Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 114
kẻ xướng người họa

❊ ❊ ❊

Một tiểu thương giơtay gãi gãi đầu, nhún vai nói: "Này còn không đơn giản sao? Nếu muốnbiết Tả Tướng có ở trong phủ không, vào phủ tìm không phải liền biếtsao?"

Một tên khác gật đầu như gà mổ thóc, mở miệng nói: "Đúngđúng đúng! Chúng ta suy đoán nhiều hơn nữa cũng chẳng có ích gì, việccấp bách bây giờ, nên tra rõ Tả Tướng có ở trong phủ hay không mới đúnga?"

Nam tử Linh Cung quét mắt một vòng rồi nhìn Hiên Viên Ly, nởnụ cười ý vị sâu xa nói: "Hoàng thượng, không bằng để chúng thảo dân vào phủ tìm đi? Nếu Tả Tướng thực sự không có ở trong phủ, chúng thảo dâncó thể làm chứng việc Tả Tướng độc chết Thái hậu và Tuyên vương."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng chốc nheo mắt, ánh mắt u lãnh và phức tạp xemxét nam tử Linh Cung. Chuyện gì xảy ra, người này. . . Hình như rõ nhưlòng bàn tay vở kịch của nàng?

Nếu muốn giang sơn vững như bàn thạch, thân là Đế Vương không nên lấy bạo trị thiên hạ, mà nên lấy nhân trị thiên hạ.

Nếu được các lão bá tính tôn kính, quân dân đồng tâm, giang sơn sẽ vữngmạnh. Nếu bị các lão bá tính sợ hãi, như vậy quân dân sẽ không đồnglòng, căn cơ quốc gia sẽ dao động.

Mặc dù Thái hậu, Tuyên vươngvà Tả Thừa Tướng phạm vào tội mưu phản, nhưng nội chiến không có chânchính bộc phát, nếu Hiên Viên Ly tiêu trừ bọnhọ, dân chúng tự nhiên sẽ sinh lòng sợ hãi với hắn.

Nhưng mà, nếu như mượn tay Tả Thừa Tướng đi diệt trừ Khương Thái hậu và Tuyên vương,sau đó vạch trần thân phận thật sự của Tả Thừa Tướng là gian tế ThươngNguyệt Quốc trà trộn vào Long Diệu. Như vậy. . . Không chỉ có thể thuậnlợi diệt trừ tai họa ngầm, còn có thể biến sợ hãi trong lòng bách tínhthành bất mãn với Thương Nguyệt quốc.

Nàng gọi nhiều tiểu thươngtới nơi này, mục đích chân chính là vì để cho bọn họ vào trong phủ, sauđó tận mắt thấy Ly cùng mình làm sao vạch trần thận phận nội gián của Tả Thừa Tướng cùng Lăng Tiêm Tiêm, sau đó bọn họ sẽ đem chuyện xảy ra hômnay truyền ra ngoài.

Nhưng không đợi Ly chủ động mở miệng, người này đã thay Ly nói ra, tên này tâm tư vô cùng kín đáo. . . Rốt cuộc là ai?

Thấy sát khí lạnh lẽo trong mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nam tử Linh Cung lập tức ngửa đầu, một mực nhìn mây trời.

Hiên Viên Ly nhăn mày, nắm tay trái che miệng, ho khan một cái xong, đè thấp thanh âm hỏi Thượng Quan Ngưng Nguyệt: "Có biết lai lịch người nàykhông, đến tột cùng là địch hay là bạn?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cúi đầu, giơ tay trêu chọc vài sợi tóc bên má, đồng thời lấy tay chemiệng đáp lời: "Lai lịch chưa thăm dò, không biết là địch hay là bạn."

"Vậy. . . Bây giờ nên làm gì?" Hiên Viên Ly tiếp tục ho khan, khóe miệng khẽ co giật hỏi.

Tiết mục hôm nay là do Nguyệt nhi tỉ mỉ bày ra, tự dưng bây giờ lại xuấthiện một tên gia hỏa không rõ lai lịch, hắn đương nhiên phải hỏi ýNghuyệt nhi trước.

Mặc dù Nguyệt nhi còn là một vị tiểu nha đầu,nhưng trong lòng hắn và hoàng đệ, Nguyệt nhi không phải tiểu nha đầuchưa trưởng thành, nàng tuyệt đối là nhân vật truyền kỳ không ai có thểthay thế ở Long Diệu.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi, cười có phần giễu cợt nói: "Tất cả tiến hành như cũ, nhưng nếu người này thậtlà tới phá đám, ta rất thích ý để hắn lãnh giáo bản lĩnh gặp chiêu pháchiêu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta."

Thượng Quan Ngưng Nguyệtvừa dứt lời, Hiên Viên Ly khẽ hé môi, giương cao giọng nói: "Các cấm vệquân canh giữ bên ngoài Tả Tướng phủ, những người còn lại lập tức theoTrẫm vào phủ."

Chúng tiểu thương giơ tay móc móc lỗ tai, nét mặtkích động. Không thể nào, Long Diệu Hoàng thật sự đồng ý để cho bọn họcùng vào phủ? Chuyện này. . . Tuyệt đối là một vinh dự to lớn a!

Bọn họ có may mắn theo sau lưng Đế Vương, cùng tiến vào Tả Tướng phủ điềutra chân tướng? Việc này nếu mọi người biết được, nhất định sẽ hâm mộđến nước mắt rơi đầy đất.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly nhìn nhau cười trong gió, sóng vai nhau bước vào Tả Tướng phủ.

Quản gia Phương Hoành cùng bảy tên Ảo Ảnh Cung thâm thúy quét mắt nhìn namtử Linh Cung một cái xong, mới yên lặng theo đuôi vào Tả Tướng phủ.Chúng tiểu thương Long Diệu ngươi đẩy ta ta đẩy ngươi, lôi kéo nhau, vẻmặt vui sướng tiến vào Tả Tướng phủ.

Trong nháy mắt đám người bước vào trong, một loạt tiếng bước chân hỗn loạn từ hành lang dài truyền tới.

Theo âm nhìn sang, thì ra là Độc Tiên "Lăng Tiêm Tiêm" cùng hai đứa con trai của Tả Thừa Tướng và tất cả thiếp thất của Tả Thừa Tướng, đang chạy vội tới.

"Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!" Độc Tiên hếtsức che giấu sợ hãi trong lòng, dẫn theo toàn gia cung kính quỳ xuốngtrước mặt Hiên Viên Ly.

Hiên Viên Ly lạnh lùng nhìn Độc Tiên, phát ra thanh âm không chút độ ấm: "Mọi người bình thân."

"Tạ ơn Hoàng thượng." Độc Tiên vẫn quỳ trên mặt đất, cũng kính dập đầu với Hiên Viên Ly lần nữa, sau đó run rẩy đứng lên.

Ánh mắt Hiên Viên Ly như lưỡi dao sắc bén lướt qua Độc Tiên, đồng thời mở miệng hỏi "Hôm nay Tả Tướng ở chỗ nào?"

Hai đứa con trai của Tả Thừa Tướng chẳng hay biết gì, thật sự cho rằng ĐộcVương "Tả Thừa Tướng" còn trong phòng ngủ, lập tức đồng thanh nói: "BẩmHoàng thượng, gia phụ bởi vì thân thể mệt nhọc, sau khi uống thuốc liềnngủ."

"Hoàng Đế đích thân tới, đừng nói Tả Tướng thân thể mệtnhọc, cho dù chỉ còn lại một hơi thở. . ." Thượng Quan Ngưng Nguyệt kéodài giọng, lười biếng khoanh tay, nhướng mày cười nói: "Hình như cũngnên làm tốt bổn phận của một thần tử, chống đỡ lấy hơi thở cuối cùng, bò cũng phải bò qua ra mắt Hoàng thượng chứ?"

"Chuyện này. . ." Hai đứa con của Tả Thừa Tướng run rẩy, rối rít gục đầu xuống.

Thật ra lúc chạy tới nghênh giá, bọn họ cũng đã hỏi Lăng Tiêm Tiêm, có muốnthông báo với phụ thân một tiếng hay không, nhưng Lăng Tiêm Tiêm lại nói không cần quấy nhiễu phụ thân. Đều do Lăng Tiêm Tiêm tự chủ trương,hiện tại thì tốt rồi, bị Thụy vương phi gán cho tội bất kính với Hoàngthượng.

"Lăng Tiêm Tiêm, Tả Tướng thực sự ngủ trong phòng ngủsao? Nếu đúng vậy, Tả Tướng từ trước đến nay công vụ vất vả công lao vôcùng to lớn, Trẫm nên đến thăm Tả Tướng mới phải." Hiên Viên Ly lạnhlùng nhếch môi, nhìn chằm chằm sắc mặt trắngnhợt của Độc Tiên.

Móng tay Độc Tiên khảm thật sâu vào lòng bàntay, có chút run rẩy nói: "Bẩm Hoàng thượng, thật ra thì. . . Thật rathì gia phụ không ở trong phủ."

Cái gì, hôm nay phụ thân không ởtrong phủ sao? Độc Tiên vừa dứt lời, hai con trai của Tả Thừa Tướng lậptức khó tin trợn to hai mắt.

Sao có thể như thế, rốt cuộc lão gia rời phủ khi nào a? Tất cả thiếp thất của Tả Thừa Tướng giống như bị sét đánh, nghẹn họng trân trối nhìn Độc Tiên.

"Hí. . ." Nhóm tiểuthương đứng sau Hiên Viên Ly không hẹn mà cùng hít vào một ngụm khílạnh, lần lượt đưa mắt về phía Độc Tiên "Lăng Tiêm Tiêm". Thì ra TảTướng thật sự không có ở trong phủ a, như vậy, nói cách khác. . .

"A, chuyện này thật có chút không thể tưởng tượng nổi." Thượng Quan NgưngNguyệt cười giễu cợt nói: "Thị vệ Thụy vương phủ ta canh giữ bốn phíabên ngoài Tả Tướng phủ, nhưng bọn họ lại không hề phát hiện, chẳng lẽ Tả Tướng. . . Còn có bản lĩnh thông thiên sao?"

"Bẩm Hoàng thượng,chuyện là như vậy." Độc Tiên nuốt xuống một ngụm nước miếng, mở miệngchậm rãi nói: "Thụy vương phi sáng sớm mượn cớ tìm con chồn vào Tả Tướng phủ, sau đó bởi vì không tìm được, liền cứng rắn không cho phép ngườicủa Tả Tướng phủ tự tiện rời phủ, nếu không giết không tha. Gia phụ biết được chuyện này, nhất thời giận dữ phun vài búng máu tươi, làm bệnhtình trở nặng."

Hiên Viên Ly trong lòng cười lạnh, nhướng mày nhìn Độc Tiên nói: "Cho nên?"

"Gia phụ biết rõ bệnh nặng, phải lập tức cầu y, nếu không bệnh tình sẽ ngàycàng nghiêm trọng. Nhưng Thụy vương phi bao vây Tả Tướng phủ, gia phụkhông cách nào đi ra ngoài cầu y. May mắn thay, gia phụ đã từng đào mộtmật đạo, phòng ngừa kẻ thù ám sát. Gia phụ vì tránh xung đột chính diệnvới Thụy vương phi, mới bất đắc dĩ lặng lẽ theo mật đạo rời phủ, xuấtngoại đi cầu y chữa bệnh." Độc Tiên hít một hơi thật sâu, nói ra lý dođã chuẩn bị tốt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nghiêng đầu, cườinói: "Xuất phủ cầu y chữa bệnh? Sợ rằng Tả Tướng nhân cơ hội vào thiênlao, độc chết Thái hậu và Tuyên vương đi?"

Tâm Độc Tiên đột nhiên run lên, mơ hồ hiểu rõ âm mưu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly. Nàng ta nghiến răng nghiến lợi, mắt sắc tối tăm nhìn Thượng QuanNgưng Nguyệt nói: "Thụy vương phi, ngươi cũng không nên ngậm máu phunngười. Gia phụ rõ ràng là xuất ngoại cầu y chữa bệnh, thế nào lại thànhđi thiên lao độc chết Thái hậu và Tuyên vương chứ?"

Hiên Viên Lyliếc Thượng Quan Ngưng Nguyệt một cái, sau đó lạnh lùng giương cao giọng nói: "Vì sao Tả Tướng vào thiên lao giết người diệt khẩu, chỉ sợ LăngTiêm Tiêm ngươi rõ ràng hơn ai hết, không phải là vì giữ danh tiếng tốtcho Thương Nguyệt thái tử sao?"

Độc Tiên nghe thấy bốnchữ Thương Nguyệt thái tử, thân thể lập tức lui về phía sau một bước,vẻ mặt hoảng sợ nói: "Hoàng thượng, ngài. . . Ngài có ý gì?"

Mà Hiên Viên Ly vừa dứt lời, chúng tiểu thương Long Diệu rối rít gãi đầu.

Đây là cái tình huống gì? Trước không nói Tả Tướng không vào thiên lao độcchết Thái hậu cùng Tuyên vương, cho dù Tả Tướng làm thế thật, cũng cóliên quan gì với Thương Nguyệt thái tử chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm