Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 103
độc vương độc tiên

❊ ❊ ❊

Thượng Quan Ngưng Nguyệt lời vừa dứt, sáu gã hộ vệ phủ Tả Thừa Tướng nhất thời lui về phía sau mấy bước. Thân thể run rẩy dựa sát vào cửa phủ đang khép chặt, bọn họ hoảng sợ nhìn nhau, mồ hôi trên trán đổ xuống hơi thở khó nhọc.

Làn váy lay động trong gió, lông mi cong dài như muốn bay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nở nụ cười nói: “ Trong sáu người các ngươi, ta…nên lấy mạng của ai trước đây?”

Tay ngọc ưu nhã, nhẫn Huyền Băng Thiết phút chốc nở rộ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nhíu mày quét mắt nhìn sáu gã hộ vệ, thản nhiên nói: “ Hay là các ngươi tự sát đi? Nếu để ta tự mình ra tay, các ngươi sẽ nếm đủ tất cả hành hạ ở trên người, thống khổ tới chết.”

“Hí…” Sáu gã hộ vệ hít một ngụm khí, khuôn mặt trắng bệch nói: “ Thụy…Thụy vương phi, xin…xin hạ thủ lưu tình.”

“Nếu muốn Bổn vương phi hạ thủ lưu tình, thì ngay lập tức đi vào thông báo cho Tả Thừa Tướng. Nếu nói thêm một chữ, ta lập tức giết các ngươi.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt rũ mắt xuống, lười biếng vuốt ve mấy cánh sen trên nhẫn Huyền Băng Thiết, chỉ một động tác đơn giản cũng đẹp như tiên, nhưng nụ cười cùng thanh âm lại làm người ta rợn cả tóc gáy.

Sáu gã hộ vệ cắn chặt hàm răng, bất lực run lên. Hoảng hốt đẩy cửa ra, sợ hãi trốn vào trong.

Giờ phút này, vốn là trong phủ tràn đầy mùi thơm ngát, trong thư phòng Tả Thừa Tướng lại tràn ngập hắc ám cùng sát khí.

“Hôm nay trong triều, có thương thảo về việc xử phạt Khương Thái Hậu và Tuyên Vương hay không?” Trên bàn đọc sách, Lăng Tiêm Tiêm khoanh tay, lạnh lùng nhìn nam tử trung niên mặt áo gấm, người đó chình là Tả Thừa Tướng.

“Một người cũng không có.” Tả Thừa Tướng khẽ lắc đầu, bưng trà Long Tĩnh khí nóng lượn lên nhấm nháp.

“Hiên Viên Ly đối với Khương Thái Hậu cùng Tuyên Vương từ trước tới giờ hận thấu xương, thế mà lại không vội vã xử tử hai người này, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì?” Lăng Tiêm Tiêm khẽ nhíu mày, tà mị nhìn Tả Thừa Tướng.

“Vộ luận Khương Thái Hậu và Tuyên Vương phạm vào tội lớn gì, trong mắt những người dân ngu xuẩn dốt nát kìa, thì Khương Thái Hậu và Tuyên Vương cũng là người trong hoàng thất. Nếu Hiên Viên Ly chiêu cáo thiên hạ xử tử hai người này, dân chúng Long Diệu Hoàng Triều nhất định sẽ nghị luận ầm ĩ. Vì trấn an dân tâm, Hiên Viên Ly dù có hận Khương Thái Hậu và Tuyên Vương, bất đắc dĩ chỉ có thể tạm thời lưu lại mạng của hai người này” Tả Thừa Tướng khẽ xoay xoay chén trà, nhếch môi âm lãnh cười một tiếng nói.

“ Kim Phỉ Thúy rơi vào tay của chúng ta, Long Diệu Hoàng Triều, Thụy Vương cùng Khương Thái Hậu cũng không dám động đến chúng ta. Việc cấp bách nhất bây giờ, là lập tức điều động mọi người đi tìm Thánh Thủ Y Vương, như vậy dù chúng ta ở Long Diệu Hoàng Triều gây sóng gió gì, bọn người Long Diệu Hoàng Triều và Thụy Vương cũng chỉ có thể buồn bả than thở, mà không thể làm gì chúng ta.” Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng nói, đồng thời trong mắt nhanh chóng lóe ra một tia độc ác.

“Độc Tiên, ngươi nên chú ý lời nói, không nên dùng giọng điệu ra lệnh để nói chuyện với ta. Độc Vương ta cũng không phải là thuộc hạ của ngươi, ta và ngươi chỉ là cùng chung một hướng dốc sức giúp Dạ Thái Tử thôi.” Nói xong dùng sức đặt ly trà lên bàn, một tiếng “bang” vang lên, mặt xanh mét nhìn Độc Tiên “Lăng Tiêm Tiêm”.

Hôm nay hắn không lâm triều, lấy cớ thân thể bị ốm, xin Hiên Viên Ly nghỉ nữa tháng bồi dưỡng cơ thể thật tốt. Hiên Viên Ly không hỏi nhiều, lập tức ân chuẩn cho hắn trong vòng nữa tháng không cần vào triều.

Xin dưỡng bệnh chỉ là ngụy trang, thật ra là muốn ở trong phủ Thừa Tướng, điều động nhân mã đi Tuyết Ảnh các bắt sống Thánh Thủ Y Vương.

Nhưng hôm nay Độc Tiên này lại lên giọng ra lệnh làm hắn rất khó chịu, Độc Vương hắn cùng Độc Tiên nàng điều là thủ hạ của Thái tử Thương Nguyệt quốc Dạ Dật Phong, địa vị chẳng phân biệt được cao thấp. Nhưng nàng, lại thích ra lệnh cho người khác, nếu không phải lo lắng nàng phá hư kế hoạch lớn của Thái tử, hắn sớm đã ra tay dạy dỗ Độc Tiên này rồi.

Xem như không thế sắc mặt xanh mét của Độc Vương “Tả Thừa tướng”, Độ Tiên “Lăng Tiêm Tiêm” không chút để ý vén vén mấy sợi tóc mai, lạnh lùng nhếch môi nói: “ Độc Tiên ta từ trước tới giờ điều nói chuyện như vậy, Độc Vương ngươi nếu nghe không lọt tai, có thể hạ độc đối phó ta. Nhưng mà đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, bản lĩnh dùng độc của Độ Tiên ta không thua gì người. Nếu chúng ta bởi vì nội chiến mà tổn hại hai bên, dẫn đến phá hỏng kế hoạch của Dạ thái tử, khi chúng ta đối mặt với thái tử, không ai chiếm được một chút tiện nghi nào.

“Đêm nay ta sẽ mang theo Kim Phỉ Thúy đi Tuyết Ảnh các trước tìm nơi ở của Thánh Thủ Y Vương, một khi bắt sống được Thánh Thủ Y Vương, ta lập tức cho người phát tín hiệu. Đến lúc đó, ngươi mới có thể làm tốt phận sự của mình.” Độc Vương đè nén nội tâm đang tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Người yên tâm, chỉ cần ngươi thuận lợi bắt sống Thánh Thủ Y Vương, ta nhất định sẽ thành công lấy mạng của Khương Thái hậu cùng Tuyên Vương.” Độc Tiên lạnh lùng khẽ hừ mũi, lời nói tràn đầy sát khí.

Dạ thái tử đã từng nói, một khi Long Diệu Hoàng Triều có nội chiến, Khương Thái Hậu nhất định sẽ thất bại, nàng và Độc Vương nhất định phải nghĩ biện pháp chia rẽ quan hệ của dân chúng đối với Long Diệu Hoàng Triều

Long Diệu Hoàng Triều nội chiến cũng không chân chính bộc phát, Hiên Viên Ly cho dù nhốt Khương Thái Hậu và Tuyên vương trong thiên lao, trong thời gian ngắn cũng không thể lấy mạng của hai người đó được.

Nhưng nếu nàng nắm bắt được thời cơ chính xác chia rẽ quân dân trong Long Diệu Hoàng Triều, thần không biết quỷ không hay lẻn vào trong thiên lao giết Khương Thái Hậu và Tuyên Vương, nhân cơ hội đó tung tinh đồn Long Diệu Hoàng Triều có nội chiến.

Nàng sẽ nói Khương Thái Hậu và Tuyên vương chết thật oan ức, hai người đó căn bản cũng không có lòng mưu phản. Hiên Viên Ly vì muốn độc tài quân quyền, cho nên mới muốn hại Khương thái hậu và Tuyên vương, hơn nữa còn che giấu dân chúng, xử tử hai người họ trong ngục.

Như vậy, trong lòng dân chúng nhất định sẽ bàng hoàng, nghĩ thì ra Hiên Viên Ly chỉ giả phong phạm minh quân, vì muốn đạt được mục đích, không từ thủ đoạn nào tàn sát người thân hắn nhất định là bạo quân. Một khi dân chúng mất lòng tin đối với Hiên Viên Ly, xem hắn còn có thể tiếp tục an ổn ngồi trên đế vị hay không?

“Nếu không còn gì, xin mời Độc Tiên rời thư phòng! Ta cần yên tĩnh một chút, nghĩ đối sách đối phó với Tuyết Ảnh các.” Độc Vương giận dữ nhìn thái độ ngạo mạn của Độc Tiên, mở cửa thư phòng nói. Một khi hoàn thành tất cả nhiệm vụ Dạ thái tử giao phó, thuận lợi rút về biên giới Thương Nguyệt quốc, hắn sẽ hảo hảo “chăm sóc” nàng thật tốt.

“Vậy ta không làm phiền Độc Vương nghĩ cách đối phó với Tuyết Ảnh các, với bản lĩnh siêu phàm của Độc Vương ngàn vạn lần đừng làm Thái tử thất vọng, hi vọng là ngài thuận lợi bắt sống Thánh Thủ Y Vương. Nếu không, sẽ liên lụy tới ta.” Độc Tiên từ trên ghế chậm rãi đứng dậy, bước từng bước nhẹ nhàng hướng cửa thư phòng đi tới, nở nụ cười châm chọc

“Ngươi…” Độc Vương nấm chặt quả đấm, đang chuẩn bị hạ độc dạy dỗ Độc Tiên thì ngoài hành lang thư phòng vang lên tiếng bước chân hoảng loạn của hộ vệ.

Độc Vương vội vàng thu lại ống tay áo, ngồi xuống ghế. Cùng lúc đó, vốn là rời khỏi thư phòng, Độc Tiên lập tức quay đầu lại, nhanh chóng chạy tới sau lưng Độc Vương.

Thu lại ánh mắt khinh thường ngạo lãnh đối với Độc Vương, Độc Tiên vội vàng đấm bóp vai cho Độc Vương, dịu dàng nói: “Phụ thân,người thấy nữ nhi đấm bóp cho người có thoải mái không? Phụ thân cũng thật là, người đang ốm, còn cực khổ ở trong thư phòng xử lý quốc sự sao!”

“Khụ khụ khụ…rất tốt, thủ pháp đấm bóp của Tiêm Tiêm càng ngày càng thuần thục. Không nhờ Tiêm Tiêm, cha sao có thể chống đỡ bên trong thư phòng, thay Ngô Hoàng sử lý một chút quốc sự chứ.” Độc Vương giả bộ ho nhẹ vài tiếng, thở hổn hển trả lời.

Sáu gã hộ vệ cực kỳ sợ hãi chạy thẳng vào trong thư phòng, khom người hành lễ với phụ tử “Tả Thừa Tướng” và “Lăng Tiêm Tiêm”, thanh âm run rẩy bẩm báo: “ Tả Tướng, không xong rồi. Thụy vương phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt dẫn theo trăm tên thị vệ bao vậy phủ Tả Tướng rồi, còn phách lối chặn cửa đại môn phủ Thừa Tướng.”

“ ‘Tả Thừa Tướng’ và ‘Lăng Tiêm Tiêm’ kinh ngạc nhìn nhau, ‘Lăng Tiêm Tiêm’ lập tức giả vờ kéo đầu vai ‘Tả Thừa Tướng’ nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn sáu gã hộ vệ nói: “ Thụy vương phi sao lại càn quấy như thế?”

Một gã hộ vệ thận trong xem xét sắc mặt của Lăng Tiêm Tiêm, thành thật trả lời: “Bẩm đại tiểu thư, Thụy Vương Phi nói trong phủ Thụy Vương mất đồ, mà đồ bị mất đó lại ở trong phủ Thừa Tướng. Thuộc hạ biết Thừa Tướng trong người không khỏe, không muốn quấy rầy Thừa Tướng. Nhưng Thụy Vương Phi nói, nếu không mở cửa cho nàng vào tìm, nàng sẽ cho người xông vào phủ. Bất đất dĩ bọn thuộc hạ, chỉ có thể bấm báo với Thừa Tướng.”

Trong mắt Lăng Tiêm Tiêm chợt lóe lên ánh sáng không dễ phát hiện, lãnh đãm nói: “Phụ Thân, thân thể ngài không thoải mái, nên trở về phòng nghĩ trước đi! Nữ nhi thay phụ thân, gặp Thụy Vương Phi.”

“ Tả Thừa Tướng yên lặng suy nghĩ, ánh mắt nhìn Lăng Tiêm Tiêm muốn nói: Thượng Quan Nguyệt đến tuyệt đối không có ý tốt, ngươi phải cực kỳ cẩn thận xử lý…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm