Chủ tiêm vạn giới của đám phù thủy Anh Quốc

Lượt đọc: 2402 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 86

❊ ❊ ❊

Lai Ân và Hách Mẫn đến tận gần trưa mới ngừng luyện tập. Sau khi dùng gương soi dò xét chắc chắn bên ngoài không có ai, hai người nhanh chóng rời khỏi Phòng Cần Cầu để về ký túc xá thu dọn chuẩn bị đi ăn cơm.

Phải dành lời khen cho vị trí của Phòng Cần Cầu, nó nằm cùng tầng 8 với lối vào phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor. Như vậy, sau khi luyện tập đến mức mệt nhoài, họ có thể nhanh chóng trở về phòng mà không cần phải lê lết cái thân xác mệt mỏi leo cầu thang.

Mất nửa tiếng đồng hồ để thu dọn xong xuôi, Lai Ân và Hách Mẫn xuống tầng dưới đến Đại sảnh đường ăn trưa. Họ vừa ngồi xuống thì thấy một quái vật đầy lông lá màu đen và một bóng đèn sáng loáng đang đi cùng nhau, bên cạnh còn có một cậu nhóc nhỏ con cứ líu lo nói gì đó không ngừng.

Đợi họ lại gần, Lai Ân mới phát hiện ra "quái vật lông đen" kia chính là Harry, còn cái đầu trọc lóc bóng loáng kia là Ron. Người chạy đôn chạy đáo bên cạnh chính là cậu học sinh năm nhất Colin Creevey.

"Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại thành ra thế này?" Sau khi họ ngồi xuống, Lai Ân tò mò hỏi.

"Cậu và Hách Mẫn lại đi đọc sách rồi đúng không, thật tiếc là hai người không thấy chúng tớ hôm nay..." Ron nghe Lai Ân hỏi liền phấn khích kể lể không dứt về màn trình diễn anh dũng của mình. Lai Ân rất nhanh đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.

Sáng sớm nay Harry đi tập Quidditch, kết quả chạm mặt đội bóng nhà Slytherin đến giành sân, hai bên xảy ra xung đột. Sau đó, câu nói "máu bùn" mà Malfoy thốt ra với Colin đã hoàn toàn làm bùng nổ mâu thuẫn giữa hai nhà.

Ron đã dùng thành công bùa "Nôn sên" đánh trúng Malfoy, dẫn đến một cuộc hỗn chiến bằng phép thuật giữa hai bên. Mãi cho đến khi có người báo cho Giáo sư McGonagall đang trực đến ngăn cản, cuộc hỗn chiến mới kết thúc.

"Tớ nói cho cậu hay, đừng nhìn chúng tớ thế này, bên phía Slytherin còn thảm hơn. Crabbe và Goyle đều biến thành màu tím, trên người còn mọc đầy xúc tu nhỏ. Tóc của Malfoy cũng bị nhuộm thành đủ màu sắc."

Đúng lúc Ron đang hào hứng, Hách Mẫn ngồi bên cạnh bình thản hỏi: "Lần này bị Giáo sư McGonagall phạt thế nào?"

"Nhà Gryffindor và Slytherin mỗi bên bị trừ 150 điểm, còn tớ, Harry, cùng với Malfoy và đội trưởng Quidditch của họ là Marcus Flint, bốn đứa bọn tớ phải cấm túc lao dịch một tháng." Vì trên người đầy lông nên giọng của Harry nghe qua lớp lông trông rất kỳ quặc.

Thấy Hách Mẫn còn muốn nói gì đó, Ron vội ngắt lời: "Ăn cơm xong rồi nói tiếp đi, sáng nay dậy sớm, lại ở sân Quidditch lâu như vậy, đánh nhau xong còn bị Giáo sư McGonagall mắng một trận tơi bời, giờ tớ sắp chết đói rồi đây."

Sau đó là thời gian ăn cơm, khuôn mặt đầy lông của Harry khiến cậu thỉnh thoảng lại nhai cả lông lẫn cơm vào miệng, trông rất khổ sở. Lai Ân tò mò hỏi: "Tại sao không đến chỗ bà Pomfrey để chữa trị đi?"

"Bọn tớ cũng muốn lắm chứ." Ron nói: "Nhưng Giáo sư McGonagall kiểm tra xong thấy không nguy hiểm nên không cho phép bọn tớ đến bệnh xá. Bà ấy nói hy vọng bọn tớ ghi nhớ rằng phép thuật không nên dùng để làm hại bạn học, phải đợi đến chiều mai mới cho phép bà Pomfrey chữa trị cho bọn tớ. Bà ấy cho rằng như vậy sẽ giúp bọn tớ nhớ kỹ chuyện này. Nhưng nói thật, tất cả là tại bọn Slytherin gây sự trước."

"Đúng rồi." Hách Mẫn chợt nhớ ra điều gì: "Từ 'máu bùn' mà các cậu vừa nói có nghĩa là gì?"

"Đó là một từ rất tồi tệ." Ron nhét đầy một miếng sandwich vào miệng, nói không rõ chữ: "Đây là từ mà một số kẻ tự xưng là 'thuần huyết' cho rằng nhục mạ người khác nhất, nó chỉ những phù thủy có cha mẹ đều là Muggle. Những kẻ thuần huyết đó luôn cho rằng dòng máu của mình cao quý hơn người, ví dụ như gia đình Malfoy. Nhưng nói thật, ngày nay hầu hết tất cả những người thuần huyết đều có vài người thân là Muggle, nếu chỉ kết hôn nội bộ thì phù thủy đã sớm tuyệt chủng từ lâu rồi. Theo tớ biết thì có vài gia tộc thuần huyết vì khăng khăng giữ chủ nghĩa huyết thống chí thượng mà đã tuyệt tự cả rồi."

"Hôm nay cậu tấn công Malfoy, cha cậu ta sẽ không đến gây chuyện với cậu chứ?" Lai Ân lo lắng hỏi Ron.

"Nếu tìm tớ thì cha hắn cũng chẳng dám làm mất mặt như vậy. Còn nếu làm khó cha tớ, dù sao chuyện giữa hai nhà cũng nhiều như cơm bữa, thêm một chuyện này cũng chẳng cần lo. Nhưng cậu nói đúng, tớ vẫn nên viết thư báo trước cho cha để ông ấy đề phòng."

Sau khi ăn cơm xong, trở về phòng sinh hoạt chung, Lai Ân chặn Harry lại khi cậu đang định về ký túc xá để trốn: "Tớ có một câu chú, có lẽ giải quyết được đám lông trên người cậu. Nhưng tớ không thạo lắm, cậu có muốn thử không?"

"Không sao, cứ thử đi. Đám lông này làm tớ đau với ngứa lắm, thật sự không chịu nổi nữa rồi." Harry nghe Lai Ân nói liền kích động nắm lấy tay cậu.

Lai Ân rút đũa phép, đơn giản chĩa vào Harry rồi niệm cổ ngữ Rune "Ger", biểu tượng đại diện cho chu kỳ biến đổi và phát triển. Câu chú này là một trong những thành quả đơn giản mà Lai Ân nghiên cứu được khi tìm hiểu về ma thuật sinh mệnh và di sản cổ ngữ Rune gần đây.

Theo một tia sáng vàng bắn vào cơ thể Harry, đám lông trên người cậu bắt đầu mọc điên cuồng. Khi đám lông này dài đến hơn hai mét thì tất cả đồng loạt rụng sạch. Lai Ân nhìn thấy tóc của Harry rụng đầy đất, quần áo cũng chật hơn một vòng. Cậu liền bảo Harry mau về ký túc xá thay đồ, tiện thể dọn dẹp một chút.

Vài phút sau, Harry và Ron cùng bước ra, hai cái đầu trọc lóc soi bóng lẫn nhau. Lai Ân phải cố nhịn lắm mới không bật cười.

"Cái đó... có thể làm tóc chúng tớ mọc lại không?" Harry hỏi.

" e là không, vì tớ không biết bùa mọc tóc." Lai Ân lắc đầu nói: "Vừa rồi tớ chỉ dùng phép thuật để kích thích ma lực trên người Harry, khiến hiệu ứng ma thuật đó bùng phát hết một lần. Như vậy lông trên người Harry sẽ không mọc dài vô tận nữa. Nhưng câu chú này chỉ có thể xóa bỏ hiệu ứng ma thuật, chứ không thể khôi phục nguyên trạng. Ví dụ như tóc của Ron thì không có cách nào làm nó mọc lại được."

Thấy Harry và Ron có chút ủ rũ, Lai Ân khuyên nhủ: "Ít nhất thì giờ Harry ăn cơm hay đi vệ sinh cũng dễ dàng hơn rồi. Hơn nữa, nếu dùng phép thuật làm tóc tai lộn xộn nhiều lần thì có thể không tốt cho tóc đâu."

"Không tốt cho tóc?" Ron thốt lên: "Nhưng cha tớ nói hồi trẻ ông ấy luôn dùng phép thuật để chăm sóc tóc rất tốt mà."

"Vậy ông Weasley bây giờ thì sao?" Harry tò mò hỏi.

"Ừm, tớ nghĩ Lai Ân nói đúng, tốt nhất là không nên dùng phép thuật làm tóc mình loạn lên nữa, cứ để tự nhiên thì tốt hơn." Ron dường như nhớ ra điều gì đó, quả quyết nói.

Tóm lại, dù chuyện này xử lý chưa hoàn hảo lắm nhưng vẫn giải quyết êm đẹp. Lai Ân rất hài lòng vì hôm nay mình đã làm được một việc tốt.

Tuy nhiên, đáng tiếc là cậu không nhận được "điểm lệch" nào từ việc này. Lai Ân cảm thấy có lẽ vì trước đó cậu đã nhận được điểm lệch nhờ thay đổi sự kiện chiếc xe bay đến trường. Còn những chuyện xảy ra sau đó do hệ quả của việc thay đổi kia thì sẽ không được tính điểm lệch lặp lại.

Xem ra muốn có được điểm lệch, bắt buộc phải gây ra những chuyện động trời hơn. Lai Ân thầm nghĩ trong lòng.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:74
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »