Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8339 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 122
cố chấp

❊ ❊ ❊

Bên trong sương mù mịt mờ, ngoại trừ tiếng gió rừng vi vu thì chẳng có tiếng người nào đáp lại.

Mai Sứ giả nhướng mày, môi đỏ mọng lạnh lùng phát ra lời nói: "Mặc dù trong rừng sương trắng dày đặt bao quanh, lá rụng bay tán loạn, các hạ cũngkhông cách nào tránh giấu. Hiện tại các hạ đang ở bên phải cách ta trămmét, là qua đường vô ý lầm nhiễu, hay là cố ý khiêu khích?"

Lờicủa Mai Sứ giả phiêu tán trong gió, nhưng nhận được vẫn là một mảnh tĩnh lặng. Điều này không khỏi làm Mai Sứ giả mất mặt, trong mắt phóng radày đặt sát khí.

"Nếu các hạ không thích nói chuyện, vậy ta không ngại thưởng cho ngươi cái chết, để ngươi mãi mãi im lặng."

Mai Sứ giả thấy đối phương thủy chung không muốn cho đáp lại, trong lòngbiết người tới nhất định bất thiện. Đối phương đã cố ý tới cửa khiêukhích, như vậy nàng cũng không cần cùng người tới nói nhảm.

Độtnhiên lật cổ tay, một đạo khí lưu cực mạnh từ lòng bàn tay phải của MaiSứ giả bắn ra. Đạo khí lưu mạnh mẽ lấy thế lôi đình cắt vỡ sương mù dàyđặc, ngoan lệ tập kích nơi đột nhiên xuất hiện địch nhân cách đó chừngtrăm mét.

Cùng lúc đó, người thần bí vẫn yên tĩnh đứng cách đótrăm mét bình thản đưa tay trái ngón trỏ cùng ngón gảy nhẹ một cách,sương trắng dày đặt nhất thời diệu lóe lên một đạo ánh sáng màu đỏ nhưmáu tươi đẹp.

Mặt đất hơi chấn động, lúc này, đạo khí lưa mạnh mẽ từ long bàn tay Mai Sứ giả bắn ra bị người thần bí gảy nhẹ ngón tay bắn ra mũi nhọn máu đỏ tươi hoá giải dễ như trở bàn tay.

Sương mùtuy vô cùng dày, nhiều đến mứa không thấy mặt trời, che đất cản cây.Nhưng mũi nhọn máu đỏ tươi từ ngón giữa tên người thần bí kia bắn ra lại hoa mỹ làm sương trắng dày đặt vô lực che giấu.

Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ vẫn không được thấy người thần bí thân hình, nhưng hai mắt đã đem mũi nhọn máu đỏ tươi trong sương mù thu hết vào.

Đã biết thânphận người tới, sắc mặt Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ chợt biến đổi, nhanhchóng dời bước đem thân thể Độc Tiên Mộng La Yên vẫn nằm sấp dưới đấtvây lại, cúi đầu dùng âm thanh run rẩy cung kính nói: "Thuộc hạ thamkiến Thánh Tôn."

"Hít. . ." Thân thể Độc Tiên Mộng La yên rơitrên đất, sắc mặt thê thảm trắng bạch cũng rút vài hơi lãnh khí, cơ hồcó loại kích động to lớn muốn đem lấy chính mình đánh cho hoàn toàn bấttỉnh.

Hôm nay, Nàng Mộng La Yên rốt cuộc gặp được cái vận gì vậy?Chẳng những nhận được "Yêu mến" từ Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ của Linh Cung thần bí người, hơn nữa còn gặp được vị Thánh Tôn "Thần Âm có địa vịgần Thánh Đế của Linh Cung thần bí này."

"Hắn. . ." Thanh âm lãnh lệ của Thánh Tôn hơi ngừng lại, sau đó tiếp tục mở môi mỏng nói: "dểbốn người các ngươi đi cướp Mộng La Yên từ trong Phủ Tả Tương đến tộtcùng là có dụng ý gì?"

Thân thể Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ đột nhiêncứng đờ, khí thế cuồng ngạo trong mắt hoàn toàn giấu kỹ, cúi đầu cànthấp xuống, môi ấp a ấp úng nói: "Chuyện này. . ."

"Được rồi, dù các ngươi không nói, bổn tôn cũng có thể đoán được."

Lời nói lãnh lệ của Thánh Tôn vừa dứt lời, bóng dáng liền giống như ma quỷcực kỳ nhanh chóng phi thân nhảy vào sương mù dày đặc. Trong thời giannháy mắt, Thánh Tôn mặt đeo mặt nạ dứng cách đó trăm mét, hiện tại đãnđứng yên ở cự ly cách Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ chừng hai mét.

Cúiđầu, đầu ngón tay Thánh Tôn khêu nhẹ đạo sương mù dày đặc trước mặt, lần nữa mở miệng lãnh lệ nói: "Chỉ cần bốn người các ngươi đem mạng củaMộng La Yên ngoan ngoãn giao cho bổn tôn phá hủy, nể -dđlqđ- tình bốnngười các ngươi là thuộc hạ của hắn, bổn tôn sẽ xuống tay lưu tình vớicác ngươi ."

"Hít. . ." Nghe được lời nói của Thánh Tôn, thân thể Độc Tiên Mộng La Yên rơi trên đất không khỏi mãnh liệt hít vài hơi lãnh khí.

Bốn sứ giả của Linh Cung này đã cứ nàng về từ vạn mũi têncủa cấm vệ quân Long Diệu hoàng triều là muốn nàng làm việc cho LinhCung.

Nhưng Linh Cung Thánh Tôn này lại muốn phá hủy mạng củanàng. Rất rõ ràng, Linh Cung Thánh Tôn không muốn mình làm việc cho Linh Cung, chẳng lẽ. . . Linh Cung làm người đời sợ như thần cũng sẽ xảy ranội chiến?

Mà nghe được lời nói của Linh Cung Thánh, Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ cũng chỉ rũ thấp đầu hơn chút nữa, cũng không có cho ThánhTôn đôi câu vài lời trả lời. Thánh Tôn trong nói sẽ thủ hạ lưu tình vớibốn người các nàng, họ há không hiểu là có ý gì đây?

Võ công củabốn sứ giả bọn họ ở bên ngoài dĩ nhiên được xem là sâu không lường.Nhưng trước mặt Thánh Tôn cũng chỉ có thể miễn cưỡng xưng là có chút tài mọn mà thôi. Nếu không phải nể mặt hắn, Thánh Tôn căn bản sẽ khôngnhiều lời cùng họ mà sớm đã ra tay khiến các nàng đối với các nàng tiếnhành câu hồn tác phách (chết), sau đó sẽ đánh gục Mộng La Yên.

Vì ngăn trở Thánh Đế đón Thượng Quan Ngưng Nguyệt trở về Linh Cung làmngười nối nghiếp đế giả tương lai, Thánh Đế đã phái ra vô số sứ giả Linh Cung nhưng sớm đã bị Thánh Tôn lòng dạ độc ác này phá hủy đến hài cốtkhông còn. Vì vậy, Thánh Đế mới bất đắc dĩ phái ra hắn – người có quanhệ vô cùng phức tạp cùng Thánh Tôn, hi vọng hắn có thể đủ để chữa khỏibệnh "Phát rồ" của Thánh Tôn.

Nhưng ngay cả khi Thánh Đế phái hắn ra vẫn không thể cản lại việc Thánh Tôn trả thù điên cuồng. Không tệ,Thánh Tôn đối với việc hắn xuất cung quả thật có chút kiêng kỵ, từ việcThánh Tôn thủ hạ lưu tình với bốn người các nàng liền có thể nhìn ra.

Nhưng hận ý trả thù của Thánh Tôn đối với Linh Cung lại như cũ không giảmchút nào, từ việc Thánh Tôn muốn hủy sạch tính mạng Mộng La Yên, phá hưkế hoạch của hắn cũng có thể nhìn ra được.

Nhìn thấy Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ vẫn dùng thân thể che chắn cho Mộng La Yên, Thánh Tôn tănglại làm ánh sáng đỏ lấp lánh trong bàn tay lên, dùng thanh âm lãnh lệ âm trầm nói: "Lập tức tránh ra để bổn tôn phá hủy mạngMộng La Yên. Nếu các ngươi cố ý dùng thân thểbảo vệ Mộng La Yên, như vậy. . . Cho dù mặt mũi của hắn, bổn tôn cũngkhông nể, bổn tôn sẽ để cho bốn người các ngươi lìa hồn cùng với Mộng La Yên trong rừng cây."

Thay đổi trầm mặc, Mai Lan Trúc Cúc tứ sứđột nhiên ngẩng đầu lên. Ngưng tụ toàn bộ linh lực xuống song chưởngtrong nháy mắt, Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ đồng thanh nói: "Nếu không thểhoàn thành nhiệm vụ, bọn ta tình nguyện lìa hồn trong rừng cây."

Họ tất nhiên biết minh rõ, bằng thực lực của bốn người họ, căn bản khôngphải là đối thủ của Thánh Tôn. Chỉ là, nếu bốn người họ dùng toàn lực mà liều mạng vẫn có thể trì hoãn một ít thời gian. Chỉ cần có thể trì hoãn đến khi hắn đến, như vậy. . . Bốn mạng của bốn người họ cùng Mộng LaYên tự nhiên sẽ không bị Thánh Tôn phá hủy.

"Được, vậy bổn tôn liền thành toàn tâm nguyện của các ngươi."

Ống tay áo của Thánh Tôn đột nhiên run động, ánh sáng máu tươi đẹp lập tứcbắn ra từ bàn tay trái của hắn. Đầu ngón tay phất về phía ánh sáng đỏ,một đạo ánh sáng đỏ trong nháy mắt chuyển hóa thành bốn đạo, đồng thờihướng về phía tim của Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ bắn tới.

Tay tráiMai Lan Trúc Cúc tứ sứ nhanh chóng bảo vệ vị trí trí mạng ở ngực, tiếptheo, tay phải và tay trái dựa sát vào nhau tạo thành một hình chữ thập, bốn đạo khí lưu mạnh mẽ cũng chia ra từ tay phải của các nàng bắn ra.

Phanh -- tiếng va chạm như sấm nổ vang khắp khu rừng rậm!

Trong nháy mắt, khắp rừng cây là khung cảnh phong sầu địa hoảng (ý nói chấnđộng mạnh mẽ khiến phong sầu (gió buồn) địa hoảng (đất hoảng sợ)), cảnhtượng sương mừ cuốn bụi bay lạnh lẽo kinh khủng. Sát khí nồng đậm lâm ly lưu chuyển càng ngày càng mạnh, giống vạn tòa núi lửa bộc phát, cắnnuốt hủy diệt, khắp rừng cây tràng đầy lệ khí.

Lúc này, tia sáng đỏ từ bàn tay trái của Thánh Tôn bắn về phía ngực Mai Lan Trúc Cúc tứsứ càng tới càng tươi đẹp, mà khí lưa bên trong tay phải của Mai LanTrúc Cúc tứ sứ càng lúc càng yếu, vả lại thân thể của các nàng cũng bắtđầu lắc lư.

"Người cản trở bản tôn, toàn bộ đều phải chết. Cho dù là hắn, cũng không ngoại lệ." Thánh Tôn ngửa đầu cười điên cuồng mộttrận, tay phải vốn vẫn bất động cũng giơ lên cao lên.

Nhìn thấyThánh Tôn nâng cao tay phải, khóe miệng Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ bắt đầucó tia máu chảy xuống, hàm răng cắn chặt lấy môi đỏ mọng, thân thể layđộng mạnh mẽ hơn. Thánh Tôn chỉ vận dụng một -lqđ- chưởng, họ cũng đãkhó có thể chống đỡ. Nếu hắn đồng thời song chưởng, bốn người họ nhấtđịnh sẽ rơi vào kết quả gân mạch đứt đoạn.

Đang lúc Thánh Tônchuẩn bị nhất tề phát động song chưởng, trước giết chết Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ, sau đó sẽ đòi lấy mạng Độc Tiên Mộng La Yên, trong gió chợttruyền đến một tiếng than nhẹ sâu kín từ nơi xa.

Trong nháy mắt, một đạo bóng dáng nhanh như tia chớp xuyên qua sương mù trắng.

Chân đạp gió nhẹ xoay tròn giữa, tên nam tử Linh Cung dịch dung thành ngườibán hàng rong Long Diệu kia đứng yên ở vị trí cách Mai Lan Trúc Cúc tứsứ chưa đủ hai thước.

"Ta. . . Thật sự cũng không phải là ngoạilệ sao?" Môi mỏng tràn ra tiếng cười nhạt, tên nam tử Linh Cung dịchdung thành người bán hàng rong Long Diệu kia vung ống tay áo về phíaThánh Tôn. Không chỉ đem hữu chưởng Thánh Tôn này mới vừa nâng cao đánhrơi xuống, cũng thành công làm mất đi tia sáng máu đỏ tươi dày đặc từbàn tay trái Thánh Tôn bắn loạn ra.

Trong mắt Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ hiện lên vui mừng, lập tức hướng về phía nam tử Linh Cung dịch dungthành người bán hàng rong Long Diệu nam tử cung kính cong eo, thanh âmcực kỳ thần phục nói: "Chủ tử, ngài cuối cùng cũng xuất hiện."

Cuối đầu, lòng bàn tay êm ái vuốt ve ngón tay thon dài, nam tử Linh Cungdịch dung thành người bán hàng rong Long Diệu mở miệng nói: "Trước mangtheo Mộng La Yên rời khỏi rừng cây, sau đó tự ta sẽ liên lạc cùng cácngươi."

"Vâng" Đưa tay kéo cánh tay Mộng La Yên đang nằm dướiđất, Mai Sứ giả lần nữa xách Mộng La Yên như con gà con trong lòng bàntay, lúc này dẫn theo ba Sứ giả khác biến mất tại chỗ.

Hai tayThánh Tôn nhanh chóng hướng về phía Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ rời đi phương hướng rời đi huy động, cùng lúc đó nam tử Linh Cung dịch dung thànhngười bán hàng rong Long Diệu cũng đồng thời vươn song chưởng hướng vềphía Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ vung lên, lần nữa đem song chưởng bắn ra tia đỏ lấy mạng người của của Thánh Tôn hóa giả sạch sẽ.

Nam tử Linh Cung dịch dung thành người bán hàng rong Long Diệu rút hai tay về, môimỏng đạm bạc truyền ra thanh âm giống như đến từ cửu thiên: "Buông thađi! Có ta ở đây, ngươi không cách nào câu hồn tác phách Mai Lan Trúc Cúc tứ sứ và Mộng La Yên."

Bên trong mặt nạ, sắc mặt Thánh Tôn chợtbiến thành xanh mét, trên đùi giống như buộc chặt tảng đá ngàn cân từngbước từng bước chậm rãi dời đến trước mặt Nam tử Linh Cung dịch dungthành người bán hàng rong Long Diệu, cắn răng nghiến lợi hỏi "Tại sao?So với Thánh Đế, bổn tôn mới phải ngươi thân nhất với người. Nhưng ngươi vì Thánh Đế không tiếc đối nghịch với bản tôn."

Nam tử Linh Cung dịch dung thành người bán hàng rong Long Diệu cũng không trả lời câuhỏi của Thánh Tôn ngay, ánh mắt quét nhẹ qua Thánh Tôn, sau đó hắn mớimở miệng lạnh nhạt nói: "Đừng cố chấp nữa, bây giờ quay đầu vẫn cònkịp."

"Ngươi. . . Cố ý muốn đối nghịch với bản tôn sao?" ThánhTôn nắm chặt quả đấm nổi gân xanh, sắc mặt dưới mặt nạ vô cùng vặn vẹo,thanh âm vạn phần lãnh lệ âm trầm nói: "Bổn tôn thật sự không muốn tổnthương ngươi...ngươi đừng ép bổn tôn."

"Ta cũng vậy, thật sựkhông muốn đối nghịch với ngươi, nhưng là. . ." Nam tử Linh Cung dịchdung thành người bán hàng rong Long Diệu bỗng chốc bước chân về phíatrước một bước, ngưng mắt nhìn mặt nạ trên mặt Thánh Tôn nói: "Ngươicũng đừng buộc ta!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm