Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 8123 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 100
huyền cơ bên trong

❊ ❊ ❊

Ánh trăng mông lung hòa với ánh nến, chiếu lên dung nhan Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mắt phượng mê người bắn ra bốn phía nói: "Nơi ở của Thánh Thủ Y Vương, đã được viết trên tờ giấy Dạ Dật Phong đưa cho Lăng Tiêm Tiêm."

Nghe được lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Hiên Viên Diễm vội vàng thả quả nho trong tay vào khay, đứng lên, đi tới chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang ngồi.

Cầu Cầu ngẩng cái đầu nhỏ đáng yêu, hai mắt quay mòng mòng bắn ra tham quang, còn đang đợi Hiên Viên Diễm đưa cho nó quả nho thứ tư. Ai biết được, Hiên Viên Diễm lại chẳng nói gì với nó, đã đột nhiên đứng lên.

Mấy cái râu vàng vểnh lên, tiểu móng vuốt vội vàng túm lấy vạt áo của Hiên Viên Diễm, thế này mới không bị ngã chổng vó.

Hiên Viên Diễm dời bước đến chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngón tay dài nhỏ cầm một quả nho đã bóc vỏ đưa tới bên môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tươi cười như ánh mặt trời nói: "Nguyệt nhi, cho nàng."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thản nhiên cười với Hiên Viên Diễm, khẽ hé môi bắt lấy quả nho yêu thương. Nước nho trong vắt mang theo hương vị ngọt ngào của hạnh phúc đi đến cổ họng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt chớp chớp mắt, mở miệng ôn nhu nói: "Đừng nóng vội nga, lập tức sẽ viết xong."

Nói rồi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tập trung nhìn vào giấy tuyên thành trên bàn, ngón tay trắng nõn cầm bút, viết chữ lên trang giấy.

Ngay khi Hiên Viên Diễm sủng nịnh cười cười, chuẩn bị nhìn chữ viết trên giấy, Cầu Cầu túm vạt áo hắn dựng đuôi lên, linh hoạt nhảy lên trên vai hắn.

Cái miệng nhỏ nhắn cực kỳ bất mãn chu lên, tiểu móng vuốt lôi kéo làm rối tung tóc đen của Hiên Viên Diễm. Khóe miệng Hiên Viên Diễm co rút, lập tức xoay đầu qua, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn Cầu Cầu.

Miệng chồn bĩu thật cao, tiểu móng vuốt kéo bàn tay Hiên Viên Diễm về phía cái khay, chồn mâu thập phần ủy khuất nhìn Hiên Viên Diễm.

Nhìn ánh mắt đáng thương hề hề của Cầu Cầu, Hiên Viên Diễm nhịn không được cười khẽ ra tiếng. Đối với hành động của nó, Hiên Viên Diễm sao có thể không hiểu chứ? Ý tứ rõ ràng là: Không phải lúc trước đã thương lượng tốt rồi sao, ngươi sẽ cho người ta ăn năm quả nho to. Hiện tại người ta mới ăn ba quả, còn hai quả chưa ăn a?

"Thật sự phục ngươi." Khóe môi Hiên Viên Diễm cong lên, bốc một quả nho đưa cho Cầu Cầu.

Cái miệng vốn đang chu lên lập tức mở ra, chuẩn xác tiếp lấy quả nho, đồng thời tạo ra thanh âm bẹp bẹp, cười tít mắt.

Lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng viết xong chữ cuối cùng, lém bút lên mặt bàn.

Lười biếng bắt chéo tay, cười cười nhìn Cầu Cầu nằm úp sấp trên vai Hiên Viên Diễm, híp mắt hưởng thụ mỹ vị, khẽ mở miệng ôn nhu nói: "Cầu Cầu, ngoan! Đi bên cạnh chơi một lát, ta và Diễm muốn thảo luận một ít chuyện trọng yếu nga."

Cầu Cầu vươn đầu lưỡi liếm nước nho dính bên môi, vỗ vỗ bả vai Hiên Viên Diễm, rồi lại chỉ vào khay ngọc trong tay Hiên Viên Diễm.

--Này, ngươi ngàn vạn lần đừng quên nga, ngươi còn thiếu Cầu Cầu một quả nho to nga!

Miệng chồn kêu xèo xèo với Hiên Viên Diễm, Cầu Cầu nhảy từ vai Hiên Viên Diễm xuống, nhanh như chớp nhảy tới nhuyễn tháp cách đó không xa.

Tuy rằng Hiên Viên Diễm nghe không hiểu tiếng chồn, nhưng dùng tóc suy nghĩ cũng có thể đoán được Cầu Cầu vừa mới ồn ào cái gì, khóe mắt không khỏi run rẩy nhìn thân hình lười biếng cuộn tròn trên nhuyễn tháp, dùng đầu lưỡi khẽ liếm tiểu móng vuốt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bị hành động nghịch ngợm của Cầu Cầu làm cho cười ra tiếng, rồi chuyển mắt lên trang giấy, chậm rãi nói: "Diễm, những chữ bị ẩn trong trang giấy Dạ Dật Phong đưa cho Lăng Tiêm Tiêm, ta đã viết lại toàn bộ rồi."

Hiên Viên Diễm đưa khay ngọc cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt, híp mắt nhìn chữ trên giấy, có chút khó hiểu thì thầm: "Nếu nội chiến thất bại, lập tức mang theo dây tua vàng cùng Chuỗi Hạt Thảo, đi trước Pilea cùng Linh Lan*. Nếu không nắm chắc lợi thế, bản thái tử tuyệt không tha thứ."

Pilea, Linh Lan: đều là tên hoa.

"Khụ. . . . Nguyệt nhi, cái này hình như cũng không nhắc gì đến nơi của Kim Phỉ Thúy và Thánh Thủ Y Vương a?" Hiên Viên Diễm nhăn mày, hai tròng mắt nổi lên sương mù.

"Dạ Dật Phong không sợ ta lấy đi tờ giấy, là vì cho dù lộ mặt chữ, cũng không thể hiểu hàm ý sau những chữ này. Nếu không nghe chàng nhắc tới ba chữ Kim Phỉ Thúy, ta cũng giống chàng, hoàn toàn chẳng hiểu những chữ này là gì, căn bản chỉ là chuyện không đâu."

Bốc một quả nho bỏ vào miệng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đặt lại khay lên bàn. Dung nhan như họa ở nụ cười mị hoặc nuốt quả nho xuống, chỉ tay vào chữ trên giấy tuyên thành.

"Khi ta nghe được ba chữ Kim Phỉ Thúy từ miệng chàng, ta đã đoán chính xác huyền cơ bên trong rồi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nhếch môi, tiếp tục nói: "Ý tứ chân chính là. . . Nếu chàng cùng Khương thái hậu khai chiến, một khi Khương thái hậu thất bại. Như vậy Tả Thừa tướng liền làm theo mệnh lệnh của Dạ Dật Phong, lập tức mang theo Kim Phỉ Thúy, đi nơi ở của Thánh Thủ Y Vương, bắt sống Thánh Thủ Y Vương. Chỉ cần có được Thánh Thủ Y Vương trong tay, tương đương với việc khống chế tính mạng của mẫu phi chàng."

"Nếu tính mạng của mẫu phi bị Tả Thừa tướng khống chế, vì để bảo vệ tính mạng của mẫu phi, ông ta đưa ra điều kiện bất lợi gì, ta cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng thôi." Hiên Viên Diễm nhíu mày, dưới ánh nến, khuôn mặt tuyệt mỹ ẩn ẩn hàn ý lạnh lẽo.

"Ngân Lang và Thanh Báo đã bí mật giám thị phủ Tả Thừa tướng, bọn họ chưa truyền đến tín hiệu gì, chứng minh Tả Thừa tướng vẫn chưa có dấu hiệu hành động. Cho nên, chúng ta cần phải đi trước Tả Thừa tướng, giải quyết nguy cơ." Sóng mắt lưu chuyển, Thượng Quan Ngưng Nguyệt xinh đẹp như hoa quỳnh nở giữa ban đêm, làm người ta hồn xiêu phách lạc.

Hiên Viên Diễm nhìn kỹ giấy tuyên thành, nhẹ nhàng nói: "Mang theo dây tua vàng cùng Chuỗi Hạt Thảo, đi trước Pilea cùng Linh Lan?"

Căn cứ vào giải thích của Nguyệt nhi, dây tua vàng cùng Chuỗi Hạt Thảo ám chỉ Kim Phỉ Thúy, mà Pilea cùng Linh Lan ám chỉ nơi ở của Thánh Thủ Y Vương.

Nhưng là dây tua vàng cùng Chuỗi Hạt Thảo, Pilea cùng Linh Lan đều là thực vật, căn bản chẳng có liên quan gì với Kim Phỉ Thúy và Thánh Thủ Y Vương a? Vì sao Nguyệt nhi nghe được ba chữ Kim Phỉ Thúy, liền có thể đoán chính xác huyền cơ bên trong chứ? Hay là. . .

Hiên Viên Diễm bỗng nhiêm cầm bút lên, khoanh tròn chữ "Kim", viết chữ “Kim” bên cạnh Chuỗi Hạt Thảo.

"Thì ra là thế! Chuỗi Hạt Thảo kỳ thật còn có một cái tên khác, là Phỉ Thúy Cảnh Thiên." Hiên Viên Diễm lại vẽ vòng tròn hai chữ "Phỉ thúy", thản nhiên nói: "Đem chữ Kim ở dây tua vàng kết hợp với chữ phỉ thúy của Phỉ Thúy Cảnh Thiên, liền thành Kim Phỉ Thúy."

"Cũng như thế, chỉ cần ghép Pilea cùng Linh Lan, liền ra nơi ở của Thánh Thủ Y Vương." Thượng Quan Ngưng Nguyệt tươi cười xinh đẹp, ngón tay duỗi tới cái khay ngọc trên bàn.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cầm một quả nho cho vào miệng, thích ý nhấm nháp, còn Hiên Viên Diễm viết hai cái tên Pilea cùng Linh Lan lên giấy.

Hiên Viên Diễm ném bút lên bàn, nhìn những chữ mình viết, nhíu mày nói: "Pilea còn gọi là Bạch Tuyết Thảo, Linh Lan còn gọi là Quân Ảnh Thảo."

"Ghép dây tua vàng và Phỉ Thúy Cảnh Thiên, tạo ra Kim Phỉ Thúy. Nói cách khác. . . Chỉ cần đem Bạch Tuyết Thảo cùng Quân Ảnh Thảo ghép lại, là nơi ở của Thánh Thủ Y Vương." Thượng Quan Ngưng Nguyệt vòng tròn chữ "Bạch" cùng chữ "Quân", ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Diễm, nói: "Bạch quân? Diễm, chàng từng nghe qua chỗ này chưa?"

"Bạch Quân?" Hiên Viên Diễm vặn chặt chân mày nói: "Trong Long Diệu hình như không có nơi nào tên Bạch Quân, chẳng lẽ. . . Chỗ này ở ba nước khác."

"Nếu là ở Bắc Dực, Thương Nguyệt, Tây Thần, vậy thì phải vạn dặm tìm Thánh Thủ Y Vương rồi." Nghe Hiên Viên Diễm nói, khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt không khỏi co rút vài cái.

"Không đúng!" Hiên Viên Diễm bỗng nhiên lắc lắc đầu, ngón tay thon dài khẽ vuốt giấy nói: "Nếu Thánh Thủ Y Vương ở ba nước kia, Dạ Dật Phong sẽ không bảo Tả Thừa tướng đi tìm hắn."

Thời điểm Dạ Dật Phong đưa tờ giấy cho Lăng Tiêm Tiêm, là trước khi nội chiến giữa hắn và Khương Thái hậu xảy ra. Cái này đủ để chứng minh, thời điểm đó Tả Thừa tướng đã lấy được Kim Phỉ Thúy từ trong tay Khương Thái hậu.

Nếu Thánh Thủ Y Vương ở ba nước khác, y theo tác phong cẩn thận của Dạ Dật Phong, nhất định sẽ bảo Tả Thừa tướng giao Kim Phỉ Thúy cho hắn, sau đó tự mình đi tìm nơi ở của Thánh Thủ Y Vương. Nhưng là hắn cũng không làm như vậy, ngược lại mệnh lệnh Tả Thừa tướng đi tìm Thánh Thủ Y Vương.

Giải thích duy nhất là: Thánh Thủ Y Vương kỳ thật ở Long Diệu, mà Dạ Dật Phong nếu có hành động khác thường ở Long Diệu, khẳng định sẽ bị mình phát hiện. Thế nên hắn mới không tự mình tìm người, nên chỉ có thể bất đắc dĩ hạ lệnh cho Tả Thừa tướng bí mật tìm kiếm.

Nhưng là, mình đối với Long Diệu hiểu biết rất rõ ràng, trong Long Diệu quả thật không có chỗ nào gọi là Bạch Quân a. Chẳng lẽ. . .

Híp mắt nhìn chữ trên giấy, Hiên Viên Diễm bỗng nhiên nhìn đến hai chữ, giương mày anh tuấn, nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: "Nguyệt nhi, nơi ở của Thánh Thủ Y Vương, có thể không phải là ghép lại chữ thứ nhất của Bạch Tuyết Thảo và Quân Ảnh Thảo, mà là. . ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm