Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 76
bảo vật hiện thế

❊ ❊ ❊

Nền nhà đột nhiên sụp xuống, khiến mọi người trở tay không kịp. Chỉ cảm thấy thân thể lay động, giống như rớt xuống vực sâu vạn trượng.

Oanh một tiếng vang lên, nền nhà lún xuống khoảng một trượng, rốt cục ngừng lại. Mọi người khóe miệng run rẩy đứng vững, hai tròng mắt xem xét bốn phía.

"Thái tử, người xem." Thị vệ Thương Nguyệt quốc kinh hô, đầu ngón tay chỉ vào mặt tường phía trước.

Trên mặt tường có một tấm biển bằng đá, viết bốn chữ to cánh cửa cấm địa. Mà ở dưới tấm biển, một cánh cửa vàng rực mở ra.

"Cuối cùng đã đến cấm địa." Dạ Dật Phong hơi nhíu mi, mâu quang thâm thúy bắn về phía cửa cấm địa.

"Chặn bọn chúng lại cho ai gia." Đúng lúc này, Khương thái hậu lạnh lùng nói.

Hào quang sắc bén chợt hiện, người Khương thái hậu mang đến lập tức nhảy lên, giơ kiếm ngoan độc đánh về phía đám người Hiên Viên Diễm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn. Cùng lúc đó, Khương thái hậu và Tuyên vương Hiên Viên Kỳ nhìn nhau một cái, trong nháy mắt đã xông tới cửa cấm địa.

"Thành toàn cho tâm nguyện tìm chết của bọn họ đi." Dạ Dật Phong cười cười quét mắt qua tên đang giơ kiếm về phía hắn, chậm rãi nói. Lập tức mũi chân hắn nhẹ điểm, bóng dáng tựa như tên bắn bay vụt tới cửa cấm địa.

"Vâng." Thị vệ Thương Nguyệt quốc ứng tiếng, lập tức vung kiếm đánh về phía thuộc hạ của Khương thái hậu.

Tiêu Hàn cũng điểm nhẹ mũi chân, thân hình uyển chuyển như chim bay hướng tới cửa cấm địa, vô cùng u lãnh nói: "Giết."

"Tuân mệnh." Thị vệ Bắc Dực quốc đồng thanh kêu lên, cánh tay bỗng dưng giơ lên cao, kiếm trong tay ngoan tuyệt hướng về phía nhóm người Ảo Ảnh cung mà Hiên Viên Diễm mang đến.

"Ngân Lang, nếu thị vệ Bắc Dực quốc có hứng thú đánh nhau như thế, ngươi liền dẫn người Ảo Ảnh cung bồi bọn họ hảo hảo chơi đùa đi." Khóe môi Hiên Viên Diễm cong lên tạo lên một độ cong ngạo lãnh, giọng điệu thản nhiên nói.

diendanlequydon.comVừa dứt lời, cánh tay hắn đã nắm lấy thắt lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Mũi chân điểm qua mấy cái đầu của thị vệ Bắc Dực quốc, ôm Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhảy đến cửa cấm địa.

Vừa nhìn cảnh tượng thị vệ Thương Nguyệt quốc cùng thuộc hạ của Khương thái hậu đánh nhau, vừa ngắm thị vệ Bắc Dực quốc cùng nhón người Ảo Ảnh cung của Hiên Viên Diễm tranh đấu.

Bốn gã theo hầu Vô Ngân công tử im lặng lắc lắc đầu, trong lòng âm thầm nói: những người này mới vừa rồi còn đồng tâm hiệp lực tiêu diệt người đồng, nay vừa đến cửa cấm địa, liền lập tức trở mặt chém giết nhau, thật sự là phục bọn họ a.

"Bốn người các ngươi cũng thuận tiện hoạt động gân cốt đi." Vô Ngân công tử ôn nhu nói xong, bạch y tinh khiết phiêu phiêu, thân hình nhanh chóng hướng tới cửa cấm địa.

diendanlequydon.com"Vâng." Bốn gã người hầu cung kính cúi đầu, lập tức nhảy vào trong vòng chiến hỗn loạn, hiệp trợ nhóm người Ảo Ảnh cung.

Công tử tuy không nói rõ, nhưng bọn hắn cũng hiểu được ý tứ của công tử. Số người Khương thái hậu mang đến có vẻ nhiều, nhưng mà thị vệ của Dạ Dật Phong cũng không phải kẻ tầm thường, cho nên người của Khương thái hậu rất nhanh sẽ thua.

Mà thị vệ của Dạ Dật Phong một khi giải quyết xong người của Khương thái hậu, nhất định sẽ lập tức liên thủ cùng thị vệ của Tiêu Hàn, hợp tác đồi phó đám người Ảo Ảnh cung của Hiên Viên Diễm. Người của Ảo Ảnh cung tuy võ công cao cường, nhưng nếu phải đồng thời ứng phó với thị vệ của Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn, vẫn là có chút khó khăn.

diendanlequydon.comThượng Quan Ngưng Nguyệt là phượng tinh công tử phải bảo vệ, mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng là chủ tử của Ảo Ảnh cung, cho nên người Ảnh Ảnh cung dĩ nhiên là bằng hữu của bốn người hắn, nay bằng hữu đang đánh nhau kịch liệt, bọn họ há có thể không ra tay tương trợ sao?

Giờ phút này Cầu Cầu vẫn nằm trên đầu Ngân Lang, chồn mâu thập phần khó chịu chớp chớp, thân hình mũm mĩm đột nhiên nhảy lên cao, hướng tới cửa cấm địa.

Tiểu chủ tử cư nhiên bỏ lại nó, để nó ở bên ngoài nhìn một đám người nhàm chán đánh nhau? Nó mặc kệ a, nó cũng muốn vào cấm địa chơi đùa.

Ngoài cửa cấm địa, gió lạnh thổi mạnh, kiếm chém tứ tung, hoa máu bắn tung tóe. Mà trong cấm địa, một cảnh sắc mê hoặc lòng người hiện ra.

Bốn phía tường điện có rất nhiều cây xanh bám quanh, lá xanh tô điểm cho năm màu của hoa, trên đỉnh điện khảm vô số dạ minh châu, bốn vách tường tựa như những dải gấm rực rỡ.

Mà ở chính giữa đại điện, đập vào mắt mọi người chính là một con suối. Trong suối có một khối cự thạch màu đen, phía trên cự thạch có hai tượng đá cẩm thạch.

Nhìn hình dáng của tượng đá, không khó nhận ra tượng đá này một nam một nữ. Tượng nam ngọc thụ lâm phong, tượng nữ tư thế oai hùng hiên ngang. Tượng nam này chính là sư tổ của Vô Ngân công tử, còn tượng nữ là sư tổ mẫu của Vô Ngân công tử.

Năm đó, sư tổ của Vô Ngân công tử đúc hai tượng đá này trong cấm địa, kì thực là muốn cho sư tổ mẫu, một chút kinh hỉ. Mà sư tổ mẫu của Vô Ngân công tử khi nhìn thấy tượng đá này, cũng thật sự cảm động lệ rơi đầy mặt.

Nhưng mà lúc này, ngoại trừ Vô Ngân công tử nhàn nhã cười, ngưng mắt cẩn thận thưởng thức kiệt tác sư tổ tỉ mỉ chuẩn bị cho sư tổ mẫu ra, những người còn lại đều thâm thúy nhìn đỉnh tượng đá.

Thì ra trên đỉnh tượng đá, có một Huyết Tỳ Bà đỏ tươi như máu. Ánh sáng dạ minh châu hắt vào, mọi người mơ hồ có thể thấy được Huyết Tỳ Bà đang phóng thích hơi thở lãnh lệ quỷ dị.

diendanlequydon.comNếu bọn họ đoán không sai, Huyết Tỳ Bà này chính là bảo vật mà bọn họ vẫn tìm kiếm, thứ có thể xoay chuyển càn khôn đi?

Ánh mắt sắc bén của Khương thái hậu sáng lấp lánh, nhanh chóng nhảy vào suối, muốn cướp lấy Huyết Tỳ Bà. Thấy tình hình này, Dạ Dật Phong cũng nhanh như chớp bay tới.

diendanlequydon.comPhanh một tiếng vang lên, Khương thái hậu bỗng dưng xoay mình, song chưởng mang theo mười phần nội lực mạnh mẽ đánh vào Dạ Dật Phong. Mũi chân Dạ Dật Phong điểm nhẹ một cái, quạt trúc trong tay quét ngang qua Khương thái hậu.

Cùng lúc đó, ngay thời điểm Khương thái hậu cùng Dạ Dật Phong tranh đấu, Bắc Dực thái tử Tiêu Hàn lạnh lùng nhíu mày, thân hình cũng hướng tới con suối bay vọt đi.

Hiên Viên Kỳ làm sao có thể trơ mắt nhìn Huyết Tỳ Bà rơi vào tay Tiêu Hàn chứ, hắn lập tức vung kiếm, ngoan độc đâm tới sau lưng Tiêu Hàn. Tiêu Hàn nhanh chóng lắc mình tránh được mũi kiếm của Hiên Viên Kỳ, kim tiên từ trong tay hắn vung ra, hướng tới thanh kiếm trong tay Hiên Viên Kỳ.

Hai mắt lạnh nhạt xem xét đám người Khương thái hậu vì cướp lấy Huyết Tỳ Bà mà đấu võ, Vô Ngân công tử vén mấy sợi tóc bị gió thổi bay, khẽ nghiêng đầu sang trái, ngưng thần chăm chú thưởng thức tượng đá sư tổ cùng sư tổ mẫu.

Còn Hiên Viên Diễm lạnh nhạt nhìn đám người Khương thái hậu, thừa dịp bọn người Khương thái hậu đang đấu võ, Hiên Viên Diễm lắc mình, muốn nhân cơ hội đoạt Huyết Tỳ Bà cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Diễm, để bọn họ vì Huyết Tỳ Bà mà chém giết, chúng ta đứng xem tốt lắm." Đúng lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng nhanh chóng túm lấy cánh tay Hiên Viên Diễm, biểu tình tươi cười lắc lắc đầu với Hiên Viên Diễm.

Hiên Viên Diễm tuy rằng ngưng lại, nhưng hai tròng mắt cũng đầy kinh ngạc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Nguyệt nhi vì sao ngăn cản hắn cướp Huyết Tỳ Bà chứ?

diendanlequydon.com"Yên tâm đi, bọn họ dù cướp được Huyết Tỳ Bà, cũng sẽ phải ngoan ngoãn buông tay." Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhiễm ý cười, giọng điệu dịu dàng nói.

"Được, ta đây liền an tâm xem diễn." Hiên Viên Diễm nhẹ nhíu mày nói, tuy rằng hắn không hiểu được lời nói bí hiểm này của Nguyệt nhi, nhưng mà Nguyệt nhi đã nói như vậy, nhất định có nguyên nhân.

"Chi chi chi, chi chi chi. . ."

-- di, kia không phải Huyết Tỳ Bà của đại chủ tử sao? Lúc trước đại chủ tử từng nói với Cầu Cầu, phải tìm một chỗ dấu Huyết Tỳ Bà, thì ra là dấu trong cấm địa của địa hạ cung điện a.

diendanlequydon.comCầu Cầu vừa vào đại điện, thân hình mũm mĩm đã nhảy lên vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt cọ cọ, chồn mâu quay mòng mòng nhìn Huyết Tỳ Bà trên đỉnh tượng đá.

"Tiểu tử kia, ngươi sao lại chạy vào đây? Ta còn tưởng ngươi nằm trên đầu Ngân Lang lâu như vậy, đã sinh ra chút tình cảm với Ngân Lang, đang ở bên ngoài giúp Ngân Lang đối địch chứ?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng tay vuốt ve cái đầu nhỏ của Cầu Cầu, cười cười trêu đùa Cầu Cầu.

"Cầu Cầu một chút cũng không thích nằm trên đầu Ngân Lang, Cầu Cầu chỉ thích nằm trên vai tiểu chủ tử thôi." Cầu Cầu vươn đầu lưỡi liếm liếm gáy Thượng Quan Ngưng Nguyệt, làm nũng nói.

diendanlequydon.com"Ngươi nga." Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười không nói, tay điểm điểm chóp mũi Cầu Cầu.

"Tiểu chủ tử, người nhanh chút cầm lại Huyết Tỳ Bà đi, đến lúc đó người có thể gọi ra thiệt nhiều bằng hữu bồi Cầu Cầu chơi đùa." Cầu Cầu duỗi móng vuốt vỗ vỗ vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vô cùng hưng phấn nói.

"Bọn họ nếu đã khẩn cấp muốn cướp đoạt Huyết Tỳ Bà như vậy, ta há có thể khiến bọn họ mất hứng chứ? Cho nên đừng nóng vội, trước thỏa mãn dục vọng cướp đoạt Huyết Tỳ Bà của những người đó đã." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói nhỏ, hai tròng mắt mang ý cười tà mị nhìn đám người Khương thái hậu đấu đá.

"Được rồi, vậy Cầu Cầu sẽ chờ thưởng thức cảnh tượng phun máu của bọn họ." Cầu Cầu nâng tiểu móng vuốt che miệng, trong mắt chứa nét cười gian trá.

Phanh một tiếng vang lên, Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong dốc toàn lực đánh ra một chưởng, đem Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu đánh ngã trên đất.

"Phốc. . ." Thời điểm Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu ngã xuống miệng liền hộc ra máu tươi, đồng thời Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn cũng lạnh lùng nhìn nhau.

Quạt trúc trong tay Dạ Dật Phong đột nhiên đảo ngang qua Tiêu Hàn, mấy cái ngân châm tẩm kịch độc bay vụt về phía Tiêu Hàn. Ngay tại lúc Tiêu Hàn lắc mình tránh độc châm, Dạ Dật Phong đã nhanh như chớp phi thân đến chỗ suối.

diendanlequydon.comTiêu Hàn dễ dàng né được độc châm, nhưng hắn bỗng nhiên đình chỉ động tác tranh cướp cùng Dạ Dật Phong, mà dõi mắt nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Hiên Viên Diễm cùng Vô Ngân công tử đang an tĩnh đứng ở một bên.

diendanlequydon.comHình như có chút gì đó không thích hợp, vì sao ba người Hiên Viên Diễm lại đứng bất động, mà không thừa dịp bọn họ đánh nhau đi cướp Huyết Tỳ Bà chứ?

Cùng lúc đó, ngay khi Dạ Dật Phong tiến đến gần sát con suối, chuẩn bị lấy Huyết Tỳ Bà xuống, thì Huyết Tỳ Bà bỗng nhiên phát ra hào quang quỷ dị đánh thẳng tới Dạ Dật Phong.

"Phốc. . ." Dạ Dật Phong lập tức không thể khống chế lui lại mấy bước, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm