Thời gian đã sang thứ Bảy, buổi sáng Lai Ân luyện tập bùa Chướng ngại cùng Hách Mẫn suốt một buổi. Sau khi ăn trưa xong, cậu tìm một cái cớ rồi lẻn vào Rừng Cấm.
Vừa men theo con đường nhỏ đi chưa đầy năm phút, Lai Ân đã nhìn thấy bóng dáng một nhân mã đứng đó. Tuy nhiên, cậu nhận ra đây không phải Bối Đệ mà mình quen biết, mà là một nhân mã nam chưa từng gặp mặt.
Nhân mã này trông có vẻ lớn tuổi hơn Bối Đệ, thân ngựa màu vàng nhạt như kem. Trên đầu là mái tóc vàng nhạt, đôi mắt xanh thẳm như bầu trời giống hệt hiệu trưởng Đặng Bố Lợi Đa. Nhìn qua thì anh ta trẻ hơn Bối Đệ nhiều, chắc hẳn là một thanh niên.
"Xin hỏi có phải dì Bối Đệ phái anh đến đón tôi không?" Lai Ân hỏi nhân mã kia.
"Đúng vậy, cậu là Lai Ân phải không? Tôi tên là Phí Luân Trạch, rất vui được làm quen với cậu." Nhân mã vừa giới thiệu bản thân vừa cúi người đưa tay ra.
Đây chắc hẳn là nhân mã sẽ đến trường dạy môn Chiêm tinh vào năm thứ năm, cũng là nhân mã gần gũi với con người nhất. Hèn chi Bối Đệ lại nhờ anh ta đến đón mình. Lai Ân vừa nghĩ vừa đưa tay ra bắt tay Phí Luân Trạch.
Sau đó, cả hai men theo một lối rẽ trên đường nhỏ đi về phía một nơi mà Lai Ân chưa từng tới. Tuy nhiên, căn cứ vào phương hướng thì đây chính là hướng đi tới khu rừng tĩnh mịch mà cậu từng thấy trong Mộng Cảnh Phỉ Thúy trước đó.
Quả nhiên, Phí Luân Trạch bên cạnh giải thích: "Chúng ta phải tập hợp gần thung lũng nơi lũ nhện tám mắt chiếm giữ, như vậy sau khi tập hợp có thể trực tiếp đến chiến trường. Pháp sư trong làng đã thiết lập rào chắn tự nhiên, không cần lo lũ nhện sẽ phát hiện trước."
Trên đường đi, Phí Luân Trạch không ngừng tò mò hỏi về cuộc sống của Lai Ân trong lâu đài Hoắc Cách Oát. Có vẻ anh ta rất hiếu kỳ về xã hội loài người.
Đồng thời, anh ta cũng kể với Lai Ân rằng, việc Lai Ân tham chiến đã gây ra tranh cãi trong bộ tộc nhân mã. Phái bảo thủ đứng đầu là La Nam kiên quyết cho rằng đây chỉ là chuyện của các sinh vật trí tuệ trong Rừng Cấm, không cần con người trong lâu đài nhúng tay vào.
Thế nhưng Bối Đệ đã lý luận đanh thép rằng, con người này được Mộng Cảnh Phỉ Thúy công nhận, vậy thì nhân mã chúng ta với tư cách là con của tự nhiên, không nên từ chối sát cánh cùng một người được thiên nhiên ưu ái như vậy để tiêu diệt bóng tối.
"Cậu không biết đâu, một nửa bộ tộc ủng hộ việc mời cậu tham gia cuộc săn này, còn một nửa lại phản đối cậu tham gia vào chuyện liên quan đến Rừng Cấm đấy," Phí Luân Trạch nói với Lai Ân đang đi theo phía sau.
"Vậy tôi đến đây nghĩa là các người đã đồng ý với đề nghị của dì Bối Đệ. Dì ấy đã thuyết phục những người khác như thế nào vậy?" Lai Ân khó hiểu hỏi.
"Thuyết phục ư? La Nam và đám người đó cứng đầu như lừa vậy, làm sao mà thuyết phục được. Chẳng qua là cuối cùng lũ kỳ lân không biết từ đâu đã biết về cậu. Trong cuộc họp ngày hôm qua, chúng cho rằng nên cho phép cậu tham gia hành động. La Nam thấy đồng minh đứng về phía Bối Đệ nên đành phải đồng ý."
Xem ra lần cứu giúp con kỳ lân bị thương đó đã khiến chúng ghi nhớ mình, quả nhiên ở hiền gặp lành. Lai Ân thầm nghĩ trong lòng.
Nói đến đây, Phí Luân Trạch nghiêm túc nói thêm: "Tuy nhân mã chúng tôi đều rất chính trực, một khi đã hứa thì tuyệt đối không giở trò sau lưng, nhưng La Nam và đám người đó chắc chắn sẽ không cho cậu sắc mặt tốt đâu. Hy vọng cậu đừng vì thế mà giận."
"Yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ không," Lai Ân đáp. "Dù sao thì khi kẻ địch mạnh đang ở ngay trước mắt, việc nội bộ lục đục là điều tối kỵ."
"Cậu nghĩ được như vậy là tốt rồi, tôi cũng đảm bảo là cùng lắm họ chỉ nói vài lời, lúc chiến đấu thực sự chắc chắn sẽ không làm trò gì đâu." Phí Luân Trạch nghe xong câu trả lời của Lai Ân thì trông có vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sau khi đi hơn nửa tiếng, Lai Ân và Phí Luân Trạch cuối cùng cũng tới đích: một khoảng đất trống trong rừng, trên mặt đất có vài tảng đá lớn.
Sau khi Phí Luân Trạch thông báo đã tới nơi, Lai Ân lập tức dừng lại, xoa bóp đôi chân mình rồi chọn một tảng đá ngồi xuống. Phải nói rằng đường trong rừng này thật khó đi. Cộng thêm bốn cái chân ngựa của Phí Luân Trạch dù đi chậm cũng nhanh hơn Lai Ân, khiến cậu cứ phải duy trì trạng thái đi nhanh và chạy bộ. Dù chỉ đi nửa tiếng cũng đủ khiến người ta mệt bở hơi tai.
May mà việc nhận được sự cường hóa của sát thủ cùng với việc tu luyện Mao Sơn tâm pháp trước đó đã giúp thể chất của Lai Ân được tăng cường, nhờ vậy mà cậu mới có thể theo kịp Phí Luân Trạch mà không bị mất mặt.
Lúc này Phí Luân Trạch cũng đi tới, cúi đầu nhìn Lai Ân nói: "Tôi cứ tưởng thể lực của cậu không tốt, còn định đợi cậu đi không nổi sẽ cõng cậu đi đấy."
Sau khi hai người trò chuyện vui vẻ vài câu, bụi rậm phía trước mở ra, lộ ra một con đường nhỏ.
Men theo con đường nhỏ, Lai Ân và Phí Luân Trạch nhanh chóng đi đến một thung lũng nhỏ. Trong thung lũng lác đác đứng hơn bốn mươi nhân mã và hơn mười con kỳ lân, còn có một con sói xám khổng lồ đang đứng cùng đám nhân mã. Xem ra đây là toàn bộ binh lực cho đợt càn quét nhện tám mắt lần này.
Nhìn có vẻ hơi ít người nhỉ, hèn gì lũ nhện đó có thể chiếm giữ Rừng Cấm hàng chục năm nay. Với số lượng này thì căn bản không thể tiêu diệt hết lũ nhện.
Một lúc sau, lại có thêm hai nhân mã chạy tới, có vẻ đã đủ người. Bối Đệ đứng trên một tảng đá bắt đầu phân công nhiệm vụ trước trận chiến.
Nhìn Bối Đệ sắp xếp nhiệm vụ cho từng người, Lai Ân bắt đầu cảm thấy hơi chán. Ngay lúc cậu đang lơ đễnh, đột nhiên nghe thấy Bối Đệ gọi tên mình.
"Lai Ân, bây giờ hãy trình diễn những loại thực vật của cậu để chúng tôi nắm được tình hình. Sau đó mới có thể đưa ra sắp xếp cuối cùng."
"Không vấn đề gì, thưa bà." Lai Ân cúi chào, sau đó lấy ra mỗi loại một cây thực vật chuẩn bị cho trận chiến hôm nay, đồng thời diễn giải cách thức tấn công của chúng.
Sau khi xem xong cách tấn công của những loại thực vật này, vài nhân mã vốn nhìn Lai Ân bằng ánh mắt chán ghét lập tức thay đổi thái độ, họ vây quanh mấy cái cây đó nhìn trái nhìn phải. Họ chắc hẳn là phe phản đối của La Nam mà Phí Luân Trạch đã nhắc đến.
Tuy nhiên, tư duy của nhân mã vẫn đơn giản và thẳng thắn hơn con người rất nhiều. Rất nhanh, một nhân mã cao lớn đi đến trước mặt Lai Ân, anh ta trông có vẻ lớn tuổi hơn, thân ngựa màu đỏ, tóc đỏ và râu đỏ.
Nhân mã này bước đến trước mặt Lai Ân nói: "Con người, tôi là La Nam. Tôi thừa nhận năng lực của cậu khiến cậu trở thành người không thể thiếu trong trận chiến này. Tôi xin lỗi vì sự kỳ thị của mình đối với cậu trước đây."
Lai Ân chấp nhận lời xin lỗi của anh ta, Bối Đệ nhìn thấy cảnh này thì mỉm cười, sau đó bắt đầu sắp xếp phân bổ chiến đấu cụ thể. Lai Ân và con sói xám được chia vào một nhóm, nhiệm vụ là bố trí trận địa chặn đánh tại địa điểm đã định. Lai Ân tiện thể chia một ít đồ tiếp tế cho đám nhân mã.
Sau khi nhận nhiệm vụ, Lai Ân cùng con sói xám vội vã chạy về vị trí đã định, vì thời gian dành cho họ chỉ còn một tiếng rưỡi, sau một tiếng rưỡi, cuộc săn sẽ bắt đầu.