn đầy quan tâm hỏi: “Chủ nhân, đã làm ngài lạnhsao?”

“Tiểu tử kia, ngươi đến tột cùng là đang làm cái trò quỷ gì?” ThượngQuan Ngưng Nguyệt vừa nói xong đã quăng cho Huyết Bàng vương một ánh mắt khinh thường, tức giận đưa tay dùng sức vỗ nhẹ lên người Huyết Bàng.

Nhìn thấy tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt gần đụng tới đầu mình, đã thànhcông dọa sợ Huyết Bàng, nó chạy nhanh há ta mồm nói: “Chủ nhân, ngàikhông thể chạm vào tôi!”

Bởi vì Huyết Bàng vương nhanh chóng tránh kịp, nên bàn tay của ThượngQuan Ngưng Nguyệt chụp vào khoảng không, nhưng không vì thế mà nàng chịu bỏ qua, tay nàng nhẹ nhàng đặt lên vai Huyết Bàng vương.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh chóng rút tay về, vẻ mặt tức giận đầykinh ngạc nhìn nhìn lòng bàn tay đỏ ửng lên, khóe miệng run rẩy vô cùnghỏi: “Tiểu Bàng nhi, sao trên người ngươi lại nóng như lửa đốt vậy?”

“Vì…” Huyết Bàng vương mốn giải thích cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiểu, nhưng mới nói được một chữ, cơn đau đớn làm nó không thể thốt lên lời.

Huyết Bàng vương nhanh chóng chìm vào trong đầm nước lạnh như băng, chỉđể miệng nổi lên mặt nước, liên tục kêu gào thảm thiết: “Chiêmchiếp….chiêm chiếp…”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cảm thấy sóng mũi hơi cay cay, hai tay cuộn lại thành nắm đắm, nhìn sâu trong ánh mắt của nó ẩn chứa đau đớn, xúc độngvà lo lắng cùng giao nhau tạo ra ánh sáng.

Nàng….cuối cùng cũng hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Nếu Tiểu Bàng nhi muốn thành công lấy Huyết Phách Thần Châu trong cơ thể của nó ra, phải dung hợp linh lực và nâng cao linh lực, còn phải chịutra tấn hành hạ.

Lúc Tiểu Bàng nhi vận lực bức Huyết Phách Thần Châu trong người ra, đồng thời Huyết Phách Thần Châu cũng xuất ra năng lượng cường đại, nănglượng này sẽ làm cho tiểu Bàng nhi cả người nóng lên giống như lò lửa.

Cho nên tiểu Bàng nhi phải tìm một nơi cực lạnh, để chóng lại nhiệt hỏa trong người.

Đầm nước này lạnh như băng, nó có thể đóng băng mọi vật, nhưng vẫn không thể ngăn cản khí nóng trong người tiểu Bàng nhi, cũng chỉ có thể giảmbớt khí nóng trong người

mà thôi.

Lúc trước tiểu Bàng nhi nói dối nàng trong núi này cực kỳ âm u, khôngthích hợp cho Thanh Báo và Ngân Lang đi theo, kỳ thật là nó không muốncho hai người đó nghe tiếng kêu thống khổ của nó, để tránh tổn hại đếnuy phong Huyết Bàng Vương của nó.

Trước khi vào sơn động này, một mình bức Huyết Phách Thần Châu ra, nó đã dặn dò nàng, nếu nghe được tiếng kêu kỳ lạ nào, ngàn vạn lần không cầnchạy đi tìm.

Việc làm này của nó có hai nguyên nhân, thứ nhất: chính là không muốnnàng lo lắng. Thứ hai: Tiểu Bàng nhi thật sự rất yêu sĩ diện, nó khônghy vọng chủ nhân của nó, thấy hình dạng chật vật đau đớn của nó.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu chặt chân mày thật không đành lòng để Liệt Hỏa hành hạ nó, nhìn đôi con ngươi đang nổi lên mặt nước nói: "TiểuBàng nhi, ngoan nha! Không cần bức Huyết Phách Thần Châu ra, mặc dùkhông dung hợp được với Huyết Phách Thần Châu, ta đã linh lực của mẫuthân để lại, sớm muộn gì ta cũng dung hợp được.

"Chiêm chiếp..." Lại là một tràn tiếng kêu đau đớn, vùi dưới đầm nướcbăng giá Huyết Bàng Vương kích động vỗ đôi cánh đau đớn làm bọt nướcvăng lên vô số, thanh âm run rẩy trả lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Không! Nếu không có Huyết Phách Thần Châu hỗ trợ, dù linh lực của chủnhân thành công dung hợp, vĩnh viễn không thể đột phá đến tầng cao nhất. Nếu có Huyết Phách Thần Châu hỗ trợ, không những linh lực của chủ nhânđược dung hợp, trong nháy mắt tăng nâng cao linh lực lên mấy chục lần.Đến lúc đó kinh lực sẽ đột phá đến tầng cao nhất, cũng sắp được rồi."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiểu ý của nó, vì tránh sau này có người uyhiếp tính mạng của nàng, nàng vội vàng nói: "Đứa ngốc, mặc dù không thểđột phá đến cực hạn, nhưng lấy thân thủ hiện giờ cũng có thể tự bảo vệchính mình."

Huyết Bàng Vương vẫn đáp lại, thanh âm mang theo đau đớn, thái độ kiênquyết nói: "Thế sự khó lường, không thể không đề phòng. Bảo hộ chủ nhânchính là sứ mệnh, tôi phải giúp chủ nhân ngăn chặn hậu hoạn về sau. Chỉcần chủ nhân đột phá đến cực hãn, từ nay về sau không ai có thể tổnthương đến người."

"Ngươi ngươi...."' Nhìn Huyết Bàng vương tình nguyện chịu hết tra tấn,cũng phải lấy Huyết Phách Thần Châu ra, hai tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt chống nạnh bước đến gần Huyết Bàng Vương quát lớn: "Này! Tôi lấy thânphận chủ nhân ra lệnh cho ngươi, lập tức ngưng lại."

"Chủ nhân, không cần nhìn tôi bằng ánh mắt giết người đó. Huyết PháchThần Châu sắp ra rồi, nếu ngưng lại, sự cố gắng của tôi sẽ trở nên vôích sao?"

Thanh âm làm nũng mang theo chút hỗn loạn cùng đau đớn nói xong, HuyếtBàng Vương ra sức vỗ cách, cuốn càng nhiều nước bọt văng lên. Cùng lúcđó, sương mù bao quanh đầm nước, bỗng nhiên biến thành màu đỏ.

"Ngươi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt rất đau lòng nhìn Huyết Bàng Vương cốchịu đau đớn vỗ cánh ở trong đầm nước, cuối cùng cũng lựa chọn yên lặnglui về phía sau.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem Huyết Tỳ Bà đang run chuyển dịch sang bên ngồi xuống.

Tiểu Bàng nhi nói không sai, nó đã muốn bức Huyết Phách Thần Châu rakhỏi cơ thể, nêu cứng rắn bảo nó ngưng lại, chẳng phải công sức củanó....

Thời gian nửa chung trà qua đi....

Chỉ nghe oanh một tiếng vang lên, trong đầm nước nước chảy cuồn cuộn, Huyết Bàng Vương thân hình to lớn chạy ra khỏi đầm.

Vỗ vỗ đôi cánh đang ướt, những giọt nước tí tách rơi xuống đất, đôi conngươi của nó ẩn chứa ý cười nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ngay lúc này, trong cơ thể nó dòng khí nóng rực đã tản ra, mà trên mỏ nó hiện ra một viên châu màu đỏ tỏa ra hào quang, viên châu này chính làHuyết Phách Thần Châu mà nó cực khổ bức ra.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi trên phiến đá, nhìn Huyết Phách Thần Châutrên mỏ của Huyết Bàng vương, nhanh chóng đứng lên, vui vẻ chạy đếnHuyết Bàng Vương.

Đến trước mặt Huyết Bàng Vương, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm nó vào lòng, thanh âm tràn đầy kích động nói: "Bàng nhi ngốc, ngươi không có chuyệngì là tốt rồi."

Ô ô ô - chủ nhân đúng là người tốt, nó yêu chủ nhân nhất!

Huyết Bàng vương đang ngậm viên châu nên không thể nói rõ được, làm nũng ôn nhu ôm vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Nghe lời nói quan tâm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nó hạnh phúc vôcùng, nó biết Thượng Quan Ngưng Nguyệt vui mừng không phải vì nó bức raHuyết Phách Thần Châu, mà vì thấy nó không còn chịu đau đớn bởi dòngnhiệt lưu kia.

A, thiếu chút nữa quên! Sau khi lấy Huyết Phách Thần Châu ra khỏi cơthể, nếu dể nó tiếp xúc không khí quá lâu, năng lượng của nó sẽ dần dầnmất đi. Không được tán gẫu nữa, nó phải nhanh chóng đem Huyết Phách Thần Châu đưa cho chủ tử mới được.

Nhanh chóng đem đầu ra khỏi vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thân hình cũng rời khỏi, đem Huyết Phách Thần Châu để lên trán Thượng Quan NgưngNguyệt.

Huyết Phách Thần Châu vừa mới đụng trán Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mộtđóa hoa sen lập tức nở ra, Huyết Bàng vương liền bị dòng khí cường đại,đánh ra xa chật vật rơi xuống đầm nước lạnh băng...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm