Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 248
thêu dệt âm mưu

❊ ❊ ❊

Một dải lụa trắng như tuyết, một bó kim thêu và ba cuộn chỉ màu tím, màu vàng, màu đen.

-- Rốt cuộc Thượng Quan Ngưng Nguyệt muốn làm gì?

Trong lúc Dạ Dật Phong nghi ngờ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cong môi, phát ra giọng nói còn mềm mại hơn suối trong: "Trà hoa nhài Diễm nấu một lúc nữa mới có thể uống. Nếu Thái tử đợi đến buồn bực, không ngại đứng dậy duỗi tay, đá chân, vận động cho cơ thể khỏe mạnh. Dĩ nhiên nếu Thái tử cảm thấy duỗi tay đá chân trước mặt chúng ta sẽ phá hỏng phong độ thanh thoát của ngươi, có thể mượn một kim thêu của ta để thêu chim hoa lá cành trên vạt áo của mình." Dứt lời, nàng cầm khăn lụa, kim thêu xâu chỉ vàng lên, hơi cúi đầu thêu lên khăn lụa.

Âm thanh Hiên Viên Diễm nấu trà tạo thành một khúc thiên âm, lọt vào lỗ tai Dạ Dật Phong lại như ma thanh truyền từ tận sâu địa ngục. Thượng Quan Ngưng Nguyệt tao nhã thêu như một giấc mộng đẹp, rơi vào tầm mắt Dạ Dật Phong lại như một cơn ác mộng nhuốm máu.

-- Trời ạ! Hai người kia... chẳng lẽ đơn giản mời hắn uống trà như vậy hả? Có khả năng sao? Không thể nào! Trời có thể sập, hai người kia cũng tuyệt đối không đơn giản mời hắn uống trà thơm. Nếu đã không phải, như vậy rốt cuộc bọn họ muốn đối phó hắn thế nào?

Dạ Dật Phong thật sự có một loại kích động lớn tiếng gào lên với hai người kia: Đừng đóng kịch giày vò nhau nữa, tranh thủ thời gian xuất chiêu với ta đi! Nhưng hắn cũng biết rõ, khi cùng cường địch giao chiến, khí thế rất quan trọng. Cho nên, hắn tuyệt đối không thể rống to lên. Một khi hô lên liền thua khí thế triệt để. Hắn phải bình tĩnh đối mặt, lấy bất biến ứng vạn biến. Vì vậy, Dạ Dật Phong cứng ngắc ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm ngón tay uyển chuyển thêu trên khăn lụa của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, rất nhanh đã thêu ra một ông mặt trời vàng rực.

Cùng lúc đó, ngoài Tụ Tiên trà lâu -- Mấy trăm hắc y nhân bịt mặt, lặng yên không tiếng động xuất hiện dưới gốc nhãn. Bọn hắn nhẹ nhàng nhún mũi chân, nhảy lên tán lá, lợi dụng lá nhãn xanh ngắt để che giấu thân thể cường tráng của mình. Ngay sau đó, ánh mắt bọn hắn lạnh lẽo xuyên thấu cửa sổ đang mở ở tầng ba. Hóa ra, lúc trước Dạ Dật Phong mở cửa sổ là để mấy trăm tên hắc y nhân này có thể thấy rõ từng cử động trong phòng, bởi vì bọn hắn chính là những tử sĩ xuất sắc nhất trong các thủ hạ của hắn.

Trong số các tử sĩ, năm mươi người nắm thanh đao sắc bén trên tay phải. Nhìn kĩ hơn, màu sắc trên đao không bình thường mà lóe ra ánh sáng u ám màu xanh đậm. Rất rõ ràng, thanh đao trong tay năm mươi tử sĩ bôi kịch độc trí mạng. Trong tay năm mươi tử sĩ còn lại nắm một mũi tên. Màu trên đầu tên cũng không bình thường mà lóe lên ánh sáng đỏ. Những mũi tên này đã trải qua xử lí đặc biệt. Khi mũi tên thoát khỏi dây cung, cơ quan bên trong đầu tên bị khởi động, trong nháy mắt đầu tên sẽ bị tách ra, một đám lửa đỏ sẽ phụt ra từ bên trong.

Lúc này -- thanh đao và mũi tên đang hướng về phía thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm. Chỉ cần hai người có dấu hiệu động thủ với Dạ Dật Phong, vũ khí trong tay các tử sĩ sẽ nhất tề bay đi. HNTB.dđLQĐ

Một mùi hương hoa thoang thoảng không nhanh không chậm bay đến cây nhãn. Giữa cây nhãn và Tụ Tiên trà lâu có một biển hoa muôn hồng nghìn tía, tỏa hương thơm ngan ngát. Tuy nhiên, tất cả các tử sĩ đều không cảm thấy mùi hoa mà ánh mắt vẫn u ám khóa chặt thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm.

Đột nhiên -- Đôi tay các tử sĩ bỗng xuất hiện cảm giác tê tê vô lực. Bọn hắn đều không thể tự điều khiển, thân thể và vũ khí trong tay tự động rơi từ trên cây xuống. Khi vũ khí rơi xuống không phát ra tiếng vang, bởi vì -- năm đệ tử Cái Bang cũng lặng yên không tiếng động xuất hiện dưới gốc cây nhãn, đưa tay đón lấy những thanh đao và mũi tên rơi xuống. Bên cạnh đó, dưới gốc cây còn có năm Trưởng lão Cái Bang cũng im lặng xuất hiện. Những trưởng lão này dang tay ra, giữ chặt những tử sĩ rối rít rơi xuống từ trên cây. Cũng không biết vì nguyên nhân gì, trong nháy mắt bọn hắn đột nhiên mất đi khả năng ngôn ngữ, thân thể mềm yếu vô lực. Ngay sau đó, toàn bộ đệ tử và Trưởng lão Cái Bang tay nâng mũi tên, lưỡi đao, chưởng xách tử sĩ, lại lặng yên không tiếng động biến mất dưới gốc cây nhãn như chưa từng xuất hiện.

Vì không để cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm nghi ngờ, Dạ Dật Phong sẽ không ngu xuẩn nhìn ra ngoài cửa sổ. Hơn nữa, tình hình bên ngoài Tụ Tiên trà lâu tĩnh mà nhanh, cho nên... đối với việc trăm tử sĩ của mình đột ngột biến mất, Dạ Dật Phong hoàn toàn không hay biết, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm ngón tay thêu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thêu xong mặt trời, đổi sang kim xâu chỉ màu tím thêu lên khăn lụa. Đợi đến khi Hiên Viên Diễm múc trà hoa nhài thơm ngát vào ba chiếc ly, khăn lụa cũng xuất hiện một con tử long. Tử long ngẩng cao đỉnh đầu nhìn mặt trời, phát huy tối đa khí phách uy nghiêm kiêu ngạo của loài rồng.

Tay nghề thêu xuất thần nhập hóa như vậy, tử long và mặt trời giống y như thật làm Dạ Dật Phong lọt vào trạng thái ngây người như phỗng. Hắn không thể không thừa nhận, nữ nhân Thượng Quan Ngưng Nguyệt này có tay nghề thêu thùa quả thật có thể thành nhất tuyệt thế gian.

Chỉ là... tại sao nữ nhân này thêu hình tử long và mặt trời? Tuyệt đối không phải vì nàng buồn bực nên khoe khoang tay nghề thêu thùa xuất thần nhập hóa trước mặt mình, đó không phải tác phong đối phó với địch độc ác của nàng. Phía sau nhất định có âm mưu quỷ kế, nhưng rốt cuộc nó là gì?

Hắn thật sự không đoán ra, hắn suy nghĩ đến đau nhức đầu cũng không nghĩ ra nguyên nhân!

Lúc này -- Hiên Viên Diễm duỗi tay chỉ vào chén trà, môi mỏng cong lên: "Thái tử Thương Nguyệt, trà hoa nhài đã nấu xong, xin mời thưởng thức."

Dạ Dật Phong liếc nhìn Hiên Viên Diễm, bưng ly trà trước mặt lên. Hắn thổi thổi hơi nóng bốc lên rồi nhấp một ngụm trà. Trong nháy mắt nước trà trôi vào cổ họng, tầm mắt hắn lại dừng lại trên khăn lụa trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt. HNTB.dđLQĐ

Hiên Viên Diễm cũng cầm ly trà trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lên rồi thổi thổi, đôi mắt cũng nhìn về phía khăn lụa trong tay nàng. Trước khi đến Tụ Tiên trà lâu, Nguyệt nhi từng nói với hắn: "Diễm, thời gian chàng nấu trà, Nguyệt nhi cũng không thể ở không. Lãng phí thời gian là điều đáng xấu hổ, Nguyệt nhi phải tìm việc để làm. Không bằng Nguyệt nhi mang kim chỉ theo, nhân lúc chàng đang nấu trà, luyện tập tay nghề thêu thùa cơ bản."

Nghe Nguyệt nhi nói, hắn nghịch nghịch lọn tóc bên má nàng, kinh ngạc nói: "Trời ạ! Nguyệt nhi của ta, sao nàng cũng biết món nghề thêu thùa đó vậy?"

Nguyệt nhi cười xinh đẹp: "Biết sơ."

-- Biết sơ?

Hiện tại thấy hình thêu tử long mặt trời giống y như thật trên khăn lụa, Hiên Viên Diễm đã hiểu sâu sắc hai chữ "biết sơ" này rồi. Nếu nói biết sơ -- chính là luyện bất kì bản lĩnh gì trên thế gian đến xuất thần nhập hóa mới gọi là biết sơ.

Nguyệt nhi của hắn biết sơ độc thuật, biết sơ ám khí, biết sơ nấu nướng, biết sơ thêu thùa. Tóm lại, các bản lĩnh trên đời, Nguyệt nhi của hắn... hình như đều biết sơ. Trên thế giới có bản lĩnh nào Nguyệt nhi không biết sơ không? Đây là một vấn đề sâu xa tương đối đáng để suy nghĩ. Hôm nào đó, hắn phải hỏi nàng câu này.

Hiên Viên Diễm đưa ly trà đã thổi nguội đến bên miệng nàng, để nàng uống một ngụm rồi bỏ ly xuống mặt bàn. Lúc này, hắn mới bưng ly trà của mình lên uống một ngụm. Hiên Viên Diễm nhìn Dạ Dật Phong: "Trà hoa nhài này là Nguyệt nhi nhà ta biết sơ trà đạo trước khi lên đường đã đặc biệt dạy ta nấu vì nhiệt tình chào đón Thái tử Thương Nguyệt. Không biết sau khi uống xong, Thái tử cảm thấy hương vị như thế nào?"

Dạ Dật Phong thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt nói: "Trà ngon, hương vị làm người ta trọn đời khó quên!" HNTB.dđLQĐ

"Độc ẩm không bằng cùng uống. Ta và Nguyệt nhi cũng không keo kiệt chia sẻ với người khác. Nếu..." Hiên Viên Diễm khẽ xoay ly ngọc trong tay, môi mỏng cong lên: "Thái tử Thương Nguyệt đưa ra lời khen ngợi tốt với trà hoa nhài này như vậy, không bằng bảo thuộc hạ của ngươi khổ cực canh giữ trên cây ngoài cửa sổ vào uống một ly?"

Hiên Viên Diễm vừa dứt lời, thân thể Dạ Dật Phong đột nhiên cứng đờ, thiếu chút nữa đánh rơi ly trà đang cầm trên tay...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm