Đường Phương nói: "Nói như vậy... là anh muốn so tài năng lực chỉ huy với tôi sao?"
Vưu Văn gật đầu nói: "Không sai, trận thứ hai này cứ để tôi làm đối thủ của anh... Lần này sẽ không qua loa cho xong chuyện như trận trước đâu, tôi tuyệt đối sẽ không bất cẩn như Hoa Nhĩ Đức, hy vọng anh đã chuẩn bị sẵn sàng."
Dùng vật tay để phân thắng bại, quyết định quyền sở hữu "Trận chiến Angel" quả thực có chút không hợp lý, rất ấu trĩ.
Dùng "Hệ thống Bình minh Chiến tranh" để khảo sát năng lực chỉ huy, lập tức nâng cao chất lượng cuộc thi lên một tầm cao mới.
Vật tay được gọi là "Võ đấu", nghe thật hạ đẳng. Thế nhưng dùng "Hệ thống Bình minh Chiến tranh" để phân định thắng thua, quả thực xứng đáng với cái tên "Văn đấu".
Cũng như vậy, cảm giác mà Vưu Văn mang lại cho anh không tệ, quang minh lỗi lạc hơn Hoa Nhĩ Đức nhiều... Mặc dù cách làm của họ chẳng hề quang minh lỗi lạc chút nào.
Để một gã tráng hán vạm vỡ so tài sức mạnh với một người châu Á có thể hình bình thường, vậy mà tính là quang minh lỗi lạc sao?
Để một sĩ quan thuộc Đoàn Ngân Ưng đã đắm mình trong "Hệ thống Bình minh Chiến tranh" nhiều năm so tài năng lực chỉ huy với một người thuộc Tinh Minh, vậy mà tính là quang minh lỗi lạc sao?
Chuyện này chẳng hề quang minh, chẳng hề lỗi lạc chút nào. Ralph đã phát huy bản năng gian trá của mình một cách triệt để.
"Đã sớm nghe danh 'Hệ thống Bình minh Chiến tranh' là hệ thống huấn luyện quân sự tiên tiến nhất trong các quốc gia thuộc đại khu Hi Luân Bối Nhĩ, nay có cơ hội được tận mắt chứng kiến sự phi phàm của nó, đây là vinh hạnh của tôi."
Vưu Văn vẫn mỉm cười, không nói thêm gì, đưa kính mắt đi kèm cùng thiết bị thu thập và phân tích sóng não cho anh.
Hoa Nhĩ Đức bĩu môi, tỏ ý không mấy mặn mà với lời nói của Đường Phương, xem ra vẫn còn canh cánh chuyện thất bại trong cuộc vật tay vừa rồi.
Ralph khá khó chịu với sự lịch thiệp của Vưu Văn, nhíu mày nói: "Đừng lãng phí thời gian nữa, mau bắt đầu đi."
Đường Phương ngồi lại bên cạnh Lị Lị Ngải Tháp, Vưu Văn đi tới vị trí của Hoa Nhĩ Đức lúc nãy ngồi xuống, khởi động Hệ thống Bình minh Chiến tranh.
Ống kính tại khu vực cốt lõi của chiếc hòm sắt đen chiếu những luồng ánh sáng xanh lục lên bầu trời, phác họa ra hình ảnh 3D lập thể của giao diện đối chiến, giúp mọi người trong phòng khách có thể hiểu rõ hơn quá trình đấu trí của hai bên.
Đối với hai nhân vật chính đang đeo kính mắt mà nói, những gì hiển thị trong tầm mắt họ còn rõ ràng và chấn động hơn nhiều so với hình ảnh 3D lập thể do ống kính hệ thống chiếu ra.
Giống như đang bước vào chiến trường tinh không thực thụ, phía trước là những hàng nhân viên làm việc, trước mắt là ánh sáng lấp lánh tỏa ra từ sa bàn điện tử, trên màn hình lớn hiển thị đủ loại thông số chiến hạm, số lượng đơn vị chiến đấu của phe mình, cũng như các thông tin liên quan đến kẻ địch.
Vưu Văn chọn hạm đội Lam Bảo Thạch mà anh ta quen thuộc nhất, từ số lượng chiến hạm, loại hình vũ khí, bố trí binh lực mà xem, Emma nói cho anh biết đó là hình ảnh ảo của hạm đội Hải Linh mới thuộc Đoàn Ngân Ưng.
Người của Đoàn Ngân Ưng đương nhiên hiểu rõ thực lực hải quân của Đoàn Ngân Ưng nhất, giống như hạm đội Hải Linh mới và hạm đội Phong Thần, tuyệt đối là lựa chọn hàng đầu của các sĩ quan Đoàn Ngân Ưng.
Anh chọn đại một biểu tượng, không xem kỹ giới thiệu hạm đội, theo lời của Emma, hạm đội Lục Tùng Thạch mà anh chọn hẳn là hình ảnh ảo của hạm đội Đột kích Dạ Phong thuộc Cộng hòa Y Đạt.
Là hạm đội địch từng tập kích hệ sao Địch Lạp Nhĩ, đương nhiên anh có hiểu biết rất sâu. Kể từ sau trận tập kích bất ngờ hệ sao Địch Lạp Nhĩ, hạm đội Đột kích Dạ Phong lại bị bầy trùng Leviathan của Nữ hoàng Đao Phong làm suy yếu, hiện nay đã hữu danh vô thực, cũng chỉ có trong các thiết bị huấn luyện như Hệ thống Bình minh Chiến tranh mới có thể thấy được bóng dáng của nó.
Vì anh không dừng lại ở giao diện lựa chọn, mà rất tùy ý chọn một hạm đội để vào chiến trường, Ralph, Đái Lệ Ty, Hoa Nhĩ Đức và những người khác ngồi bên ngoài không khỏi nảy sinh nghi hoặc, nghĩ rằng liệu có phải Đường Phương biết rõ khiếm khuyết của mình nên chọn bừa một hạm đội, gửi gắm thắng thua vào vận may hay không.
Dù sao trong Hệ thống Bình minh Chiến tranh, vận may cũng là một yếu tố quan trọng quyết định thắng bại của chiến tranh.
"Tên này... thua chắc rồi!" Hoa Nhĩ Đức cười lạnh: "Ta muốn xem xem, trong trận đối đầu như thế này hắn còn gian lận kiểu gì."
Người đàn ông mắt nhỏ đứng cạnh Hoa Nhĩ Đức nói: "Hạm đội Lục Tùng Thạch à... xem ra trận chiến tiếp theo không còn gì hồi hộp nữa rồi."
Một người đàn ông khác có vết sẹo chữ thập trên trán nói: "Khả năng cơ động ẩn nấp của hạm đội Lục Tùng Thạch rất tốt, nếu ở chế độ hỗn chiến thì sẽ là một lựa chọn không tồi. Đáng tiếc đây là đối đầu 1 chọi 1, chính diện đụng độ hạm đội Lam Bảo Thạch của Vưu Văn, gần như không có khả năng chiến thắng."
Ralph cũng có cùng quan điểm, mỉm cười nhìn hình chiếu toàn cảnh trên không trung.
Đái Lệ Ty chưa từng chỉ huy binh lính, cũng chưa từng trải qua chiến tranh, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có kiến thức thông thường. Nghe cuộc đối thoại của hai người bên cạnh Hoa Nhĩ Đức, cô biết rõ Đường Phương đã bốc phải một quân bài rác... một quân bài tệ đến mức gần như không thể thắng.
Cô bất lực không thể ngăn cản thất bại ập đến, chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng, không mong Đường Phương phát huy siêu đẳng, vì dù có siêu đẳng đến mấy cũng không thể là đối thủ của người Đoàn Ngân Ưng đã đắm mình trong hệ thống này nhiều năm. Cô chỉ hy vọng Vưu Văn có thể phát huy thất thường, giống như Hoa Nhĩ Đức lúc nãy.
Chỉ có Lị Lị Ngải Tháp là dùng ánh mắt nửa cười nửa không nhìn trận chiến đã bắt đầu trên không trung.
Đái Lệ Ty không rõ thân phận của Đường Phương, Ralph cũng không biết thân phận thực sự của người Tinh Minh đang cải trang kia. Đường Phương là ai? Từ đại chiến quân đoàn cho đến những trận chiến cục bộ nhỏ lẻ, những cuộc chiến anh trải qua trong hai ba năm nay còn nhiều hơn cả những trận đánh mà một số lão tướng quân trải qua cả đời, chưa kể những trận chiến này đều do anh tự mình chỉ huy, đích thân ra tiền tuyến. Sự hiểu biết và kinh nghiệm về chiến tranh tinh tế của anh, sao người thường có thể so sánh được?
Đúng như cô nghĩ, khi Vưu Văn còn đang thăm dò trước trận quyết chiến, hạm đội Lục Tùng Thạch của Đường Phương đã thực hiện chiến thuật kéo giãn. Hơn một ngàn chiến hạm hóa thành vài đội hình nhỏ, giống như những con sói xảo quyệt nhất, bắt đầu dẫn dụ và kéo giãn đội hình hạm đội Lam Bảo Thạch từ các điểm vị trí khác nhau.
Những hạm đội nhỏ lẻ du kích không cầu đánh chìm chiến hạm địch, chỉ cầu gây nhiễu loạn tầm nhìn của đối phương.
Vưu Văn hiểu rất rõ đối thủ đang tính toán điều gì. Theo suy nghĩ của anh ta, thông qua việc điều chỉnh đội hình, phối hợp hợp lý các loại chiến hạm với quy cách khác nhau, bùng nổ triển khai khi các hạm đội nhỏ của đối thủ xâm phạm, để thực hiện chiêu "đóng cửa đánh chó", nhanh chóng ăn mòn binh lực đối phương. Chỉ cần tạo được một dự đoán, thắng lợi tự nhiên nằm trong tầm tay.
Mặc dù anh ta rất ngạc nhiên khi người đàn ông ngồi trên ghế sofa đối diện nhanh chóng thích nghi với Hệ thống Bình minh Chiến tranh, không hề giống biểu hiện của một kẻ ngoại đạo, nhưng anh ta tự tin có thể chiến thắng.
Chiến tranh không chỉ là cuộc đấu trí về công nghệ, quốc lực, mà còn là cuộc đấu trí về tâm lý.
Nhận thức của anh ta rất đúng, ý tưởng cũng không tệ, tuy nhiên kết quả đối đầu lại lệch xa khỏi dự đoán của anh ta... rất xa. Khi anh ta cố gắng kéo những lực lượng nhỏ của hạm đội Lục Tùng Thạch vào vòng vây của hạm đội mình, lại bị nhiều đội hình nhỏ khác nhắm vào, giống như bị một bầy sói dữ xé xác, trở nên tan tác, máu chảy đầm đìa.
Nếu dùng một phép ẩn dụ hình tượng hơn, hạm đội của đối thủ giống như những xúc tu linh hoạt có gai móc, xé nát hạm đội của anh ta thành từng mảnh, không thể duy trì đội hình vốn có.
Anh ta phát hiện mình hoàn toàn không đối phó được với tình hình chiến trường hỗn loạn, đã rơi vào tình cảnh "đau đầu chữa đầu, đau chân chữa chân", hoàn toàn rơi vào nhịp độ tấn công của kẻ địch, lo trước hở sau, bị ăn mòn từng chút một, nuốt chửng từng chút một.
Tại sao... anh ta không hiểu nổi. Trong sự nghi hoặc lan tỏa còn kèm theo cảm giác thất bại to lớn, cùng sự không cam tâm sâu sắc.
Khoảnh khắc này, cuối cùng anh ta cũng thấu hiểu tâm trạng của Hoa Nhĩ Đức lúc nãy, cũng hiểu được cảm xúc của Hoa Nhĩ Đức... Người thanh niên châu Á đối diện này, rốt cuộc là ai? Anh ta vậy mà đã đánh bại mình... đánh bại mình một cách nhanh gọn, sạch sẽ!
Sự tích lũy của anh ta trong Hệ thống Bình minh Chiến tranh, sự tu luyện của anh ta trong chỉ huy hạm đội, hoàn toàn trở thành bàn đạp để đối thủ chứng minh thực lực của chính mình, nghiền nát lòng kiêu hãnh và sự tự tin của anh ta hoàn toàn.
Trong phòng khách, biểu cảm trên mặt Hoa Nhĩ Đức giống như vừa nuốt phải một con ruồi. Hai người đồng bạn bên cạnh cũng có vẻ mặt như nhìn thấy quỷ, không thể hiểu nổi tại sao Vưu Văn lại thua trong tay tên đó------ mặc dù trận chiến vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng ai cũng có thể thấy rõ, Vưu Văn đã không còn cơ hội lật ngược thế cờ.
Trong hình chiếu toàn cảnh trên không trung phía trên bàn trà, những điểm sáng đại diện cho hạm đội Lam Bảo Thạch đã bị những điểm sáng đại diện cho hạm đội Lục Tùng Thạch chia cắt, bao vây, kèm theo từng tia chớp lóe lên, số lượng chiến hạm liên tục giảm xuống.
Ralph nhìn cảnh tượng trước mắt, không hiểu Đường Phương đã làm cách nào. Anh ta cũng là người từng làm chỉ huy hạm đội, hiểu rất rõ việc phối hợp hạm đội như thế này khó khăn đến mức nào. Điều này trông như một trò chơi, nhưng đối với hai người đang đeo kính mắt mà nói, nó giống như một sự kiện thực sự đang diễn ra.
Đối thủ đã dễ dàng đánh bại Vưu Văn trong Hệ thống Bình minh Chiến tranh, nếu đặt vào thế giới thực, ở cùng môi trường, cùng bối cảnh, đối phương có xác suất rất lớn đạt được kết quả tương tự.
Vưu Văn lại là nhân tài mới nổi mà anh ta rất coi trọng... cứ thế mà thua.
Sắc mặt anh ta rất tệ, tạo thành sự tương phản rõ rệt với đôi mắt đang mỉm cười của Đái Lệ Ty.
Lị Lị Ngải Tháp đặt tách cà phê xuống, nhìn ánh nắng rực rỡ và hoa nở rộ ngoài cửa sổ, nở một nụ cười nhạt. Giây phút này cô dường như thay da đổi thịt, có một vẻ đẹp tri thức đầy mê hoặc.
Vưu Văn không đợi hạm đội Lục Tùng Thạch tiêu diệt hết binh lực của mình, trong lúc tự thấy không còn hy vọng lật ngược thế cờ đã chọn bỏ cuộc.
Anh ta ngồi trên ghế sofa một lúc mới tháo kính mắt ra, dùng giọng nói hơi run rẩy nói: "Anh... không phải lần đầu tiếp xúc với Hệ thống Bình minh Chiến tranh phải không?"
Về bản chất, câu này có tính chất giống hệt câu "Anh chắc chắn đã gian lận" của Hoa Nhĩ Đức, nhưng cách diễn đạt rất uyển chuyển, không bộc lộ sự không cam tâm và tức giận quá mạnh mẽ. Nhìn từ một góc độ khác, câu này cũng đại diện cho việc Vưu Văn đã chấp nhận kết quả thất bại.
Đường Phương rất thành thật nói: "Quỷ thần ở trên, đây tuyệt đối là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Hệ thống Bình minh Chiến tranh."
Anh nói vậy không có nghĩa là người khác sẽ tin. Ít nhất Hoa Nhĩ Đức và hai người đồng bạn kia sẽ không tin... Họ nhìn tên đại bịp đang nghiêm túc nói nhảm trước mặt bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ.
"Quỷ thần ở trên?" Nếu thề mà thực sự có tác dụng, hãy nghĩ đến những người trẻ tuổi bị tình yêu làm cho mờ mắt kia... có lẽ nhân loại đã sớm diệt vong rồi.
"Đây tuyệt đối là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Hệ thống Bình minh Chiến tranh?" Tên nhóc đó lừa quỷ à? Chỉ riêng thủ đoạn chiến đấu sảng khoái vừa rồi, khả năng phân binh tự tại như vậy, là người lần đầu tiếp xúc với Hệ thống Bình minh Chiến tranh có thể làm được sao? Không thấy Vưu Văn đã bị đánh đến mức nghi ngờ nhân sinh rồi sao...
Cái mặt đó... thật đáng đấm mà!
Lị Lị Ngải Tháp cảm thấy điều này rất bình thường. Nói thật, đối với cuộc so tài này, mức độ lo lắng của cô không hề sâu sắc như khi Hoa Nhĩ Đức vật tay với Đường Phương.
Anh là ai cơ chứ... Ngôi sao mới rực rỡ được cả đại khu Hi Luân Bối Nhĩ công nhận. Vưu Văn Cái Nhĩ Đạt so tài năng lực chỉ huy với anh, thì khác gì múa rìu qua mắt thợ? Hoàn toàn là tự chuốc lấy nhục nhã.
Sự khôn lỏi của Ralph chẳng qua là tự đào hố chôn mình!
Trong mắt cô, kết quả này hoàn toàn là do Hạm trưởng Đường dùng thực lực đạt được. Tuy nhiên sự thật không phải vậy, anh lại gian lận rồi... Lần trước vật tay với Hoa Nhĩ Đức là lợi dụng điện năng trong cơ thể kích thích hệ thống thần kinh đối thủ, lần này đối đầu với Vưu Văn là dựa vào sự giúp đỡ của tiểu thư Emma.
Anh chỉ xác định chiến thuật trung tâm, còn việc thao tác và điều chỉnh cụ thể, đều ném cho tiểu thư Emma.
Thử nghĩ với khả năng tính toán của Vưu Văn, sao có thể so sánh với Trung tâm Chỉ huy Tinh Quỹ.
Trên thực tế, Đường Phương không ra lệnh cho Emma hack Hệ thống Bình minh Chiến tranh đã là nể mặt Vưu Văn lắm rồi, dù sao đối phương cũng để lại cho anh một ấn tượng khá tốt. Còn việc này có tính là gian lận hay không... đứng từ góc độ Hạm trưởng Đường mà nói, đây đương nhiên không tính, giống như việc điều khiển điện năng là sức mạnh bản thân anh, cùng một đạo lý, hệ thống tinh tế cũng là sức mạnh bản thân anh, huống chi anh chỉ vì ngại phiền phức mới giao cho tiểu thư Emma thực hiện chiến thuật, nếu đổi lại là chính anh, vẫn thắng như thường.
"Chỉ huy, đã lấy được dữ liệu kho và mã lõi của Hệ thống Bình minh Chiến tranh, có thể ngoại tuyến."
Nghe thấy câu trả lời của Emma, lúc này anh mới tháo kính mắt ra, mỉm cười nói một câu khách sáo với Vưu Văn: "Nhường nhịn rồi."
Không ai biết, đối với Ralph và những người khác mà nói, trận đấu căng thẳng tột độ, nhưng đối với Hạm trưởng Đường mà nói lại là một cơ hội tiện tay dắt dê. Anh đã sớm muốn có một hệ thống tương tự để trang bị cho Thần Tinh Chú Tạo, một là không có nhiều thời gian rảnh, hai là cần nhiều thông tin và dữ liệu, nên vẫn chưa thực hiện được ý niệm trong lòng. Nào ngờ lần này cùng Lị Lị Ngải Tháp đến thăm Đoàn Ngân Ưng lại gặp được chuyện tốt như vậy.
Đã Ralph mặt dày đưa đến tận cửa, không lấy thì phí.
Anh không hề lo lắng việc sau này Đoàn Ngân Ưng biết Thần Tinh Chú Tạo phát triển một hệ thống tương tự để huấn luyện tân binh, rồi ngu ngốc đến hệ sao Địch Lạp Nhĩ để thảo luận vấn đề bản quyền với anh. Tiểu thư Emma có thể tìm ra mười ngàn lý do để họ ra về tay trắng.
Có thể thấy, tâm lý của Vưu Văn cao hơn Hoa Nhĩ Đức một bậc, rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc, bắt tay với Đường Phương, bình tĩnh nói: "Xin lỗi, vừa rồi có chút thất lễ, trận đấu này tôi thua."
"Tôi còn tưởng người Đoàn Ngân Ưng đều có tính khí nóng nảy chứ." Đường Phương cười đáp lại.
Mặt Hoa Nhĩ Đức đen như đáy nồi chưa cọ rửa nhiều năm.
Đái Lệ Ty nhìn Ralph nói: "Bây giờ anh còn gì để nói không?"
Hình thức biểu hiện là cuộc đối đầu sức mạnh ấu trĩ thì Ralph đã thua, nay trong bài kiểm tra năng lực chỉ huy người của Ralph lại thất bại thảm hại, dù là cơ chế thắng hai trong ba ván, cũng là họ thắng rồi.
Ralph nhìn Đái Lệ Ty, không nói gì, đứng dậy từ ghế sofa, nhìn khuôn mặt Đường Phương qua bàn trà: "Tôi rất tò mò anh rốt cuộc là ai."
Có thể thắng được Hoa Nhĩ Đức cũng chẳng là gì, dù sao cũng chỉ là trò vật tay trông rất ấu trĩ, sự đảo ngược này khó mà lên được mặt bàn. Nhưng trong Hệ thống Bình minh Chiến tranh mà dùng thế sét đánh không kịp bưng tai dễ dàng đánh bại Vưu Văn Cái Nhĩ Đạt, tuyệt đối là một chuyện khiến người ta chấn động vô cùng.