Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 119
hoa héo hương tàn

❊ ❊ ❊

Một nử tử áo xanh phất nhẹ bàn tay trắng nõn về phía Độc Tiên……

“A….” Một tiếng kêu sợ hãi truyền ra, sau tiếng la đó thân hình Độc Tiên Mộng La Yên liền bay lên, bay đến trước mặt nử tử áo xanh.

Nhìn thấytình hình chuyển biến xấu, quản gia Phương Hoành cùng với bảy ảo ảnhnhanh chóng rút kiếm ra, chỉa mũi kiếm vào Độc Tiên Mộng La yên, chặnlại ý đồ cướp người của bốn nữ tử áo xanh.

“Ta thấy các ngươi nên để lại một chút sức lực đi.” Một nữ tử áo xanh lên tiếng châm chọckhiến ba người áo xanh còn lại cười trào phúng, cùng lúc đó phất taylên. Rõ ràng chỉ là một cổ khí nhẹ nhàng, nhưng có thể chặn quản giaPhương Hoành và bảy Ảo Ảnh ở tại chỗ

Chỉ dùng chút công phu, màMộng La Yên đã rơi vào tay bọn họ. Nhìn bọn họ nắm cổ áo Mộng La Yên như xách một con gà, nử tử áo xanh lạnh nhạt nhìn ba nử tử áo xanh còn lại, ôn nhu cười nói: “Các tỷ muội, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành rồi, rút lui thôi.”

Lúc quản gia Phương Hoành và bảy ảo xanh phá được dòng khí cản đường bọn họ xong, bóng dáng như tia chớp nhảy lên chạy về bốn nử tử áo xanh, muốn đoạt lại Mộng La Yên.

Bốn nử tử đứng trên bốn cây Thạch Lựu mái tóc phiêu phiêu trong gió, mủi chận đạp trên gió, nhanh chóng nhảy lên không trung.

Sưu—sưu

Bóng hình xinh đẹp uyển chuyển trong gió chớp mắt một cái, đã đứng trên đỉnh mái hiên, mủi chân đạp gió mà đi.

Cấm vệ quân đứng cùng mái hiên với bốn nử tử áo xanh, đồng loạt bất động,trợn mắt há hốc nhìn bóng dáng của bốn nử tử áo xanh đã đi xa.

Tộc độ của bốn người bọn họ quá nhanh, bốn người nử tử mới đứng cạnh bọnhọ, lại có thể làm cho bọn họ đứng bất động. Chuyện này……..

Dùrất tức giận, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đem Độc TiênMộng La Yên đem đi, làm bọn họ trở tay không kịp. Ngân Lang quay đầunhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, oán hận cắn răng nói: “Vương phi.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt phất tay với Ngân Lang, ý bảo không cần trách bảnthân, dời chân bước đến hành lang, nhìn nam tử đang cuối đầu thưởng thức đóa hoa Thược Dược.

Nàng đương nhiên biết Ngân Lang muốn nói gì, hắn muốn nói chính mình vô dụng, không thể đoạt Độc Tiên Mộng La Yênvề. Không phải Ngân Lang vô dụng, mà vì thực lực của bốn nử tử áo xanhđó quá mức cường đại.

Đừng nói là Ngân Lang, cho dù là nàng, cũng không có cách đoạt lại Độc Tiên.

Trừ phi…dùng linh lực trong cơ thể của nàng, cùng vớ tinh thạch mẫu thân để lại hợp thành một, đến lúc đó nàng có thể dùng Huyết Tỳ Bà sẽ phát rauy lực cực hạn.

Một khi nàng có thể đem Huyết Tỳ Bà phát huy đếncực hạn, đừng nói là theo bốn nử tử áo xanh đoạt lại Độc Tiên, cho dùmuốn biến bọn họ thành bột phấn, cũng chỉ trong nháy mắt.

Đáng tiệc….hiện giờ chưa thể được, muốn dung hợp với tinh thạch của mẫu thân, phải đợi thêm mgười ngày nữa.

Bầu trời xanh dương quanh quẩn không trung, cũng tô điểm cho khuôn mặt phản phất ánh sáng, lại lạnh như băng tuyết.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đặt tay trước mặt tên bán hàng rong, đôi con ngươitrong suốt nhưng chứa đầy sát khí rũ xuống, làn môi yêu kiều nhẹ nhàngnói: “Bốn nử tử che mặt, là người của Linh Cung đúng không?”

Lúcbốn nử tử xuất hiện, nàng cũng cho rằng đó là thuộc hạ của thái tửThương Nguyệt, phụng mệnh đến giải cứu Độc Tiên. Nhưng mà, khi bốn nử tử này xuất chiêu, nảng liền khẳng định bốn nử tử này không phải là ngườiDạ Dật Phong phái đến.

Võ công của bốn nữ tử áo xanh này nhấtđịnh là cao hơn Dạ Dật Phong, chỉ cần một chiêu đã cản mấy ngàn mủi tên, còn có thể đả thương Hiên Viên Ly, nhóm Ảo Ảnh khí huyết cuồn cuộn, vàchấn động cả những người bán hàng rong hộc máu đến hôn mê.

Tuybốn nữ tử xuất chiêu không có….hiện lên màu hồng, nhưng trừ người củaLinh Cung ra, tuyệt đối không có ai có thể làm được đều này.

Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, hoàng đế Hiên Viên ly, quản gia PhươngHoàng, và bảy Ảo Ảnh sắc mặt đồng thời biến đổi, trong lòng thầm nói:Cái gì, bốn nữ tử kia chính là người của Linh Cung? Khó trách nàng chỉphất nhẹ khí từ cổ tay, liền đem mấy vạn mủi tên rơi xuống đất.

Xoay xoay vòng vong đóa hoa Thược Được, lại đem Thược Dược đưa lên mũi ngửi. Nam tử bán hàng rong, mỉm cười với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệnglạnh nhạt trả lời: “Đúng vậy, chính là người của Linh Cung.”

Đôicon ngươi của Thượng Quan Ngưng nguyệt tràn đầy sát khí, phượng mi nhướn lên nói: “Ngươi….cũng là người của Linh Cung đi, là chủ tử của bốn nữtử?”

Lúc bốn nữ tử xuất chiêu, các nàng vẫn không chịu xuất hếtsức. Cũng không phải muốn muốn tha cho bọn họ, mà cũng không phải ỷ mình là người Linh Cung mà tự ý hành động, mà người hóa giải chiêu của bốn y nữ tử.

Chính là người này, lúc bốn nữ tử xuất chiêu, hắn ta đã động tay.

Chỉ một động tác nhẹ nhàng đã có thể giảm công kích của bốn nữ tử, nàngkhông nên lơi là. Mới đầu nàng nghĩ chỉ là vô tình, nhưng lại phảng phất một chút ý đồ, rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Lúc bốn nữ tửxuất chiêu vẫn không đã thương đến nàng, lúc này nàng mới hiểu được. Thì ra lúc đó Nam tử Linh Cung này chỉ điểm nhẹ trên người nàng, đúng làhắn tar a lệnh bốn nữ tử, nhưng cũng không muốn đả thương nàng.

“Khục…” Hiên Viên Ly, quản gia Phương Hoành và bảy Ảo Ảnh đồng thời ho ra máu, sắc mặt đồng thời tái nhợt.

Nếu nam tử này có thật là chủ tử của bốn nữ tử? Nói cách khác…bốn nữ tử này xuất hiện cướp Độc Tiên Mộng Yên La, chính là tuân lệnh của nam tử này?

Độc Tiên Mộng Yên La chính là thuộc hạ của thái tử Thương Nguyệt, tại saongười của Linh Cung lại phải xuất thủ cứu ngươi của Thương Nguyệt?

Hay là…bọn họ trợ giúp Thương Nguyệt quốc để đối phó với Long Diệu HoàngTriều. Đều này cũng không đúng, người của Linh Cung cũng không cần phảilàm vậy, nếu thật sự muốn tiêu duyệt Long Diệu Hoàng Triều, chỉ sợ LongDiệu Hoàng Triều chỉ còn ngồi chờ chết?

“Đúng vậy.” Nghe ThượngQuan Ngưng Nguyệt nói, nam tử Linh Cung gật gật đầu. Hắn không có….mộtchút nào phủ nhận, lại cuối đầu thổi thổi đóa hoa Thược Được trên tay.

Mặc dù Thượng Quan Ngưng Nguyệt không biết thân phận của nam tử này với bốn nữ tử kia, nhưng nam tử này lại thừa nhận bốn nữ tử kia chính là ngườicủa Linh Cung. Bởi vì, mục đích hôm nay hắn đến ngoài thưởng thức kịchcùng diễn kịch và hạ lệnh cho bốn nữ tử giải cứu Độc Tiên ra, thì hắncòn muốn tìm hiểu về Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan NgưngNguyệt híp mắt lại, sắc mặt nghiêm nghị, lời nói lạnh như băng nói: “Làngươi muốn cướp Đôc Tiên Mộng La Yên, rốt cuộc ngươi có dụng ý gì?”

Một cơn gió thổi qua người của nam tử Linh Cung, mắt nhìn thẳng vào mắt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lạnh nhạt trả lời: “Thời cơ chưa tới, khôngtiện tiết lộ cho ngươi biết. Bất quá, những việc này, đều là vì tốt chocô.”

Những chuyện này đều tốt cho mình, trong mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiện lên một tia lạnh lẽo nói: “Là vì tốt cho tôi?”

“Muốn một cây hoa có thể nở đẹp sum xuê, cần rất nhiều thứ, như ánh nặt trờigiúp nó quang hợp, mưa giúp nó xanh tươi, bùn đất cung cấp chất cho câyphát triển. Nếu như không có những thứ đó….” Nam tử Linh Cung quơ quơhoa Thược Dược trong tay, ẩn ý nói: “Dù nó có ngoan cường chống lại sinh mệnh, cũng không có biện pháp sống lại được, chỉ có thể chấp nhận vậnmệnh hoa điêu hương tạ (hoa héo hương tàn). Ngươi….đã hiểu chưa?”

Thượng Quang Ngưng Nguyệt bất động đứng đó, đôi con ngươi gợn sóng nhìn nam tử Linh Cung.

Nếu nàng không để ý đến lời nói, cũng không biết nam tử này lấy hoa nóingười? Mà lời nam tử này nói, chính là nói về mình. Ý của nam tử nàykhông phải….

“Theo ta quay về Linh Cung thôi, người ngoài khôngthích hợp với ngươi. Nếu như ngươi cố ý ở lại, ngươi sẽ…” Nam tử nói đến đây lại ngừng lại, ánh mắt ẩn chứa một chút quan tâm không dễ pháthiện.

“Linh Cung, rốt cuộc đó là cái gì?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt khó hiểu, ánh mắt nổi lên từng đợt từng đợt sương mù.

Nàng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đã khiêu kích với Thánh đế Linh Cung. Một khi Thánh đế Linh Cung biết được sự tồn tại của nàng, nhất đinh5 sẽ khônglưu tình mà tiêu giệt nàng.

Mẫu thân biết rõ đều này, cho nên mới đem linh lực và Huyết Tỳ Bà của mình cho nàng, hi vọng nàng có thể mượn linh lực và huyết Tỳ Bà thành công thoát chết.

Ở trong địangầm, xuất hiện một nam tử mang mặt nạ mang theo một đám sứ giả LinhCung xuất hiện, vì sợ Huyết Tỳ Bà rơi vào tay nàng, mà không ngại sátthủ nàng và Diễm.

Cuối cùng cũng vì Huyết Tỳ Bà chỉ nhận chủnhân mà nó muốn, nam tử mang mặt nạ cùng với sứ giả đột nhiên chủ độngrút lui. Tuy rằng bọn họ tạm thời không giết nàng, nhưng không thể nghingờ, chính là bọn họ muốn biết thực sự Huyết Tỳ Bà có chọn nàng haykhông.

Nhưng bây giờ, nam tử này, lại khuyên nàng, bênngoài không hợp với nàng, muốn nàng cúng hắn trở lại Linh Cung. LinhCung…..rốt cuộc là nơi như thế nào?

“Nếu ngươi không chịu theo ta về Linh Cung, có một số việc không thể nhiều lời với ngươi được.” Namtử Linh Cung đứng lên, xem xét nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, gằn từngchữ: “Người cần hiểu rõ, ở bên ngoài đối với ngươi có hại chứ không cólợi. Đến lúc đó, không chỉ có mình ngươi chết. mà những người không liên quan cũng không tránh khỏi kiếp số này.”

Nghe lời nói của nam tử Linh Cung, Thượng Quan Ngưng Nguyệt không giận mà ngược lại còn cười,nhếch môi nói: “Đang đe dọa tôi sao?”

“Nên ở hay đi, ngươi nênnghĩ lại. Huy vong ngày sau gặp lại, ngươi có thể cho ta một tin tứctốt.” Nam tử Linh Cung nhún vai, mở miệng nói, đồng thời nhảy khỏi hànhlang bay ra ngoài.

Mắt ngọc dần chuyển sang tươi sáng đếntrói mắt, một tia ý cười xoẹt qua, thanh âm yêu mị nói: “Nhóm Ảo Ảnh,thay ta cung tiễn ngươi Linh Cung.”

“Dạ, Vương phi.” Bảy Ảo Ảnh đồng thời trả lời, thân hinh nhanh chống phóng đi, cầm kiếm vây nam tử Linh Cung.

Trong lòng bọn họ biết rõ, lấy sức lực của bảy người bọn họ chỉ sợ không phải là đối thủ cùa nam tử này. Nam tử này muốn đánh gục bọn họ, chỉ đơngiản như bóp chết một con kiến.

Nhưng chỉ cần là lệnh của VươngPhi, chò dù lấy trứng chọi với đá, bọn họ cũng sẽ không lùi bước. Huốngchi, Vương phi muốn bọn họ làm như vậy, nhất định là có thâm ý…..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm