Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 167
thiếu bang chủ thần bí

❊ ❊ ❊

Chương 167:

"Đa tạ ngài ban thưởng." Tiểu nhị tuy cười hì hì tiếp nhận nhưng trong mắt lại lộ ra sự kính trọng.

Sự kính trọng này không phải giống như đối với khách hàng -- khiêm tốn hữu lễ, mà là sự kính trọng xuất phát từ nội tâm.

Vừa dứt lời hắn liền đưa tay phải tới gần tay trái Hiên Viên Diễm, nhận lấy thỏi vàng và ngọc bội trắng từ tay Hiên Viên Diễm.

Chỉ mới chạm tay vào miếng ngọc bội, tiểu nhị lập tức nhẹ nhàng dùng lực, ngọc bội an vị trong tay áo hắn.

Nếu không phải năm tên tiểu nhị kia tạo thành lá chắn cản tầm mắt của mọi người, mấy ddl^qd trăm thực khách trong tửu lâu đã có thể thấy một màn này, nhất định họ sẽ kinh ngạc há hốc mồm cho xem.

Thì ra. . . Tiểu nhị luôn luôn nịnh nọt lấy lòng bọn họ, bị bọn họ kêu tới kêu lui, nhìn qua yếu ớt như trói gà không chặt, vậy mà lại là võ lâm cao thủ thâm tàng bất lộ?

"Hai vị từ từ thưởng thức, có gì phân phó cứ kêu, chúng tiểu nhân tạm thời cáo lui." Sáu người khôi phục vẻ mặt tươi cười lấy lòng, cung kính hành lễ xong liền quay người rời đi.

Đợi sáu người rời đi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã gặm hết đùi gà thơm ngát, đang thưởng thức cá, đột nhiên gắp một miếng cá đặt vào bát của Hiên Viên Diễm.

"Tuyên ca ca, cá hấp là món nổi tiếng của đệ nhất tửu lâu, mùi thơm nức mũi, vừa vào miệng liền tan, mau nếm thử đi!"

"Ừm!" Hiên Viên Diễm ôn nhu lên tiếng, cười gật đầu một cái, cũng gắp lại cho nàng một con tôm sắc vị lưỡng toàn.

Đang lúc hai người ngọt ngào gắp thức ăn cho nhau, mùi thơm của thức ăn lan ra bốn phía --

Năm trong số sáu tiểu nhị vừa bưng thức ăn cho hai người lập tức bê thức ăn lên lầu hai, còn một người nhận thưởng chạy vội tới lầu bốn.

Lầu bốn của Thương Nguyệt đệ nhất tửu lâu mặc dù cũng là nơi dùng cơm nhưng phong dien@danleq&uydon cách trang hoàng vô cùng độc đáo, nó giống như vườn hoa thiên nhiên vậy.

Hành lang trải đầy đá cuội màu sắc khác nhau, cả lầu chỉ có vài gian phòng vẫn khép kín cửa, hơn nữa mỗi gian phòng đều được thiết kế giống vườn hoa.

Trong phòng tùng trúc ngạo nghễ đứng thẳng, tôn lên vẻ đẹp của núi giả, từ đỉnh núi có một dòng suối giả, nước suối chảy chung quanh.

Bốn bức tường càng đẹp không sao tả xiết. Vì phương hướng khác nhau nên cách bày biện cũng khác nhau.

Vách tường phía đông treo rất nhiều giỏ hoa lan, lá cây nhỏ dài lay động như cánh bướm rực rỡ, tạo nên một bức tranh mùa xuân tuyệt đẹp.

Tường phía nam vẽ một cái ao, trong ao cá chép tung tăng bơi lội, kết hợp với lá sen xanh rì tạo nên một bức tranh vào hạ cảnh đẹp ý vui.

Tường phía tây vẽ hoa cúc, ánh nắng mặt trời bao phủ lên, đích thị là một bức tranh mùa thu.

Tường phía bắc vẽ cảnh tuyết, bông tuyết trắng trong đọng lại trên những bông mai đỏ, đương nhiên là cảnh đẹp mùa đông rồi.

Các phòng của lầu bốn trang trí như tiên cảnh, làm người vào đây tâm tình thoải mái, cảm giác thèm ăn cũng tăng lên. Nhưng mà muốn ăn ở lầu dien?nlequydon này không chỉ phải đặt trước nửa năm mà giá mỗi món ăn còn đắt hơn gấp trăm lần.

Cho nên người có thể vào lầu bốn ăn không phải là quan lại cũng là phú thương tiêu tiền như nước.

Nhưng mà trong lầu bốn có một gian phòng là ngoại lệ, dù có gia thế hiển hách, vung tiền như rác cũng không thể vào.

Phòng này dành riêng cho đại chưởng quỹ một mình hưởng thụ.

Hiện tại đại chưởng quỷ của quán đang ngồi cạnh vách tường phía đông, nơi xuân ý dạt dào.

Trên mặt bàn đá cẩm thạch đắt tiền ở giữa phòng đặt sáu món ăn mùi vị thơm ngát và một bầu rượu Nữ Nhi Hồng.

Suối nhỏ chảy quanh co tạo lên những tiếng róc rách vui tai, một nam tử trung niên ngồi trước bàn cẩm thạch, bưng ly rượu uống một ngụm lớn.

Nhìn kĩ, hắn ta là một người mập mạp. Ngón giữa và ngón vô danh hai bàn tay đều đeo nhẫn bảo thạch giá trị xa xỉ. Cổ tay béo ú đeo vòng mã não trân quý, cả người toàn là trang sức giá quý giá.

"Ha ha ha. . ." Hắn gắp một miếng đưa vào miệng, buông đũa xuống, cúi đầu lật xem một quyển sách dầy cộm, ngửa đầu cười một hồi, nước miếng tứ tung nói: "Doanh thu của đệ nhất tửu lâu mấy tháng này lại tăng gấp ba bốn lần. Thật là sảng khoái, sảng khoái quá!"

Đang lúc hắn bưng ly rượu đưa vào miệng bằng tay trái, tay phải gắp thức ăn, đột nhiên một tiếng gõ cửa có quy luật vang lên.

Tiếng gõ cửa năm lần -- hai nặng ba nhẹ. Nghe nói ám hiệu này để đại chưởng quỷ biết người đến không phải thực khách đi nhầm chỗ mà là tiểu nhị của quán.

Hắn đặt sách lên trên bàn, đợi ăn hết một miếng thịt béo trong miệng mới thô thanh đáp: "Vào đi!"

Cửa bị người đẩy ra rồi lập tức đóng lại. Vị tiểu nhị vừa nhận được thưởng của Hiên Viên Diễm mặt kích động chạy chậm tới trước mặt đại chưởng quỷ.

"Xảy ra chuyện gì mà gấp như cháy nhà thế?" Chưởng quầy lại gắp một miếng thịt béo nhét vào miệng, uống một ly rượu rồi mới trừng mắt tức giận với tiểu nhị nói: "Không biết ta đang uống rượu sao? Nếu làm ta mất hứng, ta nhất định đạp ngươi ra đường!"

"Chưởng quỷ, ai mà không biết ham mê lớn nhất của người là uống rượu." Tiểu nhị hơi giật giật khóe miệng, vẻ mặt vô tội nhỏ giọng nói: "Nếu không phải chuyện cực kỳ khẩn cấp, tiểu nhân nào dám quấy rầy ngài chứ?"

"Chuyện cực kỳ khẩn cấp?" Chưởng quỷ đặt đũa và ly rượu xuống, khoanh hai tay, hơi nhướng hàng lông mày rậm, nhìn tiểu nhị nói: "Chuyện gì, chẳng lẽ còn có người dám đến chỗ chúng ta gây rối? Cho dù thật sự có, các ngươi còn không xử được à?"

Ý của chưởng quầy là gì, vị tiểu nhị này hiểu rõ.

Lão hoàng đế từng đến đây mấy lần, quán có cây đại thụ này dựa vào, còn có kẻ nào ăn gan hùm mật báo dám quấy rối?

Cho dù có, dựa vào công phu tuyệt đỉnh của đội ngũ tiểu nhị cũng có thể thần không biết quỷ không hay đánh chết hắn ta.

Tuy trong phòng cách âm rất tốt, không sợ có người nghe thấy nhưng tiểu nhị vẫn dựng lỗ tai nghe ngóng, thấy an toàn mới móc trong tay áo ra một vật, trình lên trước mặt chưởng quỷ nói: "Đại chưởng quỷ, ngài nhìn thử cái này xem."

Vật trong tay hắn chính là miếng ngọc bội Hiên Viên Diễm vừa thưởng cho.

Ngọc bội nhìn qua trắng trong, nhưng bên trong lại có hình cây trúc, phải nhìn kĩ mới thấy được.

Mà chưởng quỷ thấy cái này, xém chút ngã lăn ra đất.

"Thiếu bang chủ. . ." Đại chưởng quỷ biểu tình khiếp sợ, thân thể mập mạp vọt một cái đứng dậy, dùng hai tay tiếp nhận ngọc bội từ tiểu nhị.

Trời ạ, ngọc bội này là lão bang chủ tận tay giao cho thiếu bang chủ. Hôm nay ngọc bội xuất hiện, nói cách khác. . . Thiếu bang chủ tới Thương Nguyệt quốc?

"Xuỵt --" Nghe thấy chưởng quỷ buột miệng nói ra, tiểu nhị vội vàng bưng kín miệng hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Lúc thiếu bang chủ đưa ngọc bội cho tiểu nhân cũng không lấy dung mạo thật, xem ra là người không muốn bại lộ hành tung."

Chưởng quỷ nhỏ giọng hỏi: "Hiện giờ thiếu bang chủ ở đâu?"

Tiểu nhị vội vàng đáp: "Lúc tiểu nhân lên đây, thiếu bang chủ đang dùng cơm ở bàn số năm sát tường phía tây trong đại sảnh lầu một."

Tiểu nhị vừa dứt lời, chưởng quỷ cất ngọc bội vào trong ngực, nhẹ điểm mũi chân một cái bay đi, chỉ nghe thấy tiếng cửa kẽo kẹt, hắn đã bay ra bên ngoài, hai mắt dõi xuống lầu một tìm kiếm.

Lúc này, trên bàn số năm sát tường phía tây trong đại sảnh lầu một có một thỏi vàng lóe sáng, còn Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt thì đã biến mất từ bao giờ. . .

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm