Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 172
yên tĩnh trước bão táp

❊ ❊ ❊

Mặt trời sáng sớm trở thành mặt trời chiều, mặt trời chiều không lưu lại lâu trên trần thế, mặt trời rất nhanh liền lặn xuống phía tây, chỉ để lại một mảnh nắng chiều vô cùng tươi đẹp rực rỡ, khiến trên mặt đất mạ một tầng vải mỏng chói mắt xinh đẹp.

Dần dần, ánh nắng chiều cũng ngượng ngùng mà biến mất.

Dưới sự vẫy gọi của yêu tinh đêm dịu dàng, một vầng trăng sáng tinh khiết cùng vô số ngôi sao dày đặc, điệu bộ giống như đang tranh nhau phát ra ánh sáng hết sức rực rỡ, khiến bầu trời mênh mông trở thành một bức tranh đẹp vô cùng.

Lầu ba khách sạn Duyệt lai, trong Thính Tùng cư lịch sự tao nhã –

Ánh nến đỏ xinh đẹp chiếu sáng, lay động theo làn gió đêm nhanh nhẹn, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm sóng vai nhau ngồi xuống trước bàn trúc màu xanh biếc, tóc mai bên tai thi thoảng cọ xát thân mật lẫn nhau, tiếng cười hoan hô liên tục không ngừng, hơi thở hạnh phúc ngọt ngào khiến lòng người ngây ngất, tràn ngập khắp ngõ ngách trong Thính Tùng cư.

“Vở kịch kinh hồn giờ đã hạ màn rồi, vở kịch phá đảm ngày mai một khi diễn ra…” Cánh tay trái ôm eo nhỏ mềm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cầm thìa bạc trong có canh cá trích hương vị thơm ngon, Hiên Viên Diễm đưa tới trước bờ môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tuấn mày ma mị khẽ nhíu nói: " Vị môn chủ thần bí này của Sinh Tử Môn, e rằng không chỉ phẫn nộ muốn phát điên, càng sẽ phẫn nộ muốn hộc máu."

Môi đỏ mọng nhẹ ngậm thìa bạc, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hưởng dùng hết canh cá trích thơm ngon trong thìa bạc, chiếc đũa gắp lấy trứng gà cuộn xốp giòn đưa về phía bạc môi của Hiên Viên Diễm, thanh âm cười tà lưu luyến trả lời: "Quản hắn bị phát điên, hay là hộc máu chứ, chỉ cần đừng giận đến điên là tốt rồi."

Đôi mắt đen đẹp của Hiên Viên Diễm lưu chuyển, khẽ cắn một nửa trứng gà cuộn xốp giòn đang được đũa của Thượng Quan Ngưng Nguyệt gắp vào trong bạc môi, thanh âm cười tràn đầy ôn nhu nói: "Nếu như hắn bất hạnh giận đến điên rồi, màn kịch thứ ba tiếp theo càng thêm vô cùng tuyệt vời, nhưng mà hắn không còn có cách nào tự mình tham diễn rồi. Điều này đối với hắn mà nói, nhất định là tiếc nuối lớn nhất đời người."

Cầm đôi đũa đang gắp một nửa trứng gà cuộn xốp giòn khác, đưa vào trong môi đỏ mọng của mình, nhai chậm nuốt kĩ một hồi sau, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhàn nhạt nâng lên ngón tay trắng thon dài, điểm nhẹ hạt thông ngô trong đĩa sứ hoa xanh, đầu hơi nghiêng hỏi: "Đúng rồi , Diễm! Địa điểm diễn ra màn kịch thứ ba hết sức tuyệt vời này, chàng đã chọn lựa tốt không?"

"Ừ, chọn lựa tốt lắm. Địa điểm diễn ra màn kịch thứ ba tuyệt vời này, ta đã nói qua với Thiết trưởng lão, đợi vở kịch phá đảm ngày mai hạ màn, Thiết trưởng lão sẽ thuận tiện dẫn theo đệ tử trong bang, trang trí địa điểm diễn ra màn kịch thứ ba tuyệt vời này cho thật tốt."

Bạc môi Hiên Viên Diễm đang lúc cười trả lời, nắm lấy thìa bạc trong tay, duỗi tới đĩa sứ hoa xanh đựng hạt thông ngô trước mặt, múc đầy một thìa hạt thông ngô hương vị ngọt ngào, Hiên Viên Diễm đưa thìa bạc đến bên môi đỏ mọng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ngay tại lúc hai người Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, một bên thưởng thức cao lương mỹ vị ngon miệng, một bên mi mục cười truyền đến thâm tình nồng đậm, khiến hương vị đồ ăn quanh quẩn trong Thính Tùng cư, tình yêu lan ra là lúc…

Tại các cổng thành lớn nhỏ trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, bọn lính thủ thành thân giáp sắt vô cùng nặng, cầm giáo thương lóe ra hàn quang trong tay, nhưng là bộ dạng biểu tình nghiêm trọng, tùy thời khai chiến cường địch sắp xảy ra.

Mỗi một cổng thành trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, mỗi lần cách xa hai thước, liền treo cao một cái đèn lồng màu đỏ cực lớn. Nhân số bọn lính thủ thành, cũng so với ban ngày tang thêm càng nhiều, hầu như bọn họ đứng chi chít khiến người kinh sợ.

Không chỉ có các cổng thành Thương Nguyệt quốc, trên các phố lớn ngõ nhõ kéo dài ngang dọc, cũng ba bước một trạm gác, năm bước một trạm gác, đứng đầy binh lính thân giáp sắt vô cùng nặng, cầm giáo thương lóe ra hàn quang trong tay.

Trên các phố lớn ngõ nhõ kéo dài ngang dọc trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, tràn ngập lệ khí u ám lạnh lẽo, mà trong Tường Khôn điện ở hoàng cung Thương Nguyệt quốc, cũng tràn ngập lệ khí u ám lạnh lẽo.

Tường Khôn điện – cung điện của thái tử Dạ Dật Phong Thương Nguyệt quốc, bốn phía hành lang Tường Khôn điện màu vàng, núi giả tinh xảo ngạo nghễ đứng vững trước gió, thác suối múa bắn tung tóe những hạt châu trong suốt, long lanh, giống hoa tươi sặc sỡ quý hiếm tô điểm ở giữa, cảnh sắc tuyệt đẹp tưởng chừng như thơ như ảo.

Trên màn trời xanh âm u, trăng sáng và đầy sao tận tình phủ lên ánh sáng bạc rực rỡ. Nhưng mà, ánh sáng bạc rực rỡ vô cùng dịu dàng không chút nào che dấu được, tầng tầng lớp lớp sát khí âm lãnh đan vào nhau ở bốn phía cảnh sắc xinh đẹp như họa của Tường Khôn điện.

Sát khí hết sức âm lãnh, đến từ trong Tường Khôn điện rường cột chạm trổ, Dạ Dật Phong mặc bộ thái tử bào sắc vàng hơi đỏ trên người, giờ này khắc này thái tử Thương Nguyệt Dạ Dật Phong đang đứng ở trước bàn sách.

Trên bàn sách đặt một kim đỉnh khắc hoa, mùi thơm đàn hương trong đỉnh nồng đậm lay động thanh thoát theo gió. Ngoài kim đỉnh đốt đàn hương chậm rãi xao động phe phẩy ra, trên bàn sách còn bài trí bút, mực, giấy, nghiên mực giá trị xa xỉ.

Sáng sớm hôm nay Thương Nguyệt quốc phát sinh sự kiện lớn kinh phách như thế, khiến thái tử Thương Nguyệt Dạ Dật Phong phiền muộn trong lòng, bực bội nóng nảy, đang ở sử dụng phương thức luyện thư pháp, để có thể khiến cho chính mình tĩnh tâm an thần.

Đôi mắt đen của Dạ Dật Phong hời hợt rũ xuống, ngón tay đang lúc cầm cây bút lông chấm đầy mực đậm, không ngừng di động ở trên tờ giấy tuyên thành màu trắng. Trong chốc lát, một bức cuồng thảo rồng bay phượng múa, bừng bừng khí thế viết ở trên tờ giấy tuyên thành màu trắng.

Xuyên qua ánh nến đỏ rực mà nhìn tới, mỗi một lời văn chương dày đặc trên tờ giấy tuyên thành màu trắng, chứa đầy sức lực khí phách bạt ngàn quân, nhưng bên trong sức lực khí phách bạt ngàn quân này, lại ẩn từng đợt từng đợt sát khí lạnh lẽo.

Bởi vậy có thể thấy được, cho dù Dạ Dật Phong đang tập trung chăm chú luyện thư pháp, nhưng nội tâm của hắn lại đầy lửa giận, lại vẫn không có cách nào khắc chế mà từ cây bút lông quý hiếm, hết sức nhuần nhuyễn phóng xuống đến trên tờ giấy tuyên thành màu trắng.

Trong lòng bực dọc thở dài một hơi, cầm bút lông quý hiếm trong tay, nhẹ nhàng đặt ở trên bàn sách, Dạ Dật Phong chậm rãi cất bước đi tới bàn gỗ lim chạm trổ hoa mẫu đơn hồng nhạt đối diện bàn sách.

Bên cạnh bàn gỗ lim chạm trổ hoa mẫu đơn hồng nhạt, hai cung nữ dung mạo hết sưc thanh tú, đang một trái một phải đứng yên ở hai bên.

Trên bàn gỗ lim chạm trổ hoa mẫu đơn hồng nhạt, ngoài trừ bài trí một ít món ăn đã nguội lạnh, còn thêm một bình ngọc lưu ly màu sắc rực rỡ, cùng với một cái chén ngọc lưu ly màu sắc rực rỡ.

Nhìn thấy Dạ Dật Phong đi tới, đầu tiên hai cung nữ cung kính khom thắt lưng. Sau đó, một cung nữ trong đó nhấc lên bình rượu ngọc lưu ly trên bàn, nghiêng đổ rượu vào trong chén ngọc lưu ly.

Một cung nữ khác, nghiêm chỉnh mở miệng khẽ hỏi: "Thái tử, đồ ăn đã lạnh rồi. Nô tỳ hủy bỏ những đồ ăn đã lạnh này, thay một bàn đồ ăn nóng khác cho thái tử ạ?"

Dạ Dật Phong ngồi xuống trên ghế gỗ lim khắc hoa, bưng chén ngọc lưu ly đựng rượu ngon trên bàn lên, bạc môi nhàn nhạt nhấp một ngụm rượu trong chén, đôi mắt đen của hắn mỉm cười nhìn hai cung nữ nói: "Ở đây không cần hầu hạ, hai người các ngươi đều lui ra đi."

"Vâng." Hai cung nữ nghe vậy, eo nhỏ phút chốc lại khom lần nữa, đối với Dạ Dật Phong cung kính làm lễ cáo lui, các nàng cúi đầu chậm rãi rời khỏi Tường Khôn điện nguy nga lộng lẫy.

Đến khi thấy bóng dáng hai cung nữ xinh đẹp hoàn toàn biến mất, trong đôi mắt đen của Dạ Dật Phong vốn hàm chứa ý cười nhu hòa, cũng trong nháy mắt không còn sót lại chút gì, hàn khí lạnh lẽo thay thế khiến da đầu người ta run lên.

Dạ Dật Phong không có chút khẩu vị nào, đối với món ăn mỹ vị bày đặt trên bàn gỗ lim tuy rằng đã nguội lạnh, nhưng mùi thơm vẫn xộc vào mũi, từ đầu đến cuối một ngụm đều không có chạm qua.

Tay trái hắn mang theo bình ngọc lưu ly màu sắc rực rỡ, tay phải bưng chén ngọc lưu ly màu sắc rực rỡ, không ngừng nghiêng bình đổ rượu vào trong chén ngọc, lại liên tục đưa rượu trong chén ngọc vào trong bạc môi.

Cuối cùng, Dạ Dật Phong dứt khoát buông tay phải đang cầm chén ngọc lưu ly xuống.

Ngửa đầu nhìn nóc cung điện tràn đầy ánh sáng lung linh, đưa miệng bình ngọc lưu ly tới bên bạc môi, Dạ Dật Phong trực tiếp đổ rượu ngon còn thừa trong bình vào trong bụng.

Sau khi khiến rượu ngon trong bình ngọc không còn một giọt, trong đôi mắt đen Dạ Dật Phong hiện lên có chút men say, đặt bình ngọc một tiếng đông vang lên ở trên bàn gỗ lim, sau đó mày nhíu mặt nhăn đứng lên từ trên ghế gỗ lim.

Chậm rãi cất bước, Dạ Dật Phong đứng trước cửa sổ màu vàng mở rộng một nửa ở Tường Khôn điện.

Ngửa đầu, đôi mắt đen nhàn nhạt nhìn bầu trời đêm đầy sao ánh sáng rực rỡ lấp lánh, tuy rằng toàn thân chứa đầy sát khí nồng đậm, nhưng mà bạc môi Dạ Dật Phong thanh âm tràn ra, cũng vô cùng lạnh nhạt.

"Trước khi tinh phong huyết vũ đến, đương nhiên sẽ có khoảnh khắc yên tĩnh. Bản thân ta xem cho thật tốt, khoảnh khắc yên tĩnh trôi qua, ngươi… hoặc cũng là các ngươi, sẽ gây ra cho ta sóng biển dữ như thế nào?"

Nói xong, Dạ Dật Phong híp đôi mắt đen lại, hé ra khí tức vô cùng xơ xác tiêu điều khiến lòng người run sợ.

Đã có người thần bí nhân bỗng nhiên hứng thú bừng bừng, muốn lãnh thổ Thương Nguyệt quốc dấy lên một hồi sóng gió, như vậy… hắn thái tử Thương Nguyệt quốc, liền bồi người thần bí này chơi một chút cho thật tốt.

Hắn sẽ khiến người thần bí này ẩn từ một nơi bí mật gần đó, hoặc là một đám người thần bí ẩn từ một nơi bí mật gần đó, biết rõ ràng, lãnh thổ Thương Nguyệt quốc cũng không phải là nơi tùy ý nhảy nhót , giá phải trả đó là máu tươi và sinh mệnh…

Cùng lúc đó –

Phạm vi trăm dặm trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, tồn tại tổng cộng có mười tám môn phái. Mười tám môn phái này, có môn phái uy danh hiển hách ở trong chốn giang hồ, có môn phái ở trong chốn giang hồ lại lặng lẽ vô danh.

Giờ này khắc này, dù là đại môn phái uy danh hiển hách ở trong chốn giang hồ, hay là môn phái nhỏ lặng lẽ vô danh ở trong chốn giang hồ. Tóm lại khu xung quanh những môn phái lớn nhỏ, ước chừng cách chỗ bí ẩn trong bóng tối hai ba cây số, mai phục vô số tên đệ tử Sinh Tử Môn võ công cao cường.

Những đệ tử Sinh Tử Môn mai phục chỗ bí mật trong bóng tối, đó là bọn họ phụng mệnh lệnh môn chủ Sinh Tử Môn, đặc biệt tới đây theo dõi chặt chẽ người làm giả mộc bài Sinh Tử lệnh kia, đến cuối cùng sẽ làm ra loại hành động kinh người nào đối với những môn phái nhận được Sinh Tử lệnh giả?

Bọn họ bắt đầu từ sáng sớm, đã mai phục ở tại khu xung quanh những môn phái lớn nhỏ. Người thần bí làm giả mộc bài Sinh Tử lệnh, cho đến tận bây giờ, còn chưa có bắt đầu xuất hiện hành động gì. Chỉ có điều là…

Hiện giờ bóng đêm đã hoàn toàn buông xuống, đoán chừng người thần bí làm giả mộc bài Sinh Tử lệnh kia, hẳn là rất nhanh sẽ có hành động chứ? Hành động đi, chỉ cần người thần bí làm giả mộc bài Sinh Tử lệnh có hành động, nhất định khó thoát khỏi nhiều cao thủ Sinh Tử Môn bọn họ theo dõi chặt chẽ như vậy.

Vô số đệ tử Sinh Tử Môn võ công cao cường, mai phục ở trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, ước lượng mười tám môn phái lớn nhỏ trong vòng phạm vi trăm dặm. Mà toàn bộ môn phái trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, canh phòng bên trong nghiêm ngặt cũng so với thường ngày vô số lần.

Toàn bộ môn phái trong lãnh thổ Thương Nguyệt quốc, lớn nhỏ cộng lại ước chừng có mười mấy cái.

Giờ này khắc này, trong những môn phái lớn nhỏ này, hễ là nơi tối tăm, bất kể là góc chỗ hành lang dài, hay là trong viện bị bỏ quên đã thành phế tích, toàn bộ đều treo cao đèn lồng màu đỏ tươi chiếu sáng. Mà dưới mỗi một cái đèn lồng màu đỏ tươi treo cao, đệ tử đều đứng đông đúc cầm trong tay kiếm đao sắc bén…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm