Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 175
kịch hay lên sàn

❊ ❊ ❊

Lầu ba khách sạn Duyệt lai, trong Thính Tùng cư tao nhã –

Trước cửa sổ làm từ gỗ tử đàn mở rộng một nửa, Hiên Viên Diễm đang lười nhác đan cánh tay vào nhau mà đứng trước gió. Ngoài cửa sổ làm từ gỗ tử đàn đang mở rộng một nửa, gió mát nhẹ nhàng phe phẩy, lá cây non nớt màu xanh ngọc ướt át khẽ động, muôn hoa khoe sắc bay múa, và bầu trời xanh tươi đẹp tạo thành một cảnh quang kiều diễm.

Có điều, lúc này Hiên Viên Diễm đứng trước cửa sổ, cũng không phải thưởng thức cảnh sắc rực rỡ ngoài cửa sổ.

Hai đôi mắt đen Hiên Viên Diễm hàm chứa ý cười, xẹt qua từng phiến lá xanh nhẹ rơi ở một gốc cây thông xanh, nhìn về nơi xa bên ngoài cách khách sạn Duyệt Lai một cây số, hoàn toàn không có dấu vết cho thấy người đi qua lại trên đường cái.

Trong khắp các phố lớn ngõ nhỏ ở Thương Nguyệt quốc, hôm nay sở dĩ lại yên lặng đến thanh âm lá rụng cũng có thể nghe thấy, là do vở kịch kinh hồn tuyệt mỹ đã hạ màn, để cho vở kịch phá đảm ngoạn mục trình diễn.

Toàn bộ các môn phái Thương Nguyệt quốc, hôm qua lo âu thấp thỏm đợi một ngày một đêm.

Bọn họ vốn tưởng rằng chờ "người Sinh Tử Môn " đến lấy mạng một cách tàn nhẫn, kết quả mãi cho đến giờ mẹo hôm nay, cũng chính là lúc mặt trời mới từ từ lên cao, bọn họ đợi cho đến khi “người Sinh Tử Môn" lấy mạng tàn nhẫn, chờ mãi nhưng tính mạng lại không có thiệt hại, thay đổi hoàn toàn kết cục kinh khủng.

Nếu nói tính mạng không có thiệt hại, thay đổi hoàn toàn, chỉ là: toàn bộ các môn phái trong Thương Nguyệt quốc, các chưởng môn và các đệ tử, không ai được thần chết chiếu cố, diendanlequydon chẳng qua lúc mặt trời mới từ từ lên cao, toàn bộ da thịt cả người bọn họ đều biến thành màu sắc đen kịt.

Có lẽ, càng thêm chính xác mà nói, da thịt cả người bọn họ không chỉ biến thành màu sắc đen kịt, bên trong màu sắc vô cùng đen kịt, còn lưu chuyển một ánh sáng màu xanh âm u.

Đúng vậy, toàn bộ các môn phái trong Thương Nguyệt quốc, các chưởng môn và các đệ tử, sáng sớm hôm nay lúc mặt trời mới từ từ lên cao, tất cả bọn họ đều chẳng biết lí do gì mà lại trúng phải kỳ độc.

Loại kỳ độc này, là kiệt tác của thánh thủ y vương Vô Ngân công tử.

Thánh thủ y vương, y độc song tuyệt. Chẳng qua, ngoại trừ lúc gặp phải người xấu tội ác tày trời, thánh thủ y vương nghiên cứu chế tạo ra kỳ độc, mới có thể phát huy hiệu quả thương thân hủy mệnh.

Ngược lại, thánh thủ y vương nghiên cứu chế tạo ra kỳ độc, ngoài không làm hại thương thân hủy mệnh, hắn đều đặc chế thuốc dụng châm phù hợp, tiến hành lấy y tế thế làm việc thiện.

Bởi vậy, đa số người trong chốn giang hồ chỉ biết thánh thủ y vương y thuật tuyệt đỉnh. Chỉ có một số ít bộ phận người xấu làm xằng làm bậy mới biết được thánh thủ y vương thực ra không chỉ có y thuật tuyệt đỉnh, độc thuật lại có một không hai.

Lúc trước bên trong cung điện Tuyết Ảnh các, Vô Ngân công tử giao một hộp nhỏ màu vàng cho hắn và Nguyệt nhi. Trong hộp nhỏ màu vàng để một quyển sách thuốc, dựa vào trên sách thuốc do thánh thủ y vương ghi lại tỉ mỉ, hắn và Nguyệt nhi nghiên cứu chế tạo ra loại nước thuốc độc kỳ lạ này.

Loại nước thuốc độc kỳ lạ này, sẽ không khiến người đi đời nhà ma, chỉ khiến da thịt người ta trong nháy mắt biến thành màu đen, thậm chí trong màu đen lóe ra ánh sáng màu xanh âm u.

Có điều, hắn và Nguyệt nhi để thành công dẫn môn chủ Sinh Tử Môn ra ngoài, đặc biệt sửa đổi phương pháp luyện chế loại nước thuốc độc kỳ lạ này một chút, tăng thêm hai vị nguyên liệu độc dược vào bên trong.

Lúc trước hắn và Nguyệt nhi đã làm thử nghiệm, trải qua hai người đồng tâm hiệp lực sửa đổi nước thuốc độc, sẽ không khiến da thịt người trong nháy mắt biến thành màu đen.

Chỉ cần da thịt của ngươi không cẩn thận lây dính phải một giọt, hoặc trong lúc vô ý uống một giọt, nó sẽ tạm thời ẩn núp bên trong cơ thể người, mặc cho người không hề phát hiện chút nào, cho đến khi giờ mẹo ngày hôm sau, cũng chính là lúc mặt trời từ từ lên cao, nó mới có thể phát tác một cách bất ngờ.

Toàn bộ các môn phái trong Thương Nguyệt quốc, các chưởng môn và các đệ tử, hôm nay sở dĩ lúc mặt trời từ từ lên cao, chẳng biết tạo sao da thịt đều cùng biến thành màu sắc đen kịt, đó là do vô số các đệ tử Cái Bang, thời điểm rạng sáng đêm trước phát ra mộc bài Sinh Tử lệnh giả, lặng yên không một tiếng động nhỏ một chút nước thuốc độc vào mỗi một miệng giếng trong các môn phái lớn.

Bên trong giếng nhiều nước như vậy, hòa tan vài giọt nước thuốc độc màu đen, hơn nữa nước thuốc độc màu đen này hoàn toàn vô vị, các chưởng môn và đệ tử đương nhiên không phát hiện nước giếng đã bị động tay động chân.

Nước, là thứ mà người ắt không thể thiếu mỗi ngày.

Trừ phi các môn phái lớn nhỏ trong Thương Nguyệt quốc, các chưởng môn và chúng đệ tử, cả một ngày hôm qua đều không dùng đến nước trong giếng, như vậy giờ mẹo hôm nay, da thịt toàn thân bọn họ sẽ không thay đổi thành màu sắc đen kịt.

Nhưng mà, làm sao bọn họ có thể không dùng đến nước trong giếng chứ? Cho dù cả một ngày hôm qua, bọn họ không hề dùng nước trong giếng rửa mặt, súc miệng, hoặc tắm rửa, dù sao bọn họ cũng phải uống nước chứ?

Được rồi, cho dù bọn họ không dùng nước giếng đun nóng lên để uống, chẳng lẽ bọn họ không ăn cơm sao?

Chỉ cần bọn họ dùng thức ăn tẩy rửa bằng nước giếng đã bị hạ nước thuốc độc,diendanlequydon đã từng vo gạo, dù cho đồ ăn và gạo trong nồi được nấu chín hoàn toàn, bọn họ ăn đồ được nấu chín, hôm nay lúc mặt trời mới từ từ lên cao, da thịt toàn thân bọn họ, đồng dạng sẽ biến thành màu sắc đen kịt.

Loại nước thuốc độc kỳ lạ này, lúc ban đầu là do từ độc thuật có một không hai của thánh thủ y vương nghiên cứu chế tạo, lại có thêm hắn và Nguyệt nhi sửa đổi tỉ mỉ.

Hắn và Nguyệt nhi hoàn toàn tự tin, cho dù bên trong các môn phái lớn nhỏ Thương Nguyệt quốc, có người cực kì tinh thông độc thuật, đối với kỳ độc lần này cũng sẽ hết đường xoay xở.

Cho dù người trong Sinh Tử Môn chân chính sợ không chỉ am hiểu dụng độc, càng am hiểu việc luyện chế, ngay khi gặp phải kỳ độc xâm nhập lần này, bọn họ tuyệt đối không có bản lĩnh có thể ở trong khoảng thời gian ngắn giải được kỳ độc.

Nay, vở kịch kinh hồn đã hạ màn rực rỡ, vở kịch phá đảm đang trình diễn ngoạn mục.

Ngày mai chỉ cần hắn và Nguyệt nhi lại đạo diễn một hồi, vở kịch bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình sau, liền có thể thuận lợi lấy được dược liệu khấp huyết hoa hiếm thấy trong tay môn chủ Sinh Tử Môn.

Hiên Viên Diễm đứng trước cửa sổ, cánh tay vốn đan vào nhau chậm rãi buông lỏng ra, tay trái hắn duỗi tới ngoài cửa sổ bằng gỗ tử đàn đang mở rộng một nửa, khiến một luồng ánh sáng rực rỡ sáng lạn chiếu vào trong lòng bàn tay trắng nõn.

Môi Hiên Viên Diễm phác họa lên một độ cong xinh đẹp, có thể nhìn thấy được Hiên Viên Diễm lúc này, không phải đang hưởng thụ ánh mặt trời mang đến ấm áp cho mình, dường như hắn đang hưởng thụ sự ấm áp hoà thuận vui vẻ, trong khi ở chỗ môn chủ Sinh Tử Môn ẩn trong tối, đang phẫn nộ với sát khí nồng đậm dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ.

Ngay ở phía sau Hiên Viên Diễm đứng trước cửa sổ, lộ ra chỗ bàn tròn làm từ trúc xanh, truyền đến một thanh âm biếng nhác thuộc loại nam tử trẻ tuổi: "Diễm, có thể bóp nát viên thuốc."

Chủ nhân thanh âm biếng nhác này, hiển nhiên không phải ai khác, chính là Thượng Quan Ngưng Nguyệt không có khôi phục lại thanh âm vốn có.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang ngồi trên ghế tre màu xanh lục, thân hình lười biếng nằm úp sấp ở trên bàn, vùi đầu qua lại giã mười cái chén hoa sứ xanh trên bàn. Thượng Quan Ngưng Nguyệt chứa đầy nước mực đen đặc được giã ra trong mười cái chén hoa sứ xanh.

Không, hoặc càng thêm chính xác mà nói, trong mười cái chén hoa sứ xanh, cũng không phải nước mực thật sự. Màu sắc của nó và nước mực không khác nhau một chút nào, mà hương vị của nó cũng không phải thuộc loại hương vị mực nước.

"Ừ!" Bạc môi Hiên Viên Diễm ôn nhu đáp, lập tức từ trước cửa sổ tử đàn đang mở rộng một nửa, nhanh chóng vọt đến bên trái Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sau đó từ trong ngực lấy ra một hộp gấm nhỏ.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ trên mặt bàn đứng thẳng dậy, hai chân bỗng chốc đồng thời giơ lên cao bắt chéo, bưng lên một ly trà xanh còn nóng đặt trên bàn tĩnh, đôi mắt ngọc chứa đầy ý cười thong dong nhấp một ngụm.

Hiên Viên Diễm mở hộp gấm nhỏ ra, ngón tay thon dài duỗi tới bên trong hộp gấm nhỏ.

Bên trong hộp gấm nhỏ đặt mười viên thuốc nhỏ hình diendanlequydonbầu dục, chỉ cần bóp nát mười viên thuốc nhỏ hình bầu dục này, bỏ viên thuốc nhỏ vỡ thành bột phấn vào trong chén hoa sứ xanh, như vậy hương vị nước đen trong chén hoa sứ xanh sẽ giống như mực nước chân chính.

Những thứ nước mực có công hiệu đặc thù này, là cho người bên trong các môn phái Thương Nguyệt quốc, sáng sớm ngày mai thời điểm đại hội sử dụng. Đương nhiên, cũng đưa cho hắn và Nguyệt nhi sử dụng thành công ý đồ dẫn môn chủ Sinh Tử Môn ra ngoài phát tiết lửa giận lên hắn và Nguyệt nhi…

Cùng lúc đó, ở sâu trong những đám mây trắng, bên trong vực núi quanh co, ngoằn ngoèo, âm u –

Hai bên vách núi dựng đứng cao ngàn nhận( 1 nhận= 8 thước, 1 thước = 0.23m) giống như đao phủ, khắp nơi đá lởm chởm quái lạ, thác suối trong vắt, cây tử đằng leo bám trên cổ thụ, hoa dại sặc sỡ, xen lẫn nhau tạo thành một khung cảnh vừa đẹp đẽ lại vừa hiểm trở.

Bên trong vực núi, đá kì lạ hầu như có hàng nghìn hình dạng, có một số giống như gương tròn nhẵn bóng, có một số giống như măng tre dài nhỏ chui lên từ dưới đất, có một số lại giống như đao sắc bén cao ngất.

Lẽ ra, nếu muốn đi lại ở bên trong, cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Nhưng mà, có người khăng khăng không ngại đá lởm chởm quái lạ ngăn cản, có thể ở bên trong vực này bước dài như bay.

Đối với những tảng đá nhô lên bén nhọn nguy hiểm, người này nhìn cũng lười liếc mắt một cái. Mũi chân đạp ở trên những tảng đá nhô lên bén nhọn nguy hiểm, giống như đường dưới chân cũng không phải gồ ghề cao thấp, mà là vô cùng bằng phẳng.

Mặc dù bầu trời xanh chiếu rọi cảnh sắc tươi đẹp, nhưng ở bên trong vực, người này đi nhanh như tia chớp, lại khiến cho người ta có cảm giác là âm hồn mới có thể thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng đêm như vậy.

Người này không những khoác lên thân thể một bộ hắc y, một đôi giày đen bó chân, một miếng vải đen che không rõ mặt. Hơn nữa, người này chỉ lộ một đôi mắt, phóng ra sát khí vô cùng sắc bén, cùng với người kia chạy nhanh theo gió ở sau lưng, cũng chứa đầy sát khí vô cùng âm lệ.

Tên này bỗng nhiên xuất hiện ở bên trong vực vô danh cách đế đô Thương Nguyệt quốc chừng sáu mươi dặm, không lộ ra bộ mặt chân thực là người nào đây?

Người nọ -- là môn chủ thần bí Sinh Tử Môn, người mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm vì muốn dụ ra ngoài nên mấy ngày gần đây để cho vở kịch vô cùng đặc sắc, mới liên tục trình diễn oanh động ở trong Thương Nguyệt quốc.

Sau thời gian uống hết một tuần trà, môn chủ thần bí Sinh Tử Môn Thương Nguyệt quốc, bước chân đi lại vốn giống như mũi tên sắc bén liền dừng lại.

Sở dĩ môn chủ Sinh Tử Môn phải dừng lại, không phải vì có nhã hứng muốn thưởng thức phong cảnh vừa đẹp đẽ vừa hiểm trở bên trong cốc này một lần. Mà bởi vì hắn đã đến tới đáy vực này, phía trước vực này, vẫn là phong cảnh cốc vừa đẹp đẽ vừa hiểm trở như cũ.

Nhưng tại hai bên vực lại nhìn không thấy đáy sâu vạn trượng, khiến cho sự ngăn cách kéo ra rất xa.

Cho dù người có khinh công đạt tới đỉnh cao đi nữa, cũng tuyệt đối không có khả năng thi triển khinh công, từ bên này vực sâu này nhảy đến bên kia vực sâu.

Có điều, cung điện Sinh Tử Môn ở chỗ đối diện một bên trong vực sâu vạn trượng. Cho nên hắn thân là môn chủ Sinh Tử Môn, sao lại không có cách nào nhảy qua đoạn đường vực sâu vạn trượng chứ?

Chỉ thấy cổ tay phải môn chủ Sinh Tử Môn bỗng chốc giơ lên, ngón tay giữa kẹp lấy một hòn đá nhỏ, bắn về phía mặt bên trái vách núi, vách núi này giống như đao phủ, trong nháy mắt truyền ra thanh âm ầm ầm quái lạ…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm