Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 138
ong đoạt mạng

❊ ❊ ❊

Giọi vào mắt mười tên Ảo Ảnh, là một thi thể. Chính xác mà nói, đây là một thi thể bị lợi kiếm bổ làm đôi.

Đuôi Ong vàng có vòi độc vừa to vừa dài, dưới ánh trăng màu bạc, lóe lên ánh sáng màu xanh lục. Rất dễ nhận thấy, đây là một con Ong vàng có vòi độc chứa kịch độc trí mạng.

Ong Đoạt Mạng của Tuyết Ảnh Các – tuy bề ngoài không khác gì các loạiOng thường, nhưng lực công kích mạnh hơn Ong thường cả trăm lần. Hơnnữa, đuôi của mỗi con Ong Đoạt Mạng, đều được bôi phấn độc Thánh Thủ YVương điều chế.

Khi Độc Vương Lục Hoành Thiên dẫn người xông vào nơi này thì ngay lập tức bị mấy ngàn con Ong Đoạt Mạng tập kích.

Độc Vương và một số thuộc hạ khinh công tốt, miễn cưỡng vung kiếm tránhđược công kích của chúng, rồi nhanh chóng thi triển khinh công,diễ↕n☾đ↕à%n☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn chật vật trốn vào sâu trong rừng đào.

Mà những tên còn lại khinh công kém, không chạy đi được, rơi vào cảnh nguy hiểm.

Có người, vô tình bị vòi độc của Ong Đoạt Mạng chọc mù mắt và thủng màng nhĩ.

Còn có người, dưới thế công của vô số Ong Đoạt Mạng, bị những cái vòiđộc như cái cưa sắc bén cắt qua ngón tay, cổ, cánh tay và bắp đùi.

"Khụ. . ." Một tên trong đám Ảo Ảnh Cung đổ mồ hôi lạnh, mặt co quắp,cứng ngắc nói: "60 thi thể không nguyên vẹn, đổi lấy một con Ong ĐoạtMạng chôn cùng, cái này cũng quá dọa người đi?"

Tên này vừa dứt lời, một loạt ánh sáng bạc hiện lên. Chỉ thấy chín têncòn lại vội vàng rút kiếm đeo bên hông ra, cảnh giác nhìn xung quanh.

Ngược với thần sắc nặng nề của bọn họ, Hiên Viên Diễm thu tầm mắt lại,cười nói: "Mọi người không cần khẩn trương, bây giờ không có con Ong nào quanh đây hết."

Thật ra thì. . . Dù xung quanh có Ong, thì bọn chúng cũng sẽ không công kích họ đi?

Trước mắt vẫn chưa chắc chắn Vô Ngân công tử có phải là Các Chủ thần bícủa Tuyết Ảnh Các hay không. Nhưng mà, hắn có thể khẳng định, Vô Ngâncông tử giữ chức rất cao trong Tuyết Ảnh Các.

Lấy tác phong làm việc của Vô Ngân công tử, tuy hắn ít giao thiệp vớingười trong giang hồ, nhưng chỉ cần hắn xuất hiện, hoa đào của hắn liềnlấy mạng người khác.

Cho nên, kẻ mà Tuyết Ảnh Các muốn lấy mạng, hẳn là một kẻ luôn làm xằnglàm bậy. Độc Vương trong giang hồ tiếng xấu truyền xa, đương nhiên bịxếp vào danh sách những kẻ xấu.

Vì vậy, bọn Độc Vương tự tiện xông vào Rừng Đào Ma, Tuyết Ảnh Các sẽ đối đãi bằng chiêu mèo vờn chuột, làm cho Độc Vương và thuộc hạ của y từ từ nhận cái chết không toàn thây, điều này hắn cũng không ngạc nhiên.

Mà hắn và thuộc hạ, từ trước đến nay đều là người không phạm ta, takhông phạm người. Như thế, sao bọn họ có thể nằm trong danh sách nhữngkẻ xấu này chứ?

Mặc dù bọn họ cũng tự tiện xông vào Rừng Đào Ma, người của Tuyết Ảnh Các cũng sẽ nghĩ cách bức lui bọn họ, nhưng mà họ sẽ

không sử dụng phương thức độc ác này.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, dù Tuyết Ảnh Các dùng Ong độc đối phóbọn họ thì sao? Nếu ngay cả mấy con Ong nho nhỏ này mà cũng không thểchống đỡ được, không phải quá vô dụng đi?

Chỉ là, có một điều hắn nghĩ mãi không ra, cũng làm hắn cảm thấy rất kỳ quái.

Thánh Thủ Y Vương cho Phụ Hoàng một cái Kim Phỉ Thúy, nói chỉ cần ngườimuốn ông trả ơn, dù phải mất mạng, ông cũng sẽ làm cho bằng được.

Thánh Thủ Y Vương là người tuân thủ lời hứa, hôm nay mình đến Rừng ĐàoMa là để tìm ông ấy, ông ấy không thể không biết. Theo lẽ thường, ông ấy phải chủ động hiện thân, sao lại trốn tránh không gặp?

"A --" Đúng lúc này, phía trước cách vị trí đoàn người Hiên Viên Diễmkhoảng 500 thước, lại truyền tới tiếng kêu thảm thiết của bọn Độc Vương.

Xem ra....Lục Thành Thiên và đám thuộc hạ còn lại đã gặp phải nhóm ma quỷ thứ hai trong rừng đào rồi.

Hiên Viên Diễm hơi nhíu mày, cười nói: "Không biết nhóm ma quỷ thứ hai trông như thế nào? Đi thôi, tiến lên nhìn xem."

Khi Hiên Viên Diễm và thuộc hạ phi thân vào trong, ba vị hộ pháp Lộ, Sương, Vụ lặng yên đứng đó.

Sương hộ pháp than thở, nghiêng đầu nhìn Lộ hộ pháp nói: "Tỷ tỷ, hai vịhộ pháp Lôi, Địa cực khổ dẫn Ong Đoạt Mạng tới đây, đặc biệt bày cảnhtượng thuộc hạ của Độc Vương chết không toàn thây nhưng lại vẫn khôngthể ngăn cản bước đi của Hiên Viên Diễm."

Lộ hộ pháp cũng thở dài, bất đắc dĩ nhún nhún vai, mở miệng nhàn nhạtnói: "Chúng ta vốn chỉ ôm chút hi vọng có thể lợi dụng thảm cảnh này,ngăn cản bước đi của Hiên Viên Diễm. Nếu cái này đã không được, vậy cũng chỉ có thể áp dụng phương án vây hãm thôi."

Vu hộ pháp xoa cái gáy có chút đau, nghiêng đầu nhìn Lộ hộ pháp nói:"Nếu bao vây cũng không được, ba tỷ muội chúng ta cũng hết cách rồi."

Lộ hộ pháp vỗ vỗ tay Vu hộ pháp, mở miệng nói: "Phương án vây hãm hẳn là có thể thành công, dù sao chỗ kia cấu tạo vi diệu, là do chính Các Chủtỉ mỉ bài bố."

"Thừa dịp Hiên Viên Diễm còn chưa đến được đó, chúng ta nhanh đi khởiđộng cơ quan thôi." Sương hộ pháp mở miệng nói xong, kéo hai vị Lộ, Vụrẽ trái.

Đi được khoảng năm bước, ba người đã đứng trước một cây đào.

Nhìn qua cây này rất bình thường, nhưng hoa đào trên cây lại có nhiều hơn và đỏ hơn những cây khác.

Sương hộ pháp nhếch môi, vỗ sau lần vào một chỗ nào đó trên cây.

Oanh một tiếng rất nhỏ vang lên, trên mặt đất chợt xuất hiện một cửađộng lớn. Dưới ánh trăng màu bạc, có thể nhìn thấy bên trong động có bậc thang.

Vèo vèo vèo - Ba vị hộ pháp nhảy vào trong động.

Trong nháy mắt ba người nhảy vào trong động, cửa động đột nhiên khéplại. Mặt đất không có chút dấu vết, người không biết sẽ không thể nhìnra nơi này có một cái động.

Trong lúc ba vị hộ pháp vội vàng đi khởi động cơ quan, Hiên Viên Diễmdẫn người vào sâu trong rừng đào thì Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang bậntìm kiếm tung tích của Huyết Bàng Vương.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm Huyết Tỳ Bà, vòng qua con suối, xuyên quamột mảng lớn giống như gấm, bất ngờ đứng trước một vách đá.

Vách đá cao vút hiểm trở, không kém gì vách đá trong sơn động mà Tiểu Bàng đưa nàng tới.

Mà trên vách đá dựng đứng này cũng có một cái sơn động, chỉ là cái sơnđộng này cách cái ơn động kia khoảng 2000 thước. Hơn nữa, nó chỉ vừa cho một người, mà còn phải nghiêng người mới chen vào được.

"Chiêm chiếp --" Nàng nghe được tiếng kêu đau đớn của Tiều Bàng từ trong vọng ra. Trước mắt vẫn chưa biết Tiểu Bàng xảy ra chuyện gì, vì thếnàng vội vàng lách mình vào trong động.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa lách mình vào trong vừa lo lắng gọi: "TiểuBàng, rốt cuộc là ai khi dễ ngươi, ta giết nó báo thù cho ngươi."

"A --" bên trong động lại vang lên tiếng kêu bén nhọn kèm sợ hãi củaTiểu Bàng tuy có đau đớn, nhưng sợ hãi lại chiếm ưu thế hơn.

Ngay sau đó, lại có tiếng vừa hốt hoảng vừa nóng nảy của Tiểu Bàng vanglên, thanh âm như làm nũng: "Chủ nhân, người mau đi ra đi ! Cầu xinngười đó, đừng vào!"

"Ngươi đã đau đến cái dạng này, ta có thể không vào sao?" Thượng QuanNgưng Nguyệt trợn hai mắt trắng dã, tức giận rống lên, rốt cuộc chenđược vào bên trong động.

Chỉ là, khi đi tới vị trí chĩnh giữa sơn động, nàng lại đột nhiên dừnglại. Ngay sau đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt xem xét bốn phía, khóe miệngco rút mãnh liệt

Sơn động này không lớn, chỉ cần nhìn mọt cái liền thấy rõ hoàn cảnh.

Trừ vài khối đá hình thù kỳ quái, cùng với dây leo nhiều màu sắc trênvách động và một đầm nước đầy sương mù, Thượng Quan Ngưng Nguyệt khôngnhìn thấy gì khác.

Thật kỳ quái! Thanh âm của Tiểu Bàng rõ ràng phát ra từ đây. Nhưng hiệntại lại chẳng thấy bóng dáng của nó đâu, ngay cả tiếng kêu cũng khôngnghe được nữa.

"Tiểu Bàng?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt hoài nghi chớp chớp mắt, mở miệng khẽ gọi. Nhưng mà đáp lại nàng, chỉ là tiếng gió.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm