Cô còn tưởng rằng mình đã thấy được ánh sáng cuối đường hầm, phát hiện ra bóng dáng của lão binh, cho đến khi nhìn theo ánh mắt của anh, cô mới nhận ra mình đã nhầm. Người bên trong kia khoảng 40 tuổi, trên trán có một vết sẹo dài hẹp, gần như kéo dài đến tận chân tóc mai; nếu góc độ lệch xuống thêm vài phần, có lẽ con mắt trái đã phế rồi.
Vì tường là loại kính một chiều, nên người bên trong không biết bên ngoài có người đang quan sát mình, hắn vẫn đang treo người trên lan can giường tầng, thực hiện bài tập gập bụng từ dưới lên. Kiểu rèn luyện cơ thể độ khó cao này, ngay cả trong "Cánh chim Bạc" với yêu cầu nghiêm ngặt nhất, cũng rất ít người có thể thích nghi.
Không biết là do cách rèn luyện của người này quá đặc biệt, hay vì mục đích nào khác, Đường Phương quay đầu nói với hai viên cai ngục: "Có thể mở cửa không, tôi muốn trò chuyện với anh ta một chút."
Vừa rồi anh đã đồng ý với yêu cầu của hai viên cai ngục, họ đương nhiên sẽ không có gì không hài lòng. Một người trong đó gật đầu, mở cửa phòng để ba người bước vào.
Người kia lúc đầu thấy cai ngục vào phòng thì không phản ứng gì nhiều, chỉ treo ngược thân mình đối diện với họ một cách lạnh lùng. Cho đến khi Đường Phương bước vào phòng, sắc mặt hắn bỗng trở nên rất đặc sắc, sau đó lại nhanh chóng thu liễm cảm xúc, thoăn thoắt nhảy từ giường tầng xuống đất.
Cai ngục không hề nghi ngờ, thông báo thân phận của ba người Đường Phương, dặn dò anh không được làm chuyện gì bậy bạ, rồi mới lui ra ngoài, an tâm canh gác.
Khi Lệ Lệ Ngải Tháp quay người sang một bên, Đường Phương cử động ngón tay về phía một góc phòng, một tia hồ quang điện lóe lên rồi vụt tắt.
Không ai phát hiện ra hành động nhỏ này, ngoại trừ chính anh.
Cũng ngay lúc nữ hải tặc lật lại ký ức về những nhân vật nổi tiếng, cuối cùng tìm được một đối tượng giống với người đàn ông trước mắt đến chín phần nếu bỏ qua bộ râu, Đường Phương lên tiếng: "Xem kìa... ngài đảng trưởng Đảng Liệt sĩ Đỏ tôn quý, sao lại đến nơi thế này? Ngài đang muốn trải nghiệm một cuộc đời khác sao? Hay là định dưỡng già ở đây?"
Nếu chỉ xét theo nghĩa đen, câu này mang ý mỉa mai nhiều hơn, nhưng kết hợp với giọng điệu và biểu cảm của anh, ý trêu chọc và giễu cợt lại đậm nét hơn, không hẳn là châm chọc hay móc mỉa.
Đúng vậy, người đàn ông trung niên bị rơi vào tay cảnh sát của Đoàn Bạc, bị tống giam vào đại ngục này không ai khác chính là đảng trưởng Đảng Liệt sĩ Đỏ: Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm.
Ngày trước khi mọi người rời khỏi thành Cự Quang, lão binh đưa Triệu Giai Lập trở về hệ sao Địch Lạp Nhĩ, còn ngài đảng trưởng thì một mình quay về tổng bộ Đảng Liệt sĩ Đỏ để triển khai các hạng mục hợp tác theo thỏa thuận trước đó. Tuy nhiên, Đường Phương cùng Khắc Lôi Nhã, Đường Lâm đột nhiên bị kỳ điểm trần trụi do Nặc Á thiết lập bắt giữ, tiến vào thế giới Phương Chu, biến mất khỏi thế giới bên ngoài suốt vài tháng.
Khải Lệ Ni Á từng tiếp nhận một nhóm thành viên Đảng Liệt sĩ Đỏ, sắp xếp họ vào các cơ quan làm việc ở khắp nơi theo thỏa thuận, giúp những kẻ cuồng loạn trong giới xã hội đen này rửa tay gác kiếm. Nhưng điều đáng ngờ là, kể từ đó không còn người của Đảng Liệt sĩ Đỏ nào tới nữa.
Có người nói đây là vì hạm trưởng Đường mất liên lạc, Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm cân nhắc lợi ích nên đã từ bỏ kế hoạch hợp tác, chọn hướng đi khác. Sau này Đường Phương quay lại đại khu Hi Luân Bối Nhĩ, vì nể mặt lão binh nên đã thử liên lạc với Đảng Liệt sĩ Đỏ, hỏi xem ngài đảng trưởng có sắp xếp gì khác không để anh cập nhật quy hoạch chiến lược của Chú tạo Thần Tinh.
Nào ngờ người nghe máy không phải là Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm, mà là nhân vật số hai của Đảng Liệt sĩ Đỏ. Đối phương nói với anh rằng họ cũng đang tìm ngài đảng trưởng, vì sau khi ông mất tích không lâu, ngài đảng trưởng đã bỏ đi mà không lời từ biệt, ngay cả một mẩu tin cũng không để lại. Điều này không chỉ làm chậm trễ kế hoạch tẩy trắng, mà còn khiến nội bộ Đảng Liệt sĩ Đỏ lòng người ly tán, rắn mất đầu.
Biết được tin tức này, anh cũng từng bảo Ái Lệ Ti và Lệ Lệ Ngải Tháp chú ý đến tung tích của Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm, nhưng vẫn không có kết quả gì. Anh lại vì trận chiến hệ sao Mông Đặc Tư Khắc mà kết oán với Long Ngữ Giả, không có thời gian và sức lực để tâm đến việc khác, nên đã bỏ qua chuyện này.
Không ngờ lần này đến Đoàn Bạc lại đụng độ ngài đảng trưởng, hơn nữa còn là trong nhà tù không gian ở hệ sao Lộc Nạp Nhĩ. Hèn gì Đảng Liệt sĩ Đỏ tốn bao công sức vẫn không tìm thấy lão đại của họ, hóa ra gã này lại bị mắc kẹt ở nơi đất khách quê người.
Đảng Liệt sĩ Đỏ với tư cách là thế lực ngầm của Tinh Minh, có thể hô mưa gọi gió ở bên đó, không có nghĩa là đến Đoàn Bạc cũng có thể oai phong lẫm liệt.
Khuyên mũi và khuyên tai mà ngài đảng trưởng dùng để trang trí cho mình đều biến mất, không biết là do phía nhà tù cưỡng ép tháo xuống, hay vì lý do cá nhân mà tự tháo bỏ.
Đối với sự "móc mỉa" của hạm trưởng Đường, ông nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Ha... như cậu thấy đấy, chỉ là về quê nhà một chuyến, còn chưa kịp gặp cô nàng tình nhân thì đã vào tù, số tôi thật khổ quá đi."
Lệ Lệ Ngải Tháp chỉ mới nghe danh Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm, từng thấy ảnh của ông, chưa từng đối mặt trò chuyện bao giờ. Giờ đây thấy gã này chẳng có khí chất nào của một ông trùm xã hội đen, cô cười hì hì nói: "Cô có thể coi việc này là món quà người quê hương tặng cho ngài. Với tư cách là đảng trưởng Đảng Liệt sĩ Đỏ, lẽ ra ngài không nên xa lạ với cuộc sống ở đây mới phải."
Đường Phương châm chọc: "Tôi thấy câu này cũng áp dụng được cho cô đấy."
Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm nhìn Lệ Lệ Ngải Tháp với vẻ hơi ngạc nhiên. Đại tỷ nhận ra thân phận của ông, không có nghĩa là ông cũng nhận ra thân phận của đối phương. Đã biết ông là kẻ có thể khiến trẻ con nín khóc mà còn có tâm trạng và can đảm trêu chọc mình, thật sự rất hiếm thấy, khiến ông vô cùng bất ngờ.
"Cô ta là ai?" Ông liếc nhìn Đường Phương: "Không thể nào, mới vài tháng không gặp, cậu lại câu dẫn thêm một cô nàng xinh đẹp nữa rồi, tôi thật tội nghiệp cho Giai Lập... uổng công con bé sùng bái cậu như vậy, nói cậu là một đại anh hùng chính trực hiệp nghĩa."
Đường Phương đảo mắt: "Đại anh hùng thì liên quan gì đến việc câu dẫn cô nàng xinh đẹp?" Anh nhìn Lệ Lệ Ngải Tháp nói: "Chẳng lẽ cô không biết càng là đại anh hùng thì càng dễ chiêu ong dẫn bướm, rước lấy đào hoa kiếp sao. Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình... chính là nói đạo lý này."
Anh đã đánh giá thấp tấm lòng của Lệ Lệ Ngải Tháp. Vốn dĩ nói ra câu này anh hơi hối hận, vì đứng ở góc độ một người phụ nữ mà bị ví là "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình" thì chắc chắn sẽ rất đau lòng. Nhưng nào ngờ, nữ hải tặc ôm chặt lấy cánh tay anh, nhìn ngài đảng trưởng nói: "Ngài nói sai rồi, là tôi câu dẫn anh ấy."
Nói xong như nhận ra điều gì, cô lẩm bẩm: "Tôi thật là ngốc, sau này nếu còn tình huống này, tôi nhất định sẽ không giải thích nữa. Nếu tất cả phụ nữ trên thế giới này đều biết anh là một kẻ cặn bã đa tình, trốn thật xa, thì anh sẽ chỉ thuộc về một mình tôi mà thôi."
Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm đỡ trán nói: "Từ rất lâu trước đây tôi đã nói với A La Tư rồi, phụ nữ là loài động vật phiền phức nhất dưới gầm trời này. Cậu xem... cậu xem... trong việc tranh giành đàn ông, tâm tư và hành động của họ hoàn toàn là trí tuệ thiên sứ giáng trần."
Đường Phương lắc đầu bất lực, lái câu chuyện về chủ đề chính thay vì lãng phí thời gian vào tâm kế của phụ nữ.
"Mấy hôm trước tôi gọi điện đến tổng bộ Đảng Liệt sĩ Đỏ, cấp phó của ông là Oa Nhĩ nói với tôi đảng trưởng của họ bỏ đi không lời từ biệt, chẳng ai biết ông đi đâu. Không ngờ... ông lại chọn một nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời như vậy. Ừm... nói đi cũng phải nói lại, nơi này thực sự rất hợp với ông."
Đây là lần thứ hai anh dùng ngôn từ tương tự để trêu chọc Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm.
Ngài đảng trưởng xua tay, đẩy trách nhiệm lên người anh: "Tôi sở dĩ rơi vào nông nỗi này, chẳng phải đều do cậu hại sao."
"Tôi hại?" Hạm trưởng Đường tỏ vẻ khó hiểu trước câu trả lời của ông, thầm nghĩ chuyện này sao lại liên quan đến mình?
"Đương nhiên là do cậu hại, ai bảo cậu không trông chừng gã khốn La Lan đó... Trên đường đến thành Cự Quang tôi đã nhắc nhở cậu rồi, bảo cậu trông chừng hắn, đừng để hắn chạy lung tung, lão già này là kẻ giỏi gây họa nhất, kết quả thì sao... hừ hừ."
"Ông lúc đó là đang cảnh báo tôi rằng A La Tư có khả năng sẽ tiến vào địa bàn của Đoàn Bạc sao? Tôi còn tưởng ông ám chỉ việc hắn rơi vào tay Ngải Bá Đặc."
Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm nói: "Thực ra lúc đó tôi cũng chỉ nghi ngờ, vì La Lan từng hỏi tôi có tin tức gì về người phụ nữ đó không. Điều này làm tôi hơi cảnh giác, nhưng cũng không quá để tâm, chỉ tiện miệng nhắc cậu một câu, bảo cậu trông chừng hắn để tránh rước họa vào thân. Nào ngờ... gã này thực sự quay lại đây, đến mạng cũng không cần nữa. Cho nên tôi mới nói, phụ nữ là loài động vật phiền phức nhất dưới gầm trời này."
Câu nói này đến cuối cùng, ánh mắt của Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm từ Đường Phương chuyển sang gương mặt cô Nặc Oa, rồi đụng phải bức tường đá, cuối cùng lại rơi vào gương mặt Lệ Lệ Ngải Tháp, đón nhận một ánh nhìn đầy bất bình.
"Người phụ nữ đó? Người phụ nữ nào?" A La Tư kể từ khi cùng ông rời khỏi hành tinh số 5 hệ sao Tát Nhĩ Đốn của Đế quốc Mông Á, vẫn luôn ở bên cạnh ông, hai bên có thể nói là có tình nghĩa sống chết, tin tưởng nhau nhất, nhưng ông chưa bao giờ nghe lão binh nhắc đến chuyện về phụ nữ.
Chẳng lẽ... lúc A La Tư chất vấn sứ giả Đoàn Bạc khi dịch bệnh ký sinh trùng máu bùng phát ở hệ sao Tháp Lợi Đạt, chính là vì người phụ nữ trong miệng ngài đảng trưởng?
"Đàn ông và phụ nữ thì có thể có chuyện gì, người phụ nữ đó chẳng phải là tình nhân cũ của La Lan sao, nhớ là tên là Ngõa Lai Lỵ Á A Ba La. Tôi cứ tưởng cô ta đã chết trong cuộc chiến tranh lan rộng khắp Đoàn Bạc đó rồi, A La Tư cũng nên quên cô ta đi, nào ngờ... hắn đến tận bây giờ vẫn không thể quên được cô ta."
"Lão khốn này, lúc trước vì Ngõa Lai Lỵ Á mà hại chết Nhã Các Bố, giờ đây lại liên lụy tôi đến nông nỗi này, đúng là một kẻ tai họa. Cho nên nói, phụ nữ... là loài động vật phiền phức nhất trên thế giới này."
Đây là lần thứ ba ông lặp lại quan điểm của mình về phụ nữ, không hề bận tâm đến cái nhìn lạnh lùng của Nặc Oa hay sự không hài lòng của Lệ Lệ Ngải Tháp.
"Nếu mẹ của ông biết bà có một người con trai không tôn trọng phụ nữ như vậy, không biết bà có hối hận vì đã để ông chào đời trên thế giới này không."
Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm giơ ngón giữa về phía Lệ Lệ Ngải Tháp, rất thản nhiên nói: "Có bản lĩnh thì nhét tôi trở lại đi, tôi sẽ cảm ơn cô."
Thật khó tưởng tượng một nam giới hơn 40 tuổi lại có thể làm ra hành động vô lễ như vậy trước mặt một phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi hơn mình, Lệ Lệ Ngải Tháp sững người một lúc rồi mới lắc đầu cười khổ: "Tôi không có bản lĩnh đó."
Nói xong cô thở dài một tiếng: "Tôi dù thế nào cũng không ngờ rằng, thủ lĩnh của Đảng Liệt sĩ Đỏ lại là người như ông."
Nặc Oa lặng lẽ quan sát bên cạnh, cô nhớ lại việc Lệ Lệ Ngải Tháp chủ động theo đuổi khiến hạm trưởng Đường rơi vào tình thế khó xử, giờ đây gặp được ngài đảng trưởng còn mặt dày hơn cả cô nàng hải tặc, đối tượng bị khó xử đương nhiên đã chuyển hướng, cảnh tượng này thực sự rất thú vị.
Đường Phương không có tâm trí đâu mà suy nghĩ mối quan hệ giữa ba người họ tế nhị thế nào, chuyện đang xảy ra thú vị ra sao, sự chú ý của anh vẫn luôn đặt trên người A La Tư, chưa từng rời đi.
"Nếu nói A La Tư đến Đoàn Bạc là để tìm tung tích của Ngõa Lai Lỵ Á, thì sao lại liên quan đến ông?"
Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm giải thích: "Cậu nên biết, La Lan và tôi đều là những nhân vật nổi tiếng trên bảng truy nã của Đoàn Bạc. Trừ khi có những kẻ như cậu giúp đỡ, người bình thường rất khó vượt qua mạng lưới an ninh quốc gia chủ quyền, thần không biết quỷ không hay tiến vào môi trường nội địa. Không biết là La Lan sợ liên lụy cậu, hay do tính bướng bỉnh, tóm lại là không sử dụng lực lượng quân sự và công nghệ của Chú tạo Thần Tinh, chọn cách một mình lên đường."
Đường Phương gật đầu, tỏ ý đồng tình với lời của ngài đảng trưởng. Cho dù là lần trước đến tổng bộ Đảng Liệt sĩ Đỏ, hay lần này đến Đoàn Bạc, lão binh đều một mình lên đường, không cầu xin anh giúp đỡ, cũng không sử dụng chiến hạm di tích của Chú tạo Thần Tinh.
Tuy nhiên, thời thế nay đã khác xưa, lần trước lão binh rời đi là vì ngài đảng trưởng, hai bên là quan hệ bạn bè, đương nhiên không có nguy hiểm gì lớn. Lần này thì khác, trong Đoàn Bạc không có ai có thể chăm sóc cho lão binh.
"Để vào được địa bàn Đoàn Bạc mà có thể tự do tìm kiếm Ngõa Lai Lỵ Á, hắn cần một thân phận hợp pháp để che giấu các hành động tiếp theo. Người có thể cung cấp sự giúp đỡ cho hắn, ngoài cậu ra, hình như cũng chỉ có tôi. Cho nên, sau khi rời khỏi hệ sao Địch Lạp Nhĩ, hắn đã gửi cho tôi một tin nhắn, yêu cầu tôi sử dụng các nguồn lực của Đảng Liệt sĩ Đỏ ở Đoàn Bạc để giúp hắn làm giả một thân phận phù hợp."
Đường Phương lại gật đầu. Anh hiểu tính khí của lão binh, không biết là cố ý tránh né quá khứ, hay xuất phát từ lòng tự trọng của một người đàn ông, tóm lại... lão binh không muốn chuyện riêng của mình biến thành việc công của Chú tạo Thần Tinh. Dù sao thì khoảng thời gian đó anh đã bị mắc kẹt trong đường hầm không gian dẫn đến vũ trụ vật chất chính từ thế giới Phương Chu, không thể tìm anh giúp đỡ, Khải Lệ Ni Á và những người khác lại bị cục diện phức tạp làm cho rối bời, nên chỉ có thể cầu cứu Liệt Phu Mễ Lạc Nặc Duy Kỳ Bố Cáp Lâm.
Ngài đảng trưởng không biết trong lòng anh đã thoáng qua bao nhiêu suy nghĩ, tiếp tục nói: "Tôi đã đồng ý với yêu cầu của hắn, sử dụng thế lực của Đảng Liệt sĩ Đỏ để giải quyết vấn đề thân phận, La Lan mới thuận lợi vào được Đoàn Bạc. Một thời gian sau, tai mắt của Đảng Liệt sĩ Đỏ bố trí ở Đoàn Bạc gửi tin tức về nói rằng tâm trạng của hắn không được tốt. Tôi bắt đầu lo lắng cho an nguy của hắn, quyết định chạy đến Đoàn Bạc để nghĩ cách đưa hắn đi. Sở dĩ không nói cho Oa Nhĩ biết là vì nếu họ biết lão đại chạy đến nơi nguy hiểm như Đoàn Bạc, chắc chắn sẽ không để tôi rời đi."
"Cứ như vậy, tôi lén lút lẻn vào Đoàn Bạc, tìm thấy La Lan và định đưa hắn về. Đúng lúc này, phía Tinh Minh truyền đến tin tức cậu đại bại Quân đoàn Rực lửa, giải cứu hệ sao Nhã Gia Đạt Bố Nhĩ. Tôi vốn tưởng biết được chuyện này, hắn sẽ rất vui lòng quay về gặp cậu, nào ngờ gã khốn này không biết bị điên cái gì, cứ nhất quyết chạy đến nhà tù không gian Lộc Nạp Nhĩ để gặp một người."