Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 164
đồn đại

❊ ❊ ❊

Mỗi tay Nam Cung Tuyết Y nắm một viên ngọc màu xanh. Trong viên ngọc có hình một con rồng màu vàng kim, ngạo nghễ ngẩng cao đầu, tư thế uy vũ như muốn bay lên trời.

Linh khí mạnh nhất ở Linh Cung là vũ khí của Thánh Đế, Lục Dao Cầm.

Xếp thứ hai là vũ khí của người nối nghiệp Thánh Đế sau này, Huyết Tỳ Bà của Thánh Chủ. Mà xếp thứ ba, chính là viên ngọc Nam Cung Tuyết Y đang cầm.

Hắn vận linh lực khởi động linh khí trong lòng bàn tay – Ngọc Kim Long.

Ánh vàng lấp lánh, vô cùng chói mắt. Rồng vàng bên trong viên ngọc đột nhiên cựa mình, vọt lên không trung.

Hai con rồng dung hợp làm một, sau đó biến thành một tấm mạn che chắn trước mặt 20 vị hộ pháp. Vô số hạt linh lực đỏ như máu, mạnh mẽ đánh vào mạn che.

Mạn che rung động kịch liệt, các hạt linh lực xoay tròn, bọn chúng cứ không ngừng đâm vào mạn che, die»n。dٿan。l«e。&^%qu»y。d«on nhưng không thể nào xuyên qua nó, đánh vào 20 người phía sau.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thấy tình hình như thế hơi cau mày, ngón tay uyển chuyển càng nhanh hơn, linh lực phóng ra cũng cường hãn hơn.

Tiếng tỳ bà lạnh lẽo vô cùng, biến không khí thành những lệ quỷ vô hình chốn địa ngục, hung ác tập kích mạn che.

Cùng lúc đó, cuồng phong gào thét mang theo sát khí nồng đậm, cuốn theo bụi đất mờ mịt, tất cả đều đánh tới mạn che.

"Không ổn rồi!" Nam Cung Tuyết Y cảm ứng được đầu tiên, một giọt mồ hôi lạnh trên trán lặng lẽ rơi xuống, die»n。dٿan。l«e。&^%qu»y。d«on mệnh lệnh: "Mọi người mau vận linh lực, truyền linh lực từ hắc hỏa lệnh sang Ngọc Kim Long."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không từ từ chơi đùa nữa mà đã phát động toàn bộ linh lực trong cơ thể nàng rồi. Mà linh lực của nàng qua Huyết Tỳ Bà lại càng tăng lên nhiều, Ngọc Kim Hoàn của hắn không thể chống cự nổi.

Trong lòng âm thầm đếm ngược số mười, mạn che mà hắn dùng Ngọc Kim Long tạo ra, sẽ bị linh lực của Thượng Quan Ngưng Nguyệt phá tan tành.

Nếu nó nát rồi, vậy hắn và 20 hộ pháp sẽ bị linh lực từ tiếng tỳ bà tập kích, rơi vào kết cục chết không toàn thây.

Hiện tại chỉ có một biện pháp, chính là dung hợp hắc hỏa lệnh và ngọc kim long, tạo ra bức tường vô hình rắn chắc, rồi nhờ đó thoát khỏi nguy hiểm.

"Vâng!" 20 Địa hộ pháp vội đáp, giọng nói hơi run rẩy, đồng thời lập tức nắm chặt hắc hỏa lệnh, kết hợp với ngọc kim long của Nam Cung Tuyết Y.

Dung hợp hai thứ này, là một hành động vô cùng mạo hiểm.

Bởi lẽ, khi thực hiện bọn họ phải vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể. Như thê, bọn họ sẽ không còn linh lực để ngăn cản dư âm của sự dung hợp hắc hỏa lệnh và ngọc kim long.

Nhưng mà bây giờ, bọn họ đã không còn sự lựa chọn nào khác rồi.

Nếu dung hợp sẽ phải chịu dư âm của nó mà lục phủ ngũ tạng bị tổn thương nghiêm trọng, nếu không dung hợp sẽ bị uy lực của Huyết Tỳ Bà đánh cho thành bột phấn.

Tóm lại một là lục phủ ngũ tạng bị thương, hai là mất mạng trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ngay cả con kiến còn ham sống, huống chi là con người? Chỉ cần là một người bình thường, nhất định cũng sẽ lựa chọn bảo vệ tánh mạng, mà không phải là lựa chọn chết không toàn thây.

Oanh -- một tiếng nổ kịch liệt vang lên, mạn che bị uy lực của Huyết Tỳ Bà đánh cho nát bấy. Nó bị phân ra thành các mảnh nhỏ, sau đó biến mất vô tung vô ảnh.

Ngay lúc này, đột nhiên lại có một bức tường vô hình đúng lúc ngăn trước đoàn người Nam Cung Tuyết Y.

Luồng khí lưu thoát ra từ Huyết Tỳ Bà chạm vào bức tường khí, giống như lò xo bắn trở lại. Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn thấy trong thời gian ngắn không có cách nào công phá qua bức tường không, híp mắt kéo dây cung.

"Phụt --" Thân thể của Nam Cung Tuyết Y và 20 hộ pháp lung lay sắp đổ, khóe miệng hộc ra máu tươi.

Nam Cung Tuyết Y cố gắng nuốt trở lại trong bụng, tay nắm chặt Ngọc Kim Long, vẻ mặt tái nhợt, khẽ phun ra một chữ: "Rút!"

"Dạ!" Các vị hộ pháp đồng thanh trả lời, một tay cầm hắc hỏa lệnh, tay còn lại che ngực đau đớn, khó khăn kìm nén máu tươi trong cổ họng xuống.

Mấy tiếng vèo vang lên, bọn họ điểm nhẹ mũi chân một cái, vạt áo bay bay trong gió biến mất khỏi tầm mắt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà mị nhếch môi, nở nụ cười xinh đẹp, mắt nhìn về phía bọn họ biến mất, dùng tường khí làm che chắn, sau đó nhanh chóng thi triển khinh công thoát đi.

Tiếp, nàng lại nhìn máu tươi bọn họ phun ra trên mặt đất, ý cười càng rõ rệt.

Theo việc bọn họ rút lui, bức tường vô hình cũng dần tản ra, uy lực của nó dần yếu đi.

Nếu hiện tại nàng tiếp tục tấu đàn, tường khí sẽ lập tức tan rã. Còn nếu cưỡi Huyết Bàng Vương đuổi theo, cũng không phải một việc khó.

Nhưng mà, nàng không định lãng phí thể lực đuổi theo giết bọn họ. Họ làm như vậy cũng vì phụng lệnh của Thánh Đế, Thánh Đế mới là kẻ đầu sỏ gây nên.

Làm cho nàng khó chịu như thế, sau này nàng nhất định sẽ thanh toán.

Về phần khi nào thanh toán, đương nhiên là lúc linh lực trong cơ thể nàng đột phá đến cực hạn, đến Linh Cung tìm thuốc.

Nàng quay người, đi đến trước mặt Hiên Viên Diễm.

Tay trái nàng thân mật ôm tay phải Hiên Viên Diễm, chớp đôi mắt ngọc, cười ôn nhu nói: "Diễm, chúng ta có thể trở về Ảo Ảnh Cung rồi."

Hôm nay nàng và Diễm sẽ chuẩn bị đi đến ba nước khác tìm dược liệu. Nhưng mà trước khi đi, hai người phải về Ảo Ảnh Cung một chuyến, chuẩn bị các vật phẩm cần thiết.

Ví dụ như bản đồ tường tận về ba nước Thương Nguyệt, Bắc Dực và Tây Thần, ví dụ như lương khô ăn dọc đường, ví dụ như bí mật tìm kiếm ba môn phái lớn.

"Ừ!" Hiên Viên Diễm nghiêng đầu, tay hướng tới vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hắn nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi trên vai nàng, nắm tay nàng đi tới chỗ Huyết Bàng Vương.

Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói có thể trở về Ảo Ảnh Cung, Huyết Bàng Vương ngoan ngoãn hạ thấp người.

Đợi đến khi mọi người và Cầu Cầu lên hết, Ngốc Bảo mạnh mẽ vỗ cánh, thân thể bay vụt lên không trung. . .

Gió nhẹ man mác thổi vào vùng đất đầy cây cối xanh tươi. Sau buổi trưa, mặt trời vẫn đỏ rực.

Màn đêm buông xuống, ánh trăng lên cao, cả vùng đất như khoác lên mình tấm lụa mỏng màu bạc. Tiếng nước từ núi cao chảy xuống tấu lên một khúc nhạc say đắm.

Thời gian như thoi đưa, mây dần trôi, trăm hoa đung đưa khoe sắc, cùng với lá cây xanh mướt . . .

Chớp mắt đã là một tháng sau --

Trong một tháng này, Long Diệu Hoàng Triều xảy ra nhiều chuyện. Các lão bá tính tha hồ tán gẫu lúc trà dư tửu hậu, vui vẻ cười to.

Nghe nói -- nửa tháng trước, chẳng biết tại sao Thụy vương và Thụy vương phi cãi nhau, kết quả trong cơn tức giận Thụy vương phi mang tất cả đồ cổ tranh chữ, danh kiếm bảo đao, đi cầm đồ.

Sau đó Thụy Vương mặt lạnh tanh mang theo số lượng ngân phiếu kếch xù đi khắp các tiệm cầm đồ lớn nhỏ ở Long Diệu Hoàng Triều mới chuộc đồ vật về.

Nghe nói -- mấy ngày trước, đại tướng quân Thượng Quan Hạo đột nhiên ôm bàn cờ chạy đi Thụy vương phủ tìm Thụy vương đánh cờ, kỳ nghệ của Thụy vương xuất thần nhập hóa, tổng cộng thắng 30 ván, đánh cho đại tướng quân không còn một mảnh giáp.

Đại tướng quân mặt khó coi trở về phủ, lòng tự ái bị tổn thương, Thụy vương phi đau lòng cha, lập tức trừng mắt trách cứ Thụy vương.

Nói Thụy vương chỉ biết đánh cờ không chịu nhường tướng quân chút, hại tướng quân mất hết thể diện. Vì thế Thụy vương phi tức giận thu thập quần áo trở về phủ tướng quân ở.

Về sau, Thụy vương mang vẻ mặt đau khổ đến cổng phủ tướng quân, xin lỗi Thụy vương phi vô số lần mới được tha thứ, thành công nghênh đón vương phi về phủ.

Còn nghe nói – tình cảm của hai người tốt hơn lúc đầu, sáng sớm hôm qua nổi hứng sóng vai nhau đi dạo hoa viên, chụm đầu thân mật vẽ tranh.

Sau khi phê duyệt tấu chương, Long Diệu Hoàng bất thình lình mang rượu ngon đi Thụy vương phủ tìm Thụy vương đối ẩm, đúng lúc hai người đang nồng tình mật ý nên bị bỏ lơ.

Long Diệu Hoàng tức giận nói: Thụy vương và Thụy vương phi mải mê vẽ tranh, mạo phạm long uy, phạt hai người trong vòng ba tháng không được phép ra vương phủ, đóng cửa chậm rãi vẽ tranh.

Sau ba tháng, nếu nộp đủ hai trăm bức tranh, tranh vẽ làm Long Diệu Hoàng vừa lòng, mới được giải trừ cấm túc. Nếu không tiếp tục phạt cấm túc ba tháng, từ từ vẽ tranh. . .

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm