Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7425 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 245

❊ ❊ ❊

Có lẽ vì khối băng trong chén làm Tiêu Hàn cảm thấy rất nhức mắt; có lẽ vì khối băng tràn ngập hơi thở ra oai, làm Tiêu Hàn cảm thấy tâm không khoái thở không thông. Hắn ngưng tụ nội lực vào hai tay, muốn dùng nội lực hùng hậu để làm nóng chảy băng trong ly. Thế nhưng -- bất luận Tiêu Hàn có dùng bao nhiêu nội lực, khối băng trong ly vẫn nguyên trạng, không có chút dấu hiệu nóng chảy nào.

Cho đến khi ly ngọc không chịu nổi nội lực của Tiêu Hàn nữa, nổ "bùm" một tiếng thành mảnh vụn rơi trên mặt đất, khối băng vẫn ở trên bàn, tựa như hơi thở phách lối đang giằng co với ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Hàn, chế nhạo hắn không biết tự lượng sức mình.

Tiêu Hàn thu hai tay về, ngổn ngang trong gió. Cái này... thật sự chỉ là băng đá sao? Nếu thật sự là khối băng, tại sao khi nội lực của hắn tập kích chỉ làm ly ngọc bể tan nhưng nó (khối băng) không có chút phản ứng nóng chảy nào?

Tiêu Hàn cảm thấy không thể tin nổi, nhìn khối băng quỷ dị phía trước như nhìn mãnh thú rắn độc.

Rất lâu sau đó, cho đến khi -- Đông trưởng lão vào phòng, bưng tám món ăn, một món canh phong phú để trước mặt Tiêu Hàn, hắn vẫn trừng khối băng như cũ. Đông trưởng lão lặng yên nhìn Tiêu Hàn, không nói hai lời lui ra khỏi phòng. Đối với đồ ăn Đông trưởng lão đưa đến, Tiêu Hàn không có khẩu vị nên không động đũa, hai mắt vẫn "cố chấp" nhìn chằm chằm khối băng, dường như không nghĩ ra nguyên cớ.

Không có lý nào! Hắn dùng nội lực hùng hậu không thể làm tan băng, nhiệt độ của ánh nắng mùa hè lại có thể hòa tan băng giá?

Thời gian tích tắc trôi qua -- Cuối cùng khối băng quỷ dị cũng chậm chạp hóa thành nước trà, từng giọt từng giọt rơi xuống đất. Đợi đến khi toàn bộ băng đã tan chảy, Tiêu Hàn đưa tay xoa xoa cái gáy đã nhức mỏi, ngẩng đầu ngước nhìn cửa sổ. Nhìn thấy giữa cửa sổ, mặt trời ban trưa đã sớm chếch về phía Tây, cây cối hoa cỏ theo gió chập chờn cũng phủ thêm một lớp lụa vàng mỹ lệ, khóe môi và khóe mắt hắn đồng loạt co giật.

-- Không thể nào! Khối băng này giữ nguyên trạng lâu như thế mới hóa lại thành nước trà? Này này này...

Bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, Đông trưởng lão lại tiến vào phòng. Nhìn thấy Tiêu Hàn chưa đụng đến tám món ăn, một món canh trên bàn, nhưng ông không nói gì. Ông chỉ dựa theo lệnh của chủ tử, đến đưa đồ ăn cho khách, về phần khách có ăn hay không là chuyện của khách, không liên quan gì tới ông.

Đông trưởng lão bước nhanh đến cạnh bàn, đặt tám món ăn, một món canh khác cho bữa tối lên bàn rồi mang đồ ăn trưa rời khỏi như bay.

Thấy Đông trưởng lão rời khỏi phòng, Tiêu Hàn không ăn trưa, không ăn tối cũng không đói bụng, đứng lên từ trên ghế. Hắn xoa xoa hai chân đã tê dại, sửa lại vạt áo hơi nhăn rồi nặng nề rời khỏi phòng. Hắn... đi Bắc viện, cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đáp án chắc chắn.

Ráng chiều nhuộm hoa cỏ ở Bắc viện, tạo nên một khung cảnh tươi đẹp và ấm áp.

Trong một căn phòng nào đó ở Bắc viện, tình ý ấm áp tràn ngập, còn hòa tan lòng người hơn cả nắng chiều ngoài cửa sổ.

Cầu Cầu và Ngốc Bảo đã nhét vào trong bụng cả sọt lớn cá, thức thời sớm rời khỏi phòng, tự tìm một nơi thoải mái lười biếng vùi đầu, ngủ!

Vì vậy --Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm cho hai quỷ tham ăn ăn no, đến lúc này dạ dày bắt đầu réo lên "ục ục" rồi. Chỉ có điều, bọn họ không dùng bữa tối Đông trưởng lão đưa đến mà bảo ông đưa về ăn cùng các Trưởng lão khác. Hai người chui vào thiện phòng, lục lọi một đống thịt sống. Tân phu thê rửa sạch thịt sống rồi mang chúng vê phòng.

Khói bếp lượn lờ --

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bận bịu như con thoi, rửa sạch giò heo, ức gà, tôm bóc vỏ, nấm mèo, nấm kim châm, mướp và các nguyên liệu khác rồi lục tục đổ vào nồi lớn. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo gương mặt Hiên Viên Diễm làm ướt vài sợi tóc, chúng dính vào mặt, tăng thêm vài phần mê hoặc. Hắn đứng trước lò than, cầm một muôi bạc khuấy đồ ăn trong nồi làm tản ra mùi thơm khiến người ta thèm nhỏ dãi. Hắn nhẹ nhàng hô lên: "Nguyệt nhi, có thể cho mướp, rau cải rau xà lách và đậu khuôn vào rồi!"

"Tới đây tới đây!"

Tay trái nàng cầm một đĩa mướp đã cắt thành miếng, tay phải bưng một đĩa rau cải xanh, tới bên người Hiên Viên Diễm. Nàng đổ mướp và rau cải vào trong nồi, sau đó đưa tay áo lên dịu dàng lau mồ hôi rịn trên trán hắn. (HNTB@DĐLQĐ)

Hiên Viên Diễm hạnh phúc giương mày, chợt nghiêng đầu, hôn "chụt" một cái vào má Thượng Quan Ngưng Nguyệt rồi cúi đầu, tiếp tục khuấy mỹ thực trong nồi. Thượng Quan Ngưng Nguyệt véo má Hiên Viên Diễm, cười sáng lạn, trở lại cạnh bàn bưng đĩa đầu khuôn và rau xà lách.

Thời gian rất nhanh --

Lò lửa tắt, muôi bạc ngừng khuấy.

Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi xuống cạnh bàn. Nàng gắp giò heo và nấm mèo vào chén hắn, nói: "Diễm, giò heo và nấm mèo chàng thích ăn nè."

Hiên Viên Diễm cũng gắp nấm kim châm và tôm cho nàng, trong giọng nói tràn ngập tình yêu: "Nguyệt nhi, tôm bóc vỏ và nấm kim châm nàng thích ăn đây."

Hai mắt hạnh phúc nhìn nhau, tân phu thê động đũa, không quên đưa tiếng nói cười vui vẻ lan tỏa đến từng góc nhà.

Cùng lúc đó, bên ngoài phòng --

Gió thổi qua làm vô số cánh hoa hải đường diễm lệ nhẹ nhàng bay xuống hành lang.

Vạt áo màu lam bay lên theo gió, Tiêu Hàn đạp lên cánh hoa hải đường, ánh mắt coi thường nhìn các Trưởng lão đang ghé mắt nhìn trộm trong phòng. Hắn dừng trước căn phòng đó bốn thước. Ngửi thấy mùi thức ăn thơm thấu ruột gan, nghe thấy trong phòng liên tục truyền tới tiếng nói cười, thân thể Tiêu Hàn cứng đờ như tượng đá trong nháy mắt. (HNTB@DĐLQĐ)

Một cánh hoa hải đường nhẹ nhàng bay đến đậu trên mặt Tiêu Hàn, làm hắn ngứa ngáy, nhưng hắn vẫn không phủi đi. Hắn cố gắng mang theo ngạo khí chuẩn bị tiến vào trong phòng cho hai người kia câu trả lời chắc chắn: Ta đã nghĩ kĩ, có thể miễn cưỡng liên thủ đối địch cùng các ngươi. Thế nhưng nghe được tiếng cười nói của bọn họ, ngạo khí hắn vất vả tập trung lại không thể điều khiển mà tự động phân tán. Biểu cảm lạnh lẽo, không cam tâm tình nguyện, chỉ là miễn cưỡng tới để đồng ý liên thủ cũng tan biến. Tiếng cười trong phòng cho hắn biết, hai người họ biết chắc hắn nhất định sẽ đồng ý.

Trong phòng -- Thượng Quan Ngưng Nguyệt bưng chén lên, hớp một ngụm canh, tầm mắt không chút để ý đảo qua cửa phòng. Nàng chậm rãi đặt chén xuống: "Tiêu thái tử, đã đến rồi, tại sao lại đứng ngoài cửa ngẩn người mà không dời bước vào bên trong đi?"

Tiêu Hàn phủi cánh hoa đậu trên mặt, đáy mắt khôi phục không chút gợn sóng, vẻ mặt vô cảm bước vào phòng.

"Bữa tối các Trưởng lão đưa tới, Tiêu thái tử đã ăn chưa? Nếu chưa ăn..." Hiên Viên Diễm đặt chén xuống bàn, chỉ vào cái chén không trên bàn rồi mở miệng nói: "Chén ở trên bàn, thức ăn ở trong nồi, ta và Nguyệt nhi không ngại mời Tiêu thái tử nếm thử bữa tối chúng ta tự nấu."

Tiêu Hàn dời bước đến cạnh bàn, hai tay nắm lại sau lưng, giọng nói lạnh lẽo: "Ta đã suy nghĩ kĩ, học ngươi mời Tây Thần đế phẩm trà." (HNTB@DĐLQĐ)

Tiêu Hàn vừa dứt lời, định tiếp tục mở miệng hỏi bọn họ định khi nào đưa thư mời cho Tây Đồ Kiệt. Kết quả -- Còn chưa đợi Tiêu Hàn hỏi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đồng thanh, làm khóe miệng Tiêu Hàn co rút mãnh liệt: "Chúng ta biết, cho nên vừa ra khỏi phòng, chúng ta đã ra lệnh cho Nam trưởng lão thay ngươi đưa thư mời cho Tây Thần đế rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm