Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8097 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 109
ức hiếp người khác, là sở trường của ta

❊ ❊ ❊

Gió nhẹ nhàng thổi qua mọi ngõ ngách, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cầm lệnh bài vàng óng ánh trong tay, bàn tay khẽ vuốt lệnh bài.

Ánh tịch dương chiếu xuống, lệnh bài khắc hình rồng phát sáng dưới ánh nắng mặt trời. Lệnh bài màu vàng khắc hình rồng – tượng trưng cho quyền lực tối cao của Long Diệu Hoàng triều. Nhìn thấy lệnh bài, giống như nhìn thấy Hoàng Thượng.

Vô luận là quan viên lớn nhỏ, hoặc là các lão bách tính, thấy lệnh bài như thấy vua tất vả mọi người đều phải hành lễ. Nếu trong tay có lệnh bài này, trừ hoàng thân quốc thích ra, bất luận là kẻ nào cũng có thể tiền trảm hậu tấu.

Lệnh bài này, chính là lúc trước Thượng Quan Ngưng Nguyệt giải độc cho Hiên Viên Ly mà có được.

Lúc này, người Linh Cung dịch dung thành người bán hàng rong, phịch một tiếng quỳ xuống trên mặt đất, cung kính nằm sắp miệng hô to — Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

Mặc dù cùng mọi người đồng dạng quỳ xuống, nhưng mà bắp thịt trên mặt hắn lại giật giật. Hắn, ở Linh Cung dưới một người, trên vạn người. Chỉ là một Long Diệu Hoàng Triều nhỏ bé thì tính là cái gì chứ?

Nếu hắn nói ra thân phận thật sực của mình, đừng nói là Hiên Viên Ly, dù là Thương Nguyệt quốc, Bắc Dực quốc, Tây Thần quốc, chỉ sợ cũng run rẩy cung kính hành lễ với hắn.

Xui xẻo a, bi thống a! Mình ẩn giấu ở một nơi, len lén đùa giỡn không phải là rất tốt sao? Vì sao phải dịch dung trà trộn vào đám người bán hàng rong này, khoảng cách này rất gần làm sao mà đùa giỡn đây?

Hiện tại thì tốt rồi, nếu để Thánh Đế biết mình vì muốn xem Thượng Quan Ngưng Nguyệt diễn trò, mà người cao quý như hắn phải uất ức quỳ xuống, lại vì cái Long Diệu Hoàng Triều nho nhỏ mà làm đại lễ. Thánh Đế lão nhân gia…nhất định là cười đến mắt và miệng điên cuồng giật,còn không thì cười đến rụng hết cả tóc và chòm râu đi?

“Trên tay Bổn Vương phi chính là lệnh bài của Hoàng Thượng, nhìn thấy lệnh bài như nhìn thấy Hoàng Thượng. Vậy mà, bọn ngươi cư nhiên không quỳ? Chính là đại nghịch bất đạo, các ngươi không để Bổn vương phi vào mắt, chỉ dựa vào Tả Tướng phủ cũng muốn chống lại ta sao?”

Thanh âm lười biếng, đồng thời Thượng Quan Ngưng nguyệt ưu nhã đem ngón tay ngọc đang cầm lệnh bài, chậm rãi xoay. Dưới ánh nắng mặt trời sáng rực, Long lệnh tỏa ra từng đạo hoàng kim chói mắt, không chỉ làm máu trong cơ thể bọn người Tả Tướng phủ như bị đông cứng lại, còn làm chúng mù đui mù, làm lòng đau nhói.

Nhón người tiểu thương, quản gia và bảy tên Ảo Ảnh đầu tiên là ngây ngốc mở to hai mắt nhìn tau của Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang không ngừng xoay lệnh bài, ngay sau đó đầu đầy mồ hôi lạnh bùm bùm quỳ xuống.

Hai đứa con của Tả Thừa Tướng, cùng mấy ái thiếp và hai mươi mấy gã hộ vệ của phủ Thừa tướng, phịch một tiếng quỳ xuống, thanh âm chỉnh tề cùng sợ hãi nói: “Hoàng Thượng vạn tế, vạn tế, vạn vạn tế!”

Thân thể Lăng Tiêm Tiêm cũng lung lây, trong mắt lóe ra một tia hung ác. Con bà nó, bà đây sẽ giết chết cẩu hoàng đế Hiên Viên Ly, dám giao quyền lợi cao nhất của Long Diệu Hoàng Triều cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Mặc dù trong lòng nàng không coi trong Long lệnh và Hiên Viên Ly, nhưng nàng và Độc Vương còn chưa hoàn thành nhiệm vụ thái tử giao cho. Tuy nàng không muốn, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏa ra cung kính với Long Diệu Hoàng Triều.

Chỉ là, nếu hành lệ với Hiên Viên Ly, Lăng Tiêm Tiêm nàng hành lễ, hèn mọn quỳ xuống cũng thôi đi. Nhưng muốn nàng hành lễ với con tiểu nha đầu Thượng Quan Ngưng Nguyệt này, nàng thật sự là…không cam lòng!

Đôi mắt ưu diễm lưu chuyển của Thượng Quan Ngưng Nguyệt quét qua Lăng Tiêm Tiêm nhìn sắc mặt trắng như tờ giấy của nàng, nhếch môi tà ác gọi: “Lăng Tiêm Tiêm…”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, mang theo hàn khí lạnh lẽo, truyền tới làm Lăng Tiêm Tiêm lạnh cả sống lưng. Tâm hốt hoảng, cắn môi nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ánh sáng vàng rực bao lấy người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lông mi như cánh bướm muốn bay bỗng chốc rũ xuống, tay cầm chặt lệnh bài, phun ra một chữ: “Quỳ.”

“Ngô Hoàng vạn tế, vạn tế…” Lăng Tiêm Tiêm nhanh chóng quỳ xuống, thân thể bất đắc dĩ nằm sắp xuống hít một hơi thật sâu, cắn răng nghiến lợi nói: “Vạn Vạn tuế!”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cảm thấy thỏa mãn liền đem lệnh bài bỏ vào trong tay áo, miễn cưỡng vuốt ve ngón tay, cười cười nhìn người mọi người đang quỳ xuống đất nói: “ Được rồi, tất cả mọi người đứng lên đi.”

Mọi người dập đầu tạ ơn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lục đục đứng lên, ngay lúc đó Thượng Quan Ngưng Nguyệt lai phun ra năm chữ: “Trừ Lăng Tiêm Tiêm ra”

Vút vút — trong phút chốc, ánh mắt của mọi người nhất tề bắn về phía Lăng Tiêm Tiêm.

Lăng Tiêm Tiêm mới từ mặt đất đứng lên, đang phủi bụi ở làn váy, lập tức dừng lại. Sắc mặt vặn vẹo cực kỳ nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngón tay thon dài cũng khảm thật sâu vào lòng lòng bàn tay.

“Lăng Tiêm Tiêm tiếp tục quỳ. Những người còn lại trong phủ Tả Thừa Tướng, toàn bộ cút vào trong cho ta. Nếu không được sự cho phép của ta, người nào dám tự ý chạy ra, giết không tha.”

Thanh âm băng lãnh khát máu vừa dứt, hai người con trai, cùng mấy vị ái thiếp và hai mươi mấy người phủ Thừa Tướng, nhấc chân chạy nhanh vào phủ.

Nếu chỉ dựa vào thân phận Thụy vương phi tới Tả Tướng Phủ gây chuyện, muốn nhốt cùng giết chết bọn họ. Căn bản là không thể.

Nhưng hôm nay, tình hình hoàn toàn không giống nhau, Thượng Quan Ngưng Nguyệt có lệnh bài trong tay. Cầm trong tay Long lệnh của Long Diệu Hoàng Triều, nắm giữ mạng sống của bọn họ. Bọn họ không chọc nổi không chọc nổi, cho nên…chỉ có thể luống cuống trốn vào bên trong Tả Tướng phủ.

Gió khẽ đùa giỡn xiêm áo cùng vài sợi tóc nàng, thân thể nàng lắc lư giống như là đang đứng trong biển lớn, tùy thời có thể bị sóng lớn nuốt chửng.

Lăng Tiêm Tiêm không cam lòng quỳ xuống mặt đất lạnh lẽo, hai mắt tức giận nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi…không cần khinh người quá đáng.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ trên nhuyễn tháp chậm rãi đứng lên, dung nhan xinh đẹp mị hoặc cười cười nhìn Lăng Tiêm Tiêm. Giống như Thần Thánh cao cao tại thượng, như thưởng thức chơi đùa nhìn vẻ mặt giận dữ của Lăng Tiêm Tiêm, khóe môi tràn ra thanh âm khát máu.

“Hết cách rồi, nếu ngày nào cũng không có việc để làm thế thì ta sẽ móc meo buồn chán mà chết mất, nên ta phải nhanh chóng tìm một chút niềm vui chứ? Sở thích của ta chính là, ức hiếp người. Hôm nay, ta mới phát hiện ra ức hiếp người khác rất thú vị, đương nhiên không có lý do gì mà ta buông ta bất kỳ thú vui nào.

Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, hai mắt Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng nhíu lại, ngón giữa đã xuất hiện một cây ngân châm nhỏ.

Huyết Sắc Hắc Châm, chính là vũ khí lợi hại nhất của Độc Tiên nàng. Trên mũi châm tẩm một loại kịch độc, một khi bắn Huyết Sắc Hắc Châm vào cơ thể, thân thể sẽ lập tức cứng ngắc. Thời gian không tới nửa trung trà, người trúng ngân châm sẽ bị máu độc công tâm mà chết.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt giơ ngón tay vén vài sợi tóc lên, đồng thời không chút để ý nhìn tay trái Lăng Tiêm Tiêm, cười khẽ một tiếng truyền âm với Lăng Tiêm Tiêm: “ Tin tưởng ta, ngươi không cần so tốc độ giết người của ai nhanh hơn, chỉ làm bản thân ngươi thêm nhục nhã mà thôi.”

“Ngươi…” Lăng Tiêm Tiêm đột nhiên cứng đờ, ánh mắt như không thể tin nhìn Thượng Quan Nguyệt.

Động tác lấy ngân châm của nàng thuần thục không một tiếng động, vậy mà Thượng Quan Nguyệt lại nhận ra, giác quan của nàng ta lại nhạy bén như vậy sao?

Hai mắt Thượng Quan ngưng Nguyệt nổi lên một tia khát máu, đi đến bên cạnh Lăng Tiêm Tiêm, nở nụ cười dán sát vào tai Lăng Tiêm Tiêm nói: “Lúc ta tám tuổi, tay ta bắt đầu dính máu. Đến lúc ta mười tuổi, những người chết trong tay ta không thể đếm hết. Những người đó toàn bộ đều không phải là người yếu, nhưng bọn họ toàn bộ đều chết thảm dưới tay ta, ngươi biết vì sao không? Vì…tốc độ của bọn họ vĩnh viễn đều thua ta một bước.”

Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, sắc mặt của Lăng Tiêm Tiêm khẽ biến, vô cùng kinh hãi nhìn môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang rời khỏi tai của mình. Nàng mới vừa nói cái gì? Lúc nàng tám tuổi, tay đã dính máu. Lúc mười tuổi, đã không thể đếm được nàng lấy mạng bao nhiêu người?

Nàng ta đang cố ý lấy sự tích giết người, đe dọa mình sao? Không, nàng ta nói là sự thật. Bởi vì…từ trong lời nói của nàng ta, mình bắt đượ mùi máu tanh trên người nàng ta.

Ngón cái cùng ngón trỏ nắm chặt Huyết Sắc Hắc Châm, nhưng tâm Lăng Tiêm Tiêm vô cùng sợ hãi, cúi cùng nàng vẫn không bắn Huyết Sắc Hắc Châm ra.

“Yên tâm đi, ta sẽ không cho ngươi quỳ quá lâu. Đợi ta ăn xong một xâu mứt quả, ta sẽ cho ngươi bình yên vô sự trở lại Tả Tướng phủ. Thậm trí, ta sẽ nói cho ngươi biết ý đồ thật sự của ta. Cho nên, ngươi tạm thời chịu uất ức một chút, đối với ngươi mà nói cũng không thua thiệt nha.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà mị cười nói với Lăng Tiêm Tiêm xong, bước chân của nàng nhẹ nhàng mà uyển chuyển như một đóa sen hướng về phía nhóm tiểu thương.

Nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi tới, toàn bộ đều cúi đầu xuống. Giống như sợ ánh mắt của mình làm Thượng Quan Ngưng Nguyệt khó chịu, sẽ bị nàng trừng trị.

Khẽ nở nụ cười xinh đẹp, Thượng Quan Ngưng Nguyệt dừng bước tại một người đang cúi xuống.

Lười biếng bắt chéo tay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng cười nói: “ Mới vừa khiến ngươi hành lễ, chỉ là tạm thời tăng thêm một chút nhạc đệm. Mà vẻ mặt đùa cợt xem cuộc vui của ngươi đâu rồi, thật ra thì ta vì ngươi mới cố ý làm nhạc đệm, ngươi biết tại sao không?

Người này, đầu càng cúi thấp hơn, lấp ba lấp bắp nói: “Thụy…Thụy vương phi, ngài. Ngài đang nói cái gì? Tiểu nhân, tiểu nhân không hiểu.”

“Thật sự ngươi không hiểu sao? Được rồi, vậy ta sẽ nói cho ngươi hiểu. Muốn nhìn người khác đùa giỡn, cũng không dễ dàng như thế. Nếu không có sự cho phép của ta, tự tiện chạy tới xem trò vui, là phải giá rất cao.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm