Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7497 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 153
thánh hoa thánh cỏ

❊ ❊ ❊

Vô Ngân công tử cười ôn nhu nói: "Lần đầu tiên người của Tiêu Dao Môngiao thiệp với giang hồ là hai mươi năm trước, bọn họ trộm linh đan diệu dược, tới vô ảnh đi vô tung, mà mẫu phi của ngươi cũng bị phát bệnhcùng năm đó."

"Nói cách khác. . ." Khóe miệng Hiên Viên Diễm nhếch lên tạo thành mộtđường cong tà mị, cười nói: "Ngay từ đầu ngươi đã hoài nghi, các mônphái bị lấy trộm thuốc quý, có liên quan tới ta sao?"

Vô Ngân công tử rũ mắt xuống, lấy một khối điểm tâm bỏ vào miệng, thanhâm như tiếng suối chảy vô cùng dễ nghe: "Dù sao cũng chỉ là trùng hợpthôi, còn về việc ngươi có phải Môn Chủ thần bí của Tiêu Dao Môn haykhông, ta vẫn không dám chắc."

"Thế nên. . ." Hiên Viên Diễm vuốt ve lòng bàn tay, ánh nến chiếu lêndung nhan như họa, dღđ☆L%☆qღđ mở miệng nói tiếp: "Ngươi đặc biệt giảnggiải sự tích Tiêu Dao Môn trộm thuốc, để xem ta phản ứng thế nào?"

"Ta tin tưởng hiện giờ Hiên Viên Diễm. . . Đã xem Vô Ngân là bạn trikỷ." Vô Ngân công tử cười nhìn về phía Hiên Viên Diễm, nụ cười thanh nhã tuyệt luân, giống như làm trời đêm ấm áp hẳn lên: "Mà với tác phong của Hiên Viên Diễm, nếu đã coi một người là bạn tri kỷ, nhất định sẽ thànhthật với người đó."

"Ngàn vàng dễ có, tri kỷ khó cầu. Vì không làm tổn thương trái tim nhỏbé yếu ớt của Vô Ngân công tử. . ." Hiên Viên Diễm vén mấy sợi tóc maibên má bị gió thổi loạn, hài hước nói: "Cho nên Hiên Viên Diễm nhất định phải thành thật với bạn tri kỷ, ta chính là Môn Chủ Tiêu Dao Môn."

Đôi mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt đảo quanh hai người, hai tay đặt haibên vai, hơi nhếch đôi môi đỏ mọng nói: "Romain Rolland đã nói – trênthế giới này ai từng gặp được bạn tương giao, đạt đến tri kỷ, là đã nếmđược niềm sung sướng nhất của nhân gian. Chúc mừng các ngươi, các ngươiđã nếm được rồi."

Khụ. . . Romain Rolland, sao cái tên này nghe kỳ quái quá?

Hai người vốn nhìn nhau cười, nghe được những lời này khóe miệng liền co quắp, cùng nhìn sang Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dღđ☆&L☆qღđ mở miệngđồng thanh hỏi: "Romain Rolland là ai, sao ta chưa từng nghe thấy tênngười này trong giang hồ?"

Đương nhiên hai ngươi chưa từng nghe cái tên này, nghe thấy rồi mới quái lạ chứ hả? Ông ta sinh năm 1866, là một nhà văn lớn người Pháp.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nén cười trong lòng, chậm rãi nâng tay lên,ngạo nghễ vén mấy sợi tóc mai, hả hê nói: "Romain Rolland nói – hiện tại trên đời này, ngoại trừ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, không ai biết ôngta."

Hiên Viên Diễm và Vô Ngân công tử chớp chớp mắt, đồng thời giơ tay gãiđầu, thầm nhủ: chẳng lẽ. . . vị Romain Rolland này là một cao nhân ẩn cư nơi thâm sơn? Chẳng lẽ. . . bản lĩnh cổ quái của Nguyệt nhi, là do vịcao nhân này truyền thụ?

"Được rồi! Không cần nghiên cứu vị Romain Rolland làm gì. Ta dám bảođảm, dù các ngươi có nghĩ nát óc, cũng không thể biết thân phận thật của ông ta đâu."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười hì hì, chỉ tay vào một chỗ trên phươngthuốc, mở đôi môi đỏ mọng nói: "Trở lại chuyện chính đi, bây giờ ngươihãy nói cho ta biết Kim Đường Ngàn Cánh."

Cái trán Hiên Viên Diễm hiện lên ba vạch đen, khóe mắt hơi giật giậtnhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt một cái, mới mở miệng nói: “Kim Đường Ngàn Cánh – loài hoa sinh trưởng trong nước, thuộc họ hải đường nhưng cánhhoa màu vàng. Nó có 1000 cánh hoa, những cánh hải đường có màu sắc đậmnhạt khác nhau, càng gần nhụy hoa màu vàng càng đậm.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt rút tay về, chuyển mắt nhìn Hiên Viên Diễm nói: “Như vậy chủ nhân của Kim Đường Ngàn Cánh, là Môn chủ của môn pháinào?”

“Chủ nhân của nó, là nguyên nhân chính mà Vô Ngân công tử ngăn cản chúng ta.” Hiên Viên Diễm mở miệng, nhìn sang Vô Ngân công tử.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt hơi nhíu mày, thấy Hiên Viên Diễm không trả lời mình, liền nhìn Vô Ngân công tử nói: “Này! Chủ nhân của Kim Đường NgànCánh, rốt cuộc là ai?”

Vô Ngân công tử giơ tay xoa bóp huyệt thái dương, mở miệng đáp: “KimĐường Ngàn Cánh - - là thánh hoa của Linh Cung. Cho nên chủ nhân của nókhông phải một người, mà là Linh Cung. Nếu các ngươi muốn lấy Kim ĐườngNgàn Cánh, vậy chẳng khác nào phải đối phó với toàn bộ người của LinhCung.

Hắn vừa dứt lời, Hiên Viên Diễm liền chỉ tay vào một chỗ khác trên đơn thuốc, chậm rãi nói.

“Đây là một loại cỏ hai là chồng lên nhau tạo thành hình chữ thập, chỉcần khẽ chạm, chúng sẽ tỏa ra mùi hương đặc biệt, mùi hương này khônghại người nhưng nó thu hút các loài kịch độc. Mà chủ nhân của nó, cũnglà Linh Cung, bởi vì nó là thánh cỏ của Linh Cung.” (Cái này bản gốc vàbản convert đều ghi là ** cỏ, quả thực không biết edit sao, thôi cứ hiểu như thế đi)

Nghe hai người giới thiệu xong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt vốn nhíu mày, lập tức thả lỏng người, nghịch mấy sợi tóc mai.

Cũng lúc đó, nàng nở nụ cười xinh đẹp nói: “Shakespeare đã nói - mọingười có thể chi phối vận mệnh của mình, nếu vì nguyên nhân nào đó màchúng ta bị lệ thuộc, như vậy không phải là lỗi của số mạng, mà là ở bản thân chúng ta. Linh Cung thì sao, nếu bởi vì bọn họ mạnh hơn, làm ta bỏ cuộc, vậy không phải ta bị Linh Cung đánh bại, mà là bại bởi sự hènnhát của chính mình. Mà hai chữ hèn nhát, từ trước tới giờ đều vô duyênvới ta.”

Hiên Viên Diễm và Vô Ngân công tử lại gãi gãi đầu, ánh mắt mờ mịt nhìnThượng Quan Ngưng Nguyệt, trong lòng âm thầm nói: Vị Shakespeare này làai, tại sao tên này nghe kỳ quái thế, hơn nữa bọn họ cũng chưa từng nghe thấy có người này trong giang hồ?

Chẳng lẽ.... Vị này cũng giống vị Romain Rolland, đều là cao nhân ẩn cưnơi thâm sơn cùng cốc, là người truyền thụ bản lĩnh cổ quái cho NguyệtNhi?

“Khụ, cái đó....” Vô Ngân công tử ho nhẹ một tiếng, giật giật khóe miệng nói: “Được rồi! Ta sai rồi, ta thừa nhận vị Shakespeare này nói rấtđúng, là ta quá mức sợ hãi Linh Cung, mà không nhìn nhận năng lực củahai ngươi. Không nói cái này nữa, thánh hoa thánh cỏ có thể tìm sau,hiện tại gom đủ năm thứ dược liệu kia trước đã.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười, cất phương thuốc vào trong tay áo xong,khoanh tay nhìn về phía Hiên Viên Diễm nói: “Những cái còn lại, đươngnhiên chúng ta phải khổ cực tìm kiếm. Về phần Giọt Lệ Thảo, không cầntìm, nhanh nhất là tối nay chậm nhất là sáng sớm mai, sẽ có người đưatơi tận tay cho Diễm.”

Hai mắt Hiên Viên Diễm càng thêm mờ mịt, hắn nghiêng đầu nhìn ThượngQuan Ngưng Nguyệt, mở miệng hỏi: “Nguyệt Nhi nói như thế là sao?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tươi cười, hai cánh môi đỏ mọng như cánh hoa eấp hé mở, kể lại mọi chuyện trong rừng cây cho hai người nghe.

“Khó trách ngươi biết Giọt Lệ Thảo ở trên tay Độc Tiên Mông La Yên, thìra là Nam Cung Tuyết Y nói cho ngươi.” Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt tựthuật, Vô Ngân công tử bừng tỉnh hiểu ra, tay nghịch tóc, cười nhìn Hiên Viên Diễm.

“Hiên Viên Diễm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói đúng, sớm nhất là tối naychậm nhất là sáng sớm mai, ngươi có thể nhận được Giọt Lệ Thảo. Bởi vìkhi ngươi xuất hiện ở Rừng Đào Ma, cũng có một nhóm người bịt mặt xôngvào, cách thác nước khoảng hai mươi dặm. Nếu ta không đoán sai, thủ lĩnh nhóm người này, là người Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa nhắc tới, NLamCung Tuyết Y.”

Nghe hai người nói, Hiên Viên Diễm khoanh tay, hàn ý trong mắt giảm đi,mở miệng nói: “Vì sao Nam Cung Tuyêt Y phải đưa Giọt Lệ Thảo cho ta? Hơn nữa hắn muốn đưa thì đưa, sao phải mượn tay Độc Tiên Mộng La Yên đưa nó cho ta?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nhướng mày thật cao nói:“Hắn rốt cuộc có ý gì, gặp mặt rồi sẽ biết. Có điều dù hắn có ý gì, chỉcần không chọc giân ta là được, nếu không hắn nhất định rất thê thảm.”

Đối với những lời này, Hiên Viên Diễm đồng ý gật đầu, hàn quang trongmắt hoàn toàn biến mất, lại nở nụ cười nhìn Vô Ngân công tử nói: “Trướcmắt ta có hai thứ cần ngươi bảo quản, chỉ là chúng vô cùng quan trọng,không biết ngươi có thể dốc toàn lực bảo toàn hay không?”

Trong lòng Vô Ngân biết Hiên Viên Diễm có thâm ý khác, nhưng vẫn dườidịu dàng nói: “Vậy ngươi lấy ra đi, Vô Ngân sẽ dốc toàn lực trông giữ.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm