Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7394 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 260

❊ ❊ ❊

Bóng đêm càng lúc càng sâu; gió đêm cũng càng lúc càng lạnh. Ánh trăng sáng tỏ như nước, yên tĩnh tao nhã như gió lại như sương, mông lung như khói.

Trong hoàng cung Tây Thần -- Các cung đã sớm rơi vào giấc ngủ say. Dưới ánh nến nhẹ lay động, một đám thái giám, các cung nữ cũng nằm sấp lên bàn, lộ ra trạng thái uể oải.

Tương phản với sự uể oải bên trong điện, bên ngoài hành lang, đèn lồng giăng khắp nơi -- Những tốp cấm vệ quân ôm đao vừa thay ca, tinh thần phấn chấn, ánh mắt sắc bén, tai nghe tám hướng.

Ngự thư phòng là nơi Tây Thần đế phê duyệt tấu chương. Vào giờ phút này, mặc dù Tư Đồ Kiệt không ở trong đó, nhưng bên ngoài hành lang, các cấm vệ quân vẫn ba bước một tốp, năm bước một đội ôm đao nghiêm túc đứng gác. hntb.dđLQĐ

Chợt --

Trên mái ngự thư phòng truyền đến một tiếng kêu nhỏ xíu. Thủ lĩnh cấm vệ quân vừa nghe, cánh tay trái bỗng giơ lên cao. Ánh sáng chói mắt lóe lên, bóng dáng các cấm vệ quân nhanh chóng di động, bao vây ngự thư phòng, rút đao giơ lên mái hiên.

Tuy trên mái không chút tàn ảnh, nhưng đối với âm thanh khác thường vừa rồi, thủ lĩnh cấm vệ quân vẫn tin tưởng mình tuyệt đối không nghe nhầm, hai mắt chợt lạnh lẽo, trầm giọng: "Các hạ có sẵn can đảm xông vào cung, sao lại không dám xuất hiện?"

Thủ lĩnh cấm vệ quân vừa dứt lời, một cơn cuồng phong rét buốt cuốn lấy tất cả các cấm vệ quân. Những cấm vệ quân có công lực kém bị cuồng phong cuốn bay, thanh đao trong tay cũng rơi "binh binh" xuống đất. Những cấm vệ quân có công lực tốt, mặc dù vẫn đứng vững tại chỗ nhưng cũng bị cuồng phong gây ra những vết thương như kim đâm lên mặt.

Lúc vẻ mặt thủ lĩnh cấm vệ quân bị một tầng sương lạnh bao phủ, muốn nhảy lên mái hiên để giết địch thì -- Cuồng phong bỗng ngừng lại. Mái hiên vốn trống không lại có thêm một con vật khổng lồ.

"Hít..." Thủ lĩnh cấm vệ quân sợ hãi hít một hơi, lập tức thu đao, vẻ mặt khiếp sợ nhìn về con vật khổng lồ trên đỉnh mái hiên. Các cấm vệ quân còn lại cũng lọt vào trạng thái nghẹn họng nhìn trân trối, cổ giống như bị nghẹn ức.

-- Trời ạ, là thần điểu!

Lúc bọn hắn theo Tây Thần đế ra ngoài săn thú đã từng nhìn thấy không ít thần điểu, nhưng chưa từng thấy... thần điểu lớn như vậy! Đây là thần điểu lớn nhất mà bọn hắn nhìn thấy từ khi sinh ra đến giờ, cũng lf thần điểu mà bọn hắn cảm thấy trang nghiêm không thể xúc phạm nhất.

Các cấm vệ quân đồng loạt vứt hết đao trong tay mình, tay trái đặt lên ngực rồi quỳ xuống đất, cung kính cúi đầu, đồng thanh nói: "Chúng thần mạo phạm, thần điểu thứ tội!"

Theo quy định của Tây Thần quốc, phàm là Đế vương gặp được thần điểu thì chỉ cần cúi đầu làm lễ. Về phần những người còn lại gặp được thần điểu, trừ lễ bái còn phải có lễ cầu phúc. Vì vậy, vừa thỉnh tội xong, cả đám quỳ một chân lên đất, dập đầu, đồng thanh hô: "Thần điểu hắc điêu, thọ cùng trời đất. Ơn trạch đại địa, tạo phúc Tây Thần." hntb.dđLQĐ

-- Thần điểu hắc điêu, thọ cùng trời đất? Ơn trạch đại địa, tạo phúc Tây Thần? Ta nói... Bọn ngu si dốt nát các ngươi thật sự coi ta là hắc điêu? Nếu hắc điêu tạo phúc cho Tây Thần, hiện tại ta phụng lệnh Nguyệt chủ tử đến ban thưởng tương lai cho tây Thần, sao không thấy hắc điêu xuất hiện ngăn cản khó khăn cho Tây Thần?

Tuy trong lòng Ngốc Bảo không ngừng giễu cợt nhưng con ngươi lại sắc bén khiến người ta nhìn mà rét run. Ngốc Bảo ngửa đầu, không cam tâm kêu một tiếng của loài điêu, chợt dang cánh rồi bay xuống trước mặt thủ lĩnh cấm vệ quân.

Nghe một tiếng kêu uy nghiêm, các cấm vệ quân thận trọng ngẩng đầu lên, mặc dù đồng tử nhìn Ngốc Bảo nhưng tay trái của bọn hắn vẫn đặt lên ngực, đầu gối vẫn quỳ trên mặt đất như cũ.

Cánh phải của Ngốc Bảo vỗ nhẹ lưng thủ lĩnh cấm vệ quân, đồng thời tay trái liên tục quét ngang lên mặt đất. Mặt đất lập tức xuất hiện vài hàng chữ to -- "Lòng tôn kính hắc điêu của các ngươi càng ngày càng tăng, không uổng công tộc hắc điêu vẫn hết sức bảo vệ Tây Thần nhiều năm qua.

Tối nay, bản Điêu vương định nghỉ ngơi thì bỗng nhiên tim có cảm giác bất an. Bản điêu vương im lặng tính toán, biết được Tây Thần đế sắp gặp nạn, vì vậy nên đến để báo cho các ngươi nhanh chóng đi cứu giá!"

"Hít..." Trong nháy mắt thấy mấy chữ to, các cấm vệ quân lại nhất tề hít một hơi khí lạnh, sự kính sợ với thần điểu hắc điêu tăng vọt đến trình độ cao nhất từ khi sinh ra đến giờ.

-- Trời ạ! Thần điểu tối nay bọn hắn được diện kiến lại là vương của loài điêu? Khó trách... trước khi thần điểu xuất hiện có một trận cuồng phong cuốn bọn hắn đi làm bị thương phế phủ ngũ tạng. Khó trách... thần điểu mà bọn hắn thấy thường ngày chỉ cao ngạo bay lượn trên trời, cho dù bọn hắn làm lễ bái rồi lễ cầu phúc, thần điểu vẫn dùng thái độ mặc kệ đối xử với bọn hắn. Mà thần điểu trước mặt không những để ý tới bọn hắn, còn có thể dùng sức mạnh của cánh để khắc chữ lên mặt đất.

"Thần điểu hắc điêu, thọ cùng trời đất. Ơn trạch đại địa, tạo phúc Tây Thần." Cấm vệ quân hô to, không hẹn mà cùng quỳ hai gối xuống, dập đầu bái lễ. Trong lòng thủ lĩnh và đám cấm vệ quân, lấy bản lĩnh hơn người của Tây Thần đế nhất định không ai có thể gây tổn thương. Nhưng Điêu vương đêm khuya đáp xuống ngự thư phòng, báo bọn hắn chủ tử sắp gặp nạn, nhanh đi cứu giá. Đối với thần điểu ban ân nhắc nhở, bọn hắn tuyết đối không dám mảy may thắc mắc. Vì vậy... thủ lĩnh cấm vệ quân ngẩng đầu nhìn Ngốc Bảo, hai tay ôm quyền: "Điêu vương thần điểu, xin ngài ân chỉ, chúng thần nên đi đâu để cứu giá?"

Ngốc Bảo giơ cánh trái lên, quét ngang xuống đất lần nữa, trên mặt đất lập tức xuất hiện tám chữ -- "Ngoài ba mươi dặm, khách sạn Như Ý".

"Điêu vương thần điểu, xin ngài ân chỉ lần nữa, người làm Ngô hoàng gặp nạn tối nay là người có thân phận bậc nào, nhân số bao nhiêu để thần điều động cấm vệ quân cứu giá ổn thỏa?"

Ngốc Bảo quét lên mặt đất lần thứ ba, sau đó thân hình khổng lồ vụt bay lên trời cao.

Cấm vệ quân nghẹn họng nhìn "Điêu vương thần điểu" biến mất trong tầm mắt bọn hắn, sau đó nhìn chằm chằm về dòng chữ mà "Điêu vương thần điểu" để lại trên mặt đất.

-- "Kiếp nạn mà Tây Thần đế phải đối mặt tối nay là thiên cơ bất khả lộ. Bản Điêu vương đã mạo hiểm theo dõi thiên cơ, nếu còn tiết lộ thêm thiên cơ nữa, tất sẽ bị trời cao phạt tội. Tóm lại, bản lĩnh đối phương cao cường, số người đi cứu giá không những phải nhiều mà còn phải là cao thủ hàng đầu. Nhanh chóng điều động, mau cứu giá, nếu chậm thêm nữa e rằng tính mạng Tây Thần đế sẽ bị đe dọa!"

Yên tĩnh ngắn ngủi, thân thể đám cấm vệ quân như bị lửa thiêu, nhảy vụt lên rồi chạy thục mạng về hai phía hành lang.

Hành động rất nhanh -- Bốn phương tám hướng hoàng cung Tây Thần vang lên âm thanh hỗn loạn của chiêng đồng chói tai cùng với tiếng các cấm vệ quân hô hào khắp nơi.

"Điêu vương thần điểu giáng thế, báo Ngô hoàng gặp nạn, cứu giá cứu giá cứu giá..."

"Điêu vương thần điểu giáng thế, báo Ngô hoàng gặp nạn, cứu giá cứu giá cứu giá..."

Cùng lúc đó, trên đường lớn phía ngoài ba mươi dặm -- Những tiểu lâu cao thấp không đều đang đón gió vươn thẳng hai bên đường. Những tiểu lâu này gồm có hiệu cầm đồ, tửu lâu, trà lâu, tiệm tơ lụa gấm vóc, cửa hàng son phấn... Giờ phút này, cửa chính của chúng đều đóng chặt, ban ngày buôn bán huyên náo, ban đên yên tĩnh "nghỉ ngơi" như trước kia. Trừ một khách sạn duy nhất ở đây, mặc dù cửa chính đóng nhưng hai bên vách tường lại treo vô số đèn lồng đỏ lớn.

Dưới ánh nến có thể nhìn rõ phía trên cửa khách sạn có khắc bốn chữ lớn rồng bay phượng múa -- Khách sạn Như Ý. hntb.dđLQĐ

Những chiếc đèn lồng này thường để thu hút lữ khách đến trọ lúc nửa đêm, nhưng tình huống hôm nay dường như hoàn toàn trái ngược, tựa như để phòng người đến trọ, bởi vì... ánh đèn soi rõ khiến lữ khách liếc nhìn một cái là thấy rõ trên cửa dán tờ giấy trắng ghi hai chữ màu đen thật to -- Đủ khách!

Giờ phút này, nếu nói có người đang đi trên đường lớn vô cùng yên tĩnh này, mà người này cũng vừa hay đi tới trước cửa chính của khách sạn Như Ý, hơn nữa còn là võ lâm nhân sĩ có khứu giác cực kì nhạy bén, hai mắt nhất định sẽ nhíu lại, nghi hoặc nhìn chằm chằm cửa chính của khách sạn Như Ý. Bởi vì trong gió đêm thoang thoảng mơ hồ phiêu tán mùi máu tươi, bắt nguồn từ bên trong cửa chính đóng chặt của khách sạn Như Ý.

Đại sảnh khách sạn Như Ý cực kì hoa lệ tinh xảo: gạch men màu vàng rải nền; san hô, minh châu trang trí trên trần nhà; bốn bề là tường bằng ngọc trắng khắc nhiều đóa hoa Mẫu Đơn diễm lệ. Quầy tiếp tân để ghi tên khách trọ dùng gỗ lim trăm tuổi đóng thành. Bốn góc tường đều đặt những giá nến cao vút được làm từ ngọc bích thượng đẳng tạo thành hình tiên hạc trông rất sống động.

Chỉ có điều, dưới ánh nến hồng, phản chiếu vào mắt người không phải là vẻ đẹp hoa lệ trong khách sạn mà là cảnh tượng máu me làm người ta sợ hãi dựng tóc gáy...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm