Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 142
đã từng qua đây

❊ ❊ ❊

Bên ngoài rừng đào, trong một núi giả --

Lãnh Hình ngồi khoanh chân, sau một hồi đấu tranh nội tâm, rốt cuộc cũng chịu thua, dựa người vào vách núi ngủ gật.

Ánh trăng lẳng lặng chiếu xuống, gió đêm dịu dàng thổi qua, mang theohương hoa đào bay đi khắp nơi. Thời gian cứ thế trôi qua, đột nhiên mộttiếng rít gào vang lên, kéo Lãnh Hình khỏi mộng đẹp.

Tiếng gì vậy? Lãnh Hình đứng dậy, hai tay bám vào vách núi, nghiêng đầu dán tai vào vách núi, ngưng thần nín thở lắng nghe.

Bên ngoài núi giả, Huyết Bàng Vương vỗ cánh, nghểnh cổ phát ra một tiếng kêu dài lãnh lệ, ngay sau đó chậm rãi đáp xuống trước cửa Rừng Đào Ma.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm Huyết Tỳ Bà nhảy xuống, dịu dàng vuốt ve đầu Huyết Bàng Vương, cười nói: "Ngốc Bảo, không tệ lắm! Tốc độ của ngươi,còn hơn cả máy bay nha."

Máy bay. . . Đó là cái gì, gà bay sao? (máy bay và gà bay trong tiếng trung phát âm giống nhau).

Huyết Bàng Vương nghi ngờ, thẳng người, khiến Ngân Lang và Thanh Báo còn đang trên lưng nó, phịch một tiếng nặng nề chạm đất, lập tức khó chịungẩng cao đầu nói: "Nguyệt chủ tử, tốc độ của gà sao có thể so sánh vớita? Rốt cuộc con gà đó ra sao, người kêu nó tới đây, ta tỷ thí với nómột lần."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không nhịn được khóe môi giật giật, im lặngliếc mắt xem thường nhìn Huyết Bàng Vương. Khụ khụ khụ, cái gà gì a? Làm ơn đi, nàng vừa nói đến máy bay, phương tiện giao thông ở thế kỷ haimươi mốt a.

Thanh Báo bị Huyết Bàng Vương làm ngã, đứng bật dậy. Khẽ xoa cái mông có chút đau, nghiêng đầu nói với Thượng Quan Ngưng Nguyệt: "Vương phi,trên đời này lại có con gà nào còn bay nhanh hơn. . ."

Thanh Báo chưa kịp nói hết, Ngân Lang đã nhanh nhẹn đứng dậy, kéo kéocánh tay hắn, lưng toát mồ hôi lạnh nói: "Này, không phải ngươi bị ngứada, muốn bị mổ chứ?"

Lúc trước gặp Tiểu Vương Phi, hắn và Thanh Báo đã biết được Tiểu VươngPhi gọi Huyết Bàng Vương là Ngốc Bảo, thế nên cũng học theo gọi HuyếtBàng Vương là Ngốc Bảo, thân thiện chào hỏi nó.

Kết quả thì sao, bọn họ chỉ cười cười gọi Ngốc Bảo, đã bị nó trợn mắtnhìn. Sau đó, cổ hắn và Thanh Báo đều bị cái mỏ của Huyết Bàng Vươnghung hăng thăm hỏi.

Cho tới bây giờ, chỗ bị nó hỏi thăm vẫn còn đau đây này.

Bị dạy dỗ một lần, thế nên mới biết được, cái tên Ngốc Bảo này chỉ cóTiểu Vương Phi mới có thể gọi. Về phần bọn hắn, nếu không phải bị trầyda sứt thịt, tốt nhất vẫn nên ngoan ngoãn gọi nó một tiếng Bàng Vương.

Trải qua nhắc nhở của Ngân Lang, cộng thêm ánh mắt hung tợn của HuyếtBàng Vương, Thanh Báo đột nhiên bưng kín cổ, mồ hôi lạnh chảy xuống trán nói: "Khụ, Vương Phi, trên đời này lại có gà bay nhanh hơn Bàng Vươngsao? Con gà đó trông như thế nào, có phải lớn hơn gà bình thường rấtnhiều không? Sao người không đem nó đến Vương phủ, để chúng thuộc hạ mởrộng tầm mắt?"

Liên thiên cái gì, máy bay và gà vốn chẳng liên quan đến nhau, sao bọn họ có thể nói chúng liên quan chứ?

Đỉnh đầu Thượng Quan Ngưng Nguyệt

có một đàn quạ đen bay qua, vừa muốn mở miệng giải thích, nhưng bọn họchưa từng thấy máy bay, mà vĩnh viễn cũng không thể nhìn thấy máy bay.

Chỉ là, chưa kịp giải thích, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đột nhiên giơ taylau má phải, trợn trắng mắt, giận dữ nhìn Cầu Cầu trên vai, nghiến răngnghiến lợi rống to: “Đáng chết, lau sạch nước miếng của ngươi, đừng đểchảy vào mặt của ta.”

Cầu Cầu vung móng vuốt lên, lau khô khóe miệng dính đầy nước miếng, làmbộ đáng thương nói: “Ô ô ô , thật xin lỗi! Tiểu Chủ Tử, người ta khôngphải cố ý…, nghe người nhắc đến gà, Cầu Cầu đang lúc đói bụng, không tựchủ được nhớ đến đùi gà nướng béo ngậy trong phủ.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngổn ngang trong gió, tay trái ôm Huyết Tỳ Bà,tay phải chống hông, trên trán đầy vạch đen nói: “Dừng lại hết cho ta!Bắt đầu từ bây giờ, dừng lại hết cho ta. Nếu ai còn nhắc đến gà, ta liền biến người đó thành gà nướng.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, Huyết Bàng Vương ngẩng đầu nhìntrời, vểnh mỏ lên. Không nhắc tới thì không nhắc tới, dù sao sau này nếu nó bắt được con gà thối kia, nó nhất định phải tỷ thí bay nhanh với nó.

Trong đầu Cầu Cầu đều là đùi gà thơm ngào ngạt, hai lỗ tai nghe thấy lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lập tức cụp xuống, ủy khuất đâm đâm móngvuốt nho nhỏ, trong lòng âm thầm nói: Thôi được, không nhắc tới thìkhông nhắc tới, người ta thầm nghĩ ở trong lòng một chút chắc không saochứ?

Cơ mặt của Thanh Báo co quắp, vội vàng khép chặt miệng. Khụ khụ khụ…gànướng? Vương Phi, không cần phải tàn nhẫn như vậy chứ, thuộc hạ chẳngqua là nhất thời tò mò, mới không nhịn được lắm mồm hỏi một câu.

Ngân Lang nhún vai, vẻ mặt vô tội nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. VươngPhi a, người đánh mắng ai cũng được, nhưng ngàn vạn lần đừng đánh mắngNgân Lang nha. Chuyện này không liên quan tới Ngân Lang, thuộc hạ khôngnói tới chữ gà.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt hài lòng nhìn tất cả im miệng, ngừng cái đề tài gà này lại, lỗ tai nàng chợt nghe thấy động tĩnh, lạnh lùng nhìn vềphía núi giả cách đó không xa quát: “Ai, ra đây!”

“Vương phi, là thuộc hạ.” Lãnh Hình lên tiếng, đồng thời chạy nhanh đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thấy Lãnh Hình hiện thân, không còn hơi thởkhác tồn tại, không khỏi nhíu mày nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Tại sao ngươi lại một mình lén lút trong núi giả? Diễm ở đâu, sao không ở cùng ngươi, chẳng lẽ Diễm đã xảy ra chuyện?”

Lãnh Hình cung kính hành lễ với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nói: “BẩmVương Phi, Vương Gia và những người còn lại đều bình yên vô sự, hiện tại đang đi vào sâu bên trong. Bởi vì ở đây có bày trận pháp, muốn hóa giải phải dùng phương thức đặc thù, cho nên Vương Gia đặc biệt phân phóthuộc hạ đợi Vương Phi, để Vương Phi thuận lợi qua cửa.”

“Thì ra là thế!” Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết Hiên Viên Diễm bình yênvô sự, lông mày giãn ra, nhếch môi nói: “Vậy chúng ta đi vào đi, nhanhhội hợp với Diễm.”

Vương Phi, gió ở đây có độc, cần…” Lãnh Hình chỉ tay vào rừng đào, chợtnhớ tới công phu dụng độc của Vương Phi hơn xa Vương Gia, thế nên khôngnhắc nhở nữa.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt quét mắt nhìn rừng đào, nở nụ cười nói: “Cần hái hoa đào, mới có thể giải độc, phải không?”

Vương Phi nhà bọn họ giỏi về dụng độc, sao có thể cần hắn nhắc nhở chứ?Lãnh Hình gãi đầu, cười hắc hắc nói với Thượng Quan Ngưng Nguyệt: “Làthuộc hạ ngu dốt.”

“Đi thôi.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười tủm tỉm, nói rồi dẫn đầu đi vào rừng đào.

Chỉ là, khi đi ngang qua cửa có tấm biển khắc chữ Rừng Đào Ma, kẻ tự tiện xông vào ắt phải chết, nàng chợt gảy Huyết Tỳ Bà.

Ngân Lang, Thanh Báo và Lãnh Hình đi sau Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đãnhận ra một đạo hồng quang chói mắt bao vây tấm biển, mà nó hình nhưphát ra từ Vương Phi. Vì thế, ba người dừng bước, hai mắt tò mò nhìn tấm biển.

“Hí…” Ba người cùng hít vào một ngụm khí lạnh, trong phút chốc cảm thấymình già rồi nên hoa mắt, vội vàng đưa tay dùng sức lau dụi mắt, sau đólại tự véo bản thân.

Cảm thấy cánh tay đau đớn, ba người mới xác nhận, một màn trước mắt không phải là ảo giác, mà là thật, nhất thời cơ mặt co quắp.

Hiện tại chữ trên tấm bia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó tám chữ đỏcàng chói mắt hơn. Đó là: Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đã từng qua đây!

Ông trời ơi, thổ địa ơi, Tiểu Vương Phi uy vũ của ta a, ngài còn để cho người ta sống không a?

Van cầu người, sau này nếu không phải vạn bất đắc dĩ, người cũng đừngtùy tiện động tay động chân. Nếu không, những người trước giờ cho rằngmình võ công tuyệt đỉnh, sẽ xấu hổ mà chết đó.

Ba người cùng đưa tay lau mồ hôi lạnh trên mặt, run rẩy đi tiếp.

Đây coi là cái gì? Lấy linh lực hiện giờ trong cơ thể Nguyệt chủ tử, này còn không dùng tới một phần linh lực.

Huyết Bàng Vương đi ở sau cùng, nhìn bóng lưng của ba người khinh bỉ một hồi, mới vểnh đuôi vào theo…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm