Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 112
tự đào hố chôn thân

❊ ❊ ❊

Thời gian từ từ trôi qua, cảnh sắc nở rộ tươi đẹp. Ánh sáng vàng rực rỡ baophủ khắp nơi, tô điểm cho cả vùng đất trở nên rực rỡ như một tấm lụa.

Lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang lười biếng dựa vào giường êm tinhxảo, đôi mắt nhẹ rũ xuống mang theo phong tình yêu mị quyến rũ, bìnhthản cắt tỉa móng tay.

Mà phía sau giường êm tinh xảo, nhóm người bán hàng rong đưa tay vò đầu, vuốt mặt, hai mắt nhìn về phía ThượngQuan Ngưng Nguyệt đầy theo nghi ngờ. Khụ, ai có thể nói cho bọn họ biết, Thụy vương phi cầm trên tay . . . rốt cuộc là cái thứ gì vậy?

Nếu móng tay không vừa mắt, không phải cầm kéo cắt tỉa lại sao? Nhưng Thụyvương phi lại cự tuyệt, lấy từ trong tay áo ra một…, căn bản là bọn họchưa hề thấy đồ chơi nhỏ cắt móng tay kia.

Gió mang theo ấm ápkhông tiếng động xoay quanh thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt làm tócnàng lay động giữa không trung tạo thành độ cong mỹ lệ thần bí.

"Vương phi." Cùng với thanh âm cung kính, bóng dáng của Thanh Báo Ảo Ảnh giống như mũi tên nhảy đến bên giường êm.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt dừng việc cắt tỉa móng tay, xoay xoay cái vật màngười dân Long Diệu không biết là gì, chỉ có người hiện đại mới biết đólà một cái bấm móng tay bằng bạc, mở miệng dùng âm thanh mà chỉ có Thanh Báo mới nghe được, cười hỏi: "Lão hồ ly xuất động rồisao?"dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

Bên trong Phủ Tả Tương, dưới giếngkhô có đào mật đạo, lão hồ ly này cho rằng cả Long Diệu không ai biếtsao? Hắn không biết ngay từ đêm đầu tiên hắn phái người tiến vào giếngcạn âm thầm đào mật đạo đã bị mật thám của Diễm điều tra được toàn bộ.

"Dạ." Thanh Báo gật đầu một cái, dùng âm thanh chỉ có Thượng Quan NgưngNguyệt mới nghe được nhẹ giọng nói: "Tất cả như vương phi đoán, lão hồly quả thật dẫn theo đám tiểu hồ ly xuất động rồi, thuộc hạ tới để nhậnchỉ thị tiếp theo của vương phi."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽnhếch đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, mắt ngọc lưu chuyển, ma mị yêu dã nói:"Chắc hẳn Hoàng đế Diệu Long đã đợi đến hết bình tĩnh rồi, ngươi nhanhchóng vào cung thông báo cho Hoàng đế Long Diệu đi, đến lượt hắn ra sânrồi."

"Vâng" Thanh Báo cung kính cúi đầu, sau đó giống như mũi tên biến mất bên giường êm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Dung nhan tuyệt sắc tràn đầy nụ cười xinh đẹp nhìn Thanh Báo biến mất,Thượng Quan Ngưng Nguyệt cong ngón trỏ phải. Đầu tiên là điểm xuống trán của mình, sau đó lại điểm xuống ngực của mình, cuối cùng lại điểm xuống hai đầu vai.

Từ trên xuống dưới, từ trái sang phải vẽ ra mộthình chữ thập hoàn mỹ, hai mắt lộ ra khát máu, môi Thượng Quan NgưngNguyệt nở nụ cười tàn lạnh: "Lăng Tiêm Tiêm, linh hồn hèn nhát của ngươi thật có phúc. Bởi vì. . . Nó may mắn sắp nhận được sự an ủi từ tửthần."

Tiếng cười giễu cợt đến cực điểm từ đôi môi đỏ nhẹ nhàngvang lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đổi tư thế càng thêm lười biếng tựavào giường êm .

Nhẹ nhàng xoay tròn bấm móng tay bằng bạc trongtay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ rũ mắt ngọc, bình thản tiếp tục cắttỉa móng tay.

Mặc dù bầu trời tươi đẹp rực rỡ chói mắt, nhưng đối với quản gia Phương Hoành phủ Thụy vương cùng bảy tên Ảo Ảnh cung vẫnđứng yên lặng bên cạnh giường êm mà nói, cho có bầu trời có rực rỡ lónglánh bao nhiêu, cuối cùng cũng chỉ có thể làm nền cho vương phi.

Vương phi làm loạn chặn trước cửa lớn Phủ Tả Tướng là vì muốn dẫn dụ lão hồly Tả Thừa Tướng kia lộ ra số sát thủ tiến về phía Tuyết Ảnh Các.

Vương phi đoán chính xác lão hồ ly sẽ không dẫn người đổ máu xuất phủ, mà sẽtheo mật đạo bên dưới giếng cạn lặng lẽ rời phủ. Nhưng cho dù xuất phủtừ mật đạo dưới giếng cạn cũng phải đi qua tường rào phía bắc Phủ TảTướng.

Nhưng nếu không muốn kinh động đến bọn thị vệ canh giữ ởtường rào phía bắc, cách tốt nhất là bỏ thuốc mê toàn bộ bọn thị vệ. Vìvậy, bọn thị vệ yên lặng canh giữ ở tường rào phía bắc Phủ Tả Tương đãsớm đã sớm bịt kín mũi không cho gió lọt.

Thử hỏi, khi cơ quanphiến đá bên trong mật đạo khởi động, bọn thị vệ đã bịt kín mũi, khépmiệng lại, làm ra các biện pháp nín thở tạm thời, làm sao có thể dễ dàng trúng chiêu?

Người ta nói người tính không bằng trời tính, nhưng đối với cho bọn họ mà nói, trời tính cũng không coi là thần. Mà tiểuvương phi nhà bọn họ đem Thiên Địa Vạn Vật nắm trong tay. Lão hồ ly ơilão hồ ly, cho dù ngươi có nằm mơ cũng không đoán được, ngươi cho ngườiđào mật đạo bên trong giếng cạn lại biến thành tự đào hố chôn thânchứ?

Cho dù âm mưu quỷ kế tầng tầnglớp lớp của ngươi đối với vương phi thần thánh nhà chúng ta mà nói, cũng chỉ là một con bọ chét nhỏ ngu xuẩn đến cực hạn, từ rước lấy nhục màthôi.

Cho nên loài người tốt nhất đừng bao giờ làm trò ở trướcmặt thần. Bởi vì đối với thần vạn năng mà nói, loài người vụng về thêthảm không nỡ nhìn. . .

Sau nửa canh giờ, Phủ Tả Tướng, bên trong phòng ngủ Độc Tiên"Lăng Tiêm Tiêm" --

"Ngươi nói, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nàng. . ." Độc Tiên híp mắt nhìn hộ vệđang khom lưng, thời điểm nói đến cái tên Thượng Quan Ngưng Nguyệt,giọng không tự chủ run lên mãnh liệt, lúc này mới tiếp tục mở miệng màhỏi: "Vẫn yên lặng ngăn trước cửa lớn Phủ Tả Tướng, không có dấu hiệumuốn vào phủ điều tra?"

"Vâng, thưa đại tiểu thư." Hộ vệ gật đầu, giọng khẳng định trả lời.

Hắn đã đi Tiền viện lặng lẽ quan sát nhiều lần, Thụy vương phi Thượng QuanNgưng Nguyệt dùng một đồ chơi nhỏ hiếm lạ cổ quái cắt tỉa xong móng tay, dùng tư thế lười biếng nằm trên giường êm vùi đầu ngủ say.

Màquản gia Phương Hoành Thụy vương phủ cùng với này bảy tên thị vệ Thụyvương phủ lại cúi đầu ăn sủi cảo hấp, ngồi chồm hổm nhai vắt mì, tròchuyện vui vẻ. Càng làm hắn mở rộng tầm mắt hơn là thị vệ Ngân Lang Thụy vương phủ lại không coi ai ra gì giương kiếm bắt đầu luyện tập kiếmpháp.

Độc Tiên cố gắng duy trì vẻ mặt trấn tĩnh, phất tay về phía hộ vệ nói: "Được rồi, ngươi tiếp tục đến Tiền viện quan sát. Một khiThượng Quan Ngưng Nguyệt có dấu hiệu muốn dẫn người vào phủ, lập tức báo cho ta ."

"Vâng" Hộ vệ khom lưng, cúi đầu nhanh chóng lui khỏi phòng ngủ của Độc Tiên.

Khi bóng dáng của hộ vệ vừa biến mất, Độc Tiên hoảng sợ loạng choạng lui về phía sau vài bước. Ngã ngồi đặt mông trên ghế, nàng lắc đầu khó tin tựlẩm bẩm: "Tại sao lại như vậy? Không thể nào, không thể nào!"

Trong lòng Độc Tiên hiểu rất rõ, phóng khí độc màu trắng bên trong bình sứmàu đen của Độc Vương ra ngoài, nhiều lắm là cũng chỉ khiến bọn thị vệThụy vương phủ canh giữ ở tường rào phía bắc hôn mê nửa canh giờ.

Nửa canh giờ đã qua, bọn thị vệ Thụy vương phủ đã sớm tỉnh lại rồi. Mà bọnhọ tỉnh lại, phát hiện mình quỷ dị ngã xuống đất ngất đi, nhất định sẽlập tức bẩm báo cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan NgưngNguyệt là một người thông minh tuyệt đỉnh, khi nàng biết được chuyện bọn thị vệ quỷ dị té xỉu, nhất định sẽ đoán được có điều kỳ lạ bên trong.Theo lẽ thường mà nói, bây giờ Thượng Quan Ngưng Nguyệt phải dẫn ngườivào phủ tiến hành điều tra không phải sao?

Nàng đã nghĩ đến mộtngàn, một vạn lý do giả ngu trả lời qua loa với Thượng Quan Ngưng Nguyệt rồi, nhưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại không dẫn người vào phủ tiếnhành điều tra. Chuyện này. . . rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Trong lòng Độc Tiên không khỏi dâng lên tức giận và sợ hãi, tức giận vì cảmgiác bị giày vò khi gặp phải trường hợp địch bất động ta bất động này,thật là làm nàng tức giận không ngớt. Sợ hãi vì tâm tư của Thượng QuanNgưng Nguyệt quá thâm sâu làm cho người ta nhìn không thấu, thật làm cho nàng như đứng trên đống lửa, cả người rợn tócgáy.diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn

Độc Tiên từ trên ghế đứng dậy, giống như kiến bò trên chảo nóng, sốt ruột đi tới đi lui trong phòng ngủ.

Từng đợt ánh nắng rực rỡ chói lọi xuyên qua cửa sổ, vô cùng tinh tế quẩnquanh người Độc Tiên. Nhưng Độc Tiên không cảm thấy ánh nắng ấm áp chútnào, nàng chỉ cảm thấy khí lạnh đang cuồn cuộn bốc lên trong cơ thể. . .

Cùng lúc đó, ngoài cửa lớn Tả Phủ Tướng--

Mặt đất chợt nổi lên tiếng nổ vang, mắt nhóm người bán hàng rong lập tứctình theo tiếng động. Chỉ thấy bụi đất quay cuồng, phía bên phải cửachính Phủ Tả Tướng, chợt lao vụt ra vô số ngựa, mà ngồi trên mỗi conngựa là người mặc khôi giáp màu cam.

Ở Long Diệu hoàng triều, chỉ có đội cấm vệ quân dưới trướng Hoàng đế Long Diệu mới có tư cách mặckhôi giáp màu cam. Nhóm người bán hàng rong mặc dù không biết bất cứngười nào trên ngựa, nhưng có lẽ về màu sắc khôi giáp bọn họ vẫn có thểbiết người tới là người ai.

Trời ạ, đây không phải là đội cấm vệquân Long Diệu hoàng triều bọn họ sao? Lính cấm vệ chức trách từ trướcđến giờ là bảo vệ an toàn cho hoàng cung, tuyệt đối không tùy ý rờihoàng cung. Nhưng hôm nay, bọn họ. . . Lại có thể thúc ngựa chạy đến Phủ Tả Tướng?

"Khàn --" Sau hồi tiếng ngựa hí kinh thiên động địa,gần mấy vạn ngựa xếp thành hàng dài thẳng tắp, đồng loạt dừng trên đường lớn rộng rãi bên phải Phủ Tả Tướng.

Mẹ ơi cứu con, người dẫn đầu lại là Hoàng đế Long. . . Long Diệu của bọn họ? Nhóm người bán hàngrong liều mạng xoa mắt mấy cái, đột nhiên hít khí lạnh.

Tất cảbọn họ chưa từng gặp qua Long nhan của Hiên Viên Ly, nhưng có thể làmcho cấm vệ quân Long Diệu thần phục theo phía sau, hơn nữa Kim Long Diễn Châu Vương miện trên đầu Hiên Viên Ly cùng với Cửu Long Tường Vân Hoàng bào trên người, nếu bọn họ còn ngu xuẩn không nhận ra thân phận củaHiên Viên Ly, vậy thì nên dứt khoát đập đầu vào tường mà chết đi.

Trừ Thượng Quan Ngưng Nguyệt vẫn vùi đầu ngủ trên giường êm như cũ, nhómngười Long Diệu hoàng triều bán hàng rong, quản gia Phương Hoành Thụyvương phủ và bảy tên Ảo Ảnh cung lập tức quỳ gối cao giọng hô: "Ngôhoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Tên người của Linh Cung dịch dung thành người bán hàng rong khó chịu kề cái trán sát đất.

Hắn đây là tạo cái nghiệt gì, không phải chỉ nhất thời cao hứng chạy tớinơi này thưởng thức kịch hay, sao lại hai ba lần uất ức đầu gối cao quýcủa mình như thế? Lúc trước đã tâm không cam tình không nguyện quỳ báiLong Lệnh của Hiên Viên Ly, bây giờ Hoàng đế Long Diệu Hiên Viên Ly tựmình đến, lại làm thần kinh hắn co giật dập đầu lạy lầnnữa.

"Bình thân." Âm thanh uy nghiêm từ trong môi Hiên Viên Ly tràn ra, bàn tay giơ lên giữa không trung.

Nhận được chỉ thị của Hiên Viên Ly, mấy vạn cấm vệ quân Long Diệu nhanh nhẹn tung người xuống ngựa, nhanh chóng lấy xuống mũi tên màu đen treo saulưng. Chỉ nghe vài tiếng sưu sưu sưu vang vang, bóng dáng cấm vệ quânLong Diệu giống như tia chớp chạy đi.

"Tạ chủ long ân." Nhómngười bán hàng rong khấu đầu tạ ân, khi đứng lên từ mặt đất, các cấm vệquân đã lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai bao vây cả Phủ Tả Tướng, mũi tên lạnh lẽo trong tay đồng loạt nhắm ngay Phủ Tả Tướng . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm