Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 275
đốt lương thực

❊ ❊ ❊

Người ăn lương thực, ngựa ăn cỏ. Vì vậy, lương thực là điều kiện mấu chốt để thắng lợi khi hành quân tác chiến.

Bất luận đại quân Thương Nguyệt hay đại quân Tây Thần đều thận trọng suy tính với kho lương thực. Trùng hợp đến lạ, phía sau hai mươi dặm nơi đóng quân tạm thời của đại quân hai nước đều là nơi đóng giữ lương thực an toàn nhất, tuyệt vời nhất. Nơi đó, ba mặt là sườn treo vách đứng hệt như đao chẻ búa gọt, một mặt hướng về doanh trại đại quân, có thể đề phòng ý đồ phá hư lương thực của quân địch bụng dạ khó lường.

Điều đáng tiếc là dù đại quân hai nước giữ được sói phía trước nhưng chẳng thể đề phòng hổ phía sau. Đêm qua, thừa dịp đại quân hai nước rơi vào lúc chiến đấu hỗn loạn, mấy đội tinh binh Bắc Dực lặng lẽ nằm vùng bên ngoài nơi giữ lương thực của đôi bên. Sở dĩ bọn họ chưa hành động vì đang chờ tín hiệu màu xanh dương của Thái tử như thần của mình.

Nơi giữ lương thực của đại quân Tây Thần -- Ba đội tinh binh Bắc Dực đang nằm sấp trên mặt đất, nhìn thấy tín hiệu màu xanh lá chợt lóe rồi lập tức biến mất trên trời, lập tức vọt ra từ trong bụi cỏ. Binh lính Tây Thần canh giữ lương thực nhìn thấy ba đội mặc áo giáp bạc, điên cuồng xông qua từ trong bụi cỏ với tốc độ như gió lốc, một tên binh lính Tây Thần rút đao bên hông ra, cao giọng hô lên: "Không tốt, có kẻ muốn gây bất lợi cho lương thực quân ta."

Một binh lính khác nhìn hình báo săn màu vàng uy mãnh trên áo giáp, sắc mặt trở nên hoảng sợ: "Mọi người cẩn thận, đó là quân Phi Báo của Thái tử Bắc Dực Tiêu Hàn."

Thật ra binh lính canh giữ lương thực ước chừng có bốn vạn người; mà nhân số ba đội tinh binh Bắc Dực chỉ khoảng một ngàn. Nhưng vẻ mặt quân Bắc Dực lạnh lùng; còn bốn vạn quân Tây Thần lại hoảng sợ. Chỉ vì -- Mấy năm trước, Tây Thần và Bắc Dực đã từng bùng nổ một cuộc chiến tranh. Khi ấy, chỉ vẻn vẹn một vạn tinh binh quân Phi Báo của Tiêu Hàn đã có thể giết sạch sáu vạn quân Tây Thần.

Chỉ hốt hoảng mà bại trận, khiến đại quân Tây Thần hiểu rõ, mỗi người trong quân Phi Báo đều có thể lấy một địch mười, không, nói đúng hơn là thực sự có năng lực kinh người lấy một địch trăm. Hôm nay, mặc dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng sự lợi hại của Phi Báo vẫn là ký ức mới mẻ trong tâm trí binh sĩ Tây Thần. Những binh sĩ canh giữ lương thực đã được Tư Đồ Kiệt huấn luyện rất lâu, sức chiến đấu tăng lên không ít so với mấy năm trước, nhưng khi nhìn thấy Phi Báo vẫn không thể kiềm chế nội tâm khẩn trương.

"Giết --" Thủ lĩnh Phi Báo lạnh lùng ra lệnh. Một ngàn tinh binh Bắc Dực lập tức như tu la địa ngục làm kiếm trong tay lóe ra ánh sáng lạnh chói mắt.

Kẻ địch đã vọt tới trước mắt, cho dù có sợ thế nào nhưng vì trái tim đỏ (*) với quốc gia nên bốn vạn quân Tây Thần vẫn dũng cảm đi lên nghênh chiến.

[(*) Trái tim đỏ: trường hợp này hiểu là lòng nhiệt huyết, nghĩa vụ, sự trung kiên với Tổ quốc.]

Một ngàn tinh binh Bắc Dực lao đến tựa như đê vỡ, toát ra uy thế lấy hồn đoạt phách. Thế nhưng khi bốn vạn quân Tây Thần nghênh đón, dũng cảm chống cự, binh sĩ Bắc Dực lại lấy một loại tư thế "nhếch nhác" lui từng bước về phía sau. Bốn vạn quân Tây Thần cũng đuổi theo những binh sĩ Bắc Dực, ngày càng ra xa khu giữ lương thực, dần dần đến gần bụi cỏ.

Trong số bốn vạn binh lính Tây Thần, không thiếu những kẻ có đầu óc. Một tên cảm thấy tinh binh Bắc Dực có âm mưu quỷ kế, hét lên: "Không ổn, trong bụi cỏ nhất định có mai phục, mọi người chớ bị lừa, nhanh chóng cách xa bụi cỏ đi."

Tên này vừa dứt lời -- Tinh binh Bắc Dực từ bỏ chiến đấu, chui vào trong bụi cỏ dại như gió lốc. Mà hai bên bụi cỏ xuất hiện hai ngàn tinh binh Bắc Dực. Trong nháy mắt, bốn vạn binh lính Tây Thần chưa kịp lui về sau đã gặp mưa tên vô tình lao tới, tất cả đều bị một tên xuyên tim, chết không nhắm mắt nằm trên mặt đất lạnh lẽo. HnTb@dđLQĐ

Sau khi giết chết bốn vạn lính Tây Thần, tay trái binh sĩ Bắc Dực mò vào trong túi da sau lưng. Bọn họ lấy ra mũi tên khác, đầu tên bọc vải rách tẩm đầy dầu hỏa, gặp lửa sẽ bốc cháy. Đốt đầu tên, tinh binh Bắc Dực kéo dây cung.

"Vút vút vút --" Tên lao qua gió rét, không những mười mấy kho lương thực mà còn năm kho thuốc của Tây Thần đều chìm trong biển lửa.

Cùng lúc đó, nơi đóng giữ lương thực của địa quân Thương Nguyệt, ba ngàn tinh binh Phi Báo của Bắc Dực đang lấy tư thế cuồng ngạo thắng lợi để rút lui. Sau lưng bọn họ, vô số binh lính Thương Nguyệt bị mũi tên xuyên cổ, sức tuyệt mạng đoạn. Đằng sau binh lính Thương Nguyệt, mười mấy kho lương thực chất đống thành núi, bốn kho thuốc nhỏ trị thương đều bốc cháy thành biển lửa ngút trời...

Trong quân doanh Thương Nguyệt --

Thể lực con người đều có hạn. Mệt cả đêm, đừng nói binh lính không có chút nội lực, chỉ có thể cậy mạnh chém giết địch, ngay cả Dạ Dật Phong, Hàn tướng quân, Địch tướng quân có nội lực hùng hậu cũng không chịu đựng được cơn mệt mỏi. Vết thương lớn nhỏ trên người bọn hắn ngày càng nhiều, áo giáp cũng bị máu nhuộm đỏ. Động tác chém giết lẫn nhau càng lúc càng chậm, quả thực còn chậm hơn động tác đánh Thái cực quyền của bà lão chín mươi tuổi tóc trắng. Cuối cùng, thể lực hao hết, binh khí trong tay không thể điều khiển mà tự động rơi xuống.

Trên mặt đất, phần cơ thể đứt rời, hài cốt loạn xạ, binh sĩ đã hết sức lực không còn để ý đến sự tôn trọng với binh lính tử trận nữa. Có vài binh lính đặt mông ngồi lên đống hài cốt, ôm ngực thở hổn hển. Những binh sĩ mệt mỏi cực điểm, thân thể dứt khoát đổ về phía sau, bốn chi xòe ra hai tay chắp lại nằm trên đống xương cốt, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Dạ Dật Phong, Hàn tướng quân và Địch tướng quân cũng không ở trong tình trạng khá hơn. Chém giết kiệt sức rồi, bọn hắn đều đứng trên mặt đất. Giờ phút này, không phải hai bên từ bỏ chiến đấu mà là đã chiến đấu cả đêm, tâm không thừa lực không đủ, thực sự không thể giết nữa.

Địch tướng quân chống nạnh, thở phì phò, đôi mắt vằn tia máu vẫn không quên dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Dạ Dật Phong. Ánh mắt đó tựa như đang hét lên: Dạ Dật Phong, cuộc chiến này còn chưa kết thúc đâu, đợi ta bổ sung sức lực sẽ chặt đầu ngươi xuống.

Dạ Dật Phong siết chặt hai tay, thở hổn hển, khuôn mặt mệt mỏi dính máu không yếu thế nhìn Địch tướng quân. Ánh mắt lạnh lùng như băng tựa như đang nói: Bản Thái tử theo đến cùng, xem đến cuối cùng ngươi chặt đầu bản Thái tử hay bản Thái tử moi tim ngươi.

"Hừ --" Địch tướng quân hừ lạnh, nghiêng đầu về phía bên phải. Ngay tức khắc, hắn hoảng sợ trừng mắt. Tại sao đám mây phía trước bên phải, sau vài ngọn núi lại như bị máu nhuộm đỏ thế kia? Là lửa, vô số ngọn lửa to xoáy lên trên cao, xông lên trời khiến mây trắng nhuộm đỏ! Nơi đó... không phải là chỗ đóng giữ lương thực của quân Tây Thần sao?

Dạ Dật Phong thấy Địch tướng quân cứng ngắc, nghi ngờ nhíu mắt lại, men theo ánh mắt Địch tướng quân nhìn chằm chằm phía sau. HnTb@dđLQĐ Thấy vô số ánh lửa hừng hực xông thẳng lên trời ở phía sau doanh trại Tây Thần, Dạ Dật Phong có cảm giác bất an, lập tức xoay đầu về phía khác. Thấy phía sau quân doanh Thương Nguyệt cũng trong tình trạng tương tự, con ngươi của hắn lập tức trợn tròn -- Không ổn, có người phóng hỏa lương thực của Thương Nguyệt.

Lửa mạnh bùng nổ, khói đen càng cuốn càng dày đặc.

Những binh lính đang ôm ngực thở phì phò cũng phát hiện một màn kinh người này.

-- Trời ạ! Lương thực bị đốt rồi.

Dân chúng trong thành vì đại quân thắng trận mà tình nguyện chịu đói, gần như dốc túi giao lương thực cho bọn hắn. Giờ lương thực bị đốt, nếu muốn gom góp lại đủ lương thực thì phải đi vài trăm dặm ra những thành thị khác bên ngoài, ít nhất cũng quá nửa tháng. Không phải tương đương... coi như đại quân thắng trận, tiêu diệt toàn bộ quân địch nhưng không có lương thực lót dạ, không còn mạng trở về sao?

Binh lính Thương Nguyệt hốt hoảng, liên tục hét lên: "Thái tử, lương thực của chúng ta bị đốt rồi, phải làm sao bây giờ?"

Binh lính Tây Thần cũng run rẩy: "Thảm rồi thảm rồi. Tướng quân, lương thực bị đốt rồi, làm sao giờ?"

Trong lúc hai quân đang xôn xao, xung quanh bỗng vang lên tiếng vó ngựa đạp đất "rầm rầm". Vô số đội kỵ binh Phi Báo mặc áo giáp màu bạc, khí thế như lửa, phi xuống sườn đồi, lao về phía đại quân hai nước. Sau đội kỵ binh, vô số khiên thủ giơ đao múa kiếm, bộ binh cầm khiên dài cùng với người dẫn đầu phất cờ chiến của Bắc Dực...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm

Truyện bạn đang đọc dở dang