Lilietta còn chưa kịp đáp lời, Roas đứng phía trước liền hít sâu một hơi, thực hiện một quân lễ tiêu chuẩn với anh.
Dù Đường Phương không trực tiếp giúp đỡ Ngân Ưng Đoàn, nhưng các hoạt động quân sự của anh tại phòng tuyến Sokanada đã gián tiếp khiến hạm đội tập kích của Đế quốc Phoenix phải rút lui, bởi vì Thân vương Kursky sợ hãi đội đặc nhiệm Bóng Đêm quý giá của mình sẽ chịu chung số phận với hạm đội Thâm Tiềm Giả.
Không còn nghi ngờ gì nữa, điều này đã giúp Ngân Ưng Đoàn một tay rất lớn.
Một tháng trước, thiết bị dò tìm kiểu mới do Tinh Minh phát triển dựa trên nghiên cứu từ các chiến hạm của hạm đội Thâm Tiềm Giả cũng đã được chuyển đến Ngân Ưng Đoàn, bắt đầu công tác triển khai.
Ai cũng biết, Tinh Minh có thể phát triển được loại máy dò này, Egon Stetmann đóng góp công lao không nhỏ, mà Stetmann lại là một trong những thành viên nòng cốt của Thần Tinh Chú Tạo.
Đúng như Ralph nói, Roas là một tín đồ Công giáo sùng đạo. Đối với vạn vật trên đời, ông có một tấm lòng lương thiện khác biệt với sự tính toán lợi hại của người thường. Những thứ Delmar không nghĩ tới thì ông nghĩ tới, những thứ Wald không nghĩ tới thì ông cũng nghĩ tới.
Nhìn người đàn ông thấp hơn mình một chút ở đối diện, từ đôi mắt đen đó, Đường Phương đọc được suy nghĩ của đối phương. Đường Phương nhận thua, không phải vì sợ bại lộ thân phận, mà chỉ vì không muốn làm tổn thương tình cảm của ông, không muốn làm vấy bẩn những điều tốt đẹp đó, không muốn lay chuyển ý chí của ông.
Linh hồn của người trước mắt này chói lọi như ánh mặt trời, thánh khiết như thiên sứ.
"Có thể gặp được cậu ở đây... là khoảnh khắc vinh quang nhất trong cuộc đời tôi."
Roas từng cho rằng khoảnh khắc tươi đẹp nhất đời mình là lúc cùng những người bị thương chờ đợi đội cứu hộ, mọi người mừng đến phát khóc. Còn bây giờ... đây mới là giây phút vinh quang nhất đời ông.
Ông từng nghĩ khi nhận huân chương từ tay Tổng chấp chính quan, giành được huy chương Ngân Ưng, đó mới là lúc vinh quang nhất. Thực tế đã chứng minh, suy nghĩ đó sai rồi, sai một cách thái quá. Tại hệ sao Clavi, trong một căn phòng ở thành phố Demil, nhìn thấy người có linh hồn phi thường này, mới chính là khoảnh khắc vinh quang nhất của ông.
Biểu cảm trên mặt Ralph đã không thể dùng hai chữ "đặc sắc" để hình dung, mà nên dùng từ "phức tạp".
Hóa ra... người lần lượt đánh bại các học viên của mình lại là hạm trưởng Đường Phương đang nổi như cồn của Tinh Minh... Hèn gì Juven bại nhanh như vậy, thảm hại như vậy; hèn gì Delmar thua triệt để như vậy, không chút hồi hộp.
Còn cả Roas, cả Wald... và cả chính ông nữa...
Thua rồi, thua một cách triệt để... Thế nhưng kỳ lạ là, vào khoảnh khắc này, trong lòng ông không có quá nhiều phẫn nộ hay chán nản, rất bình tĩnh, nhưng cũng rất kích động. Đây là hai từ mâu thuẫn, lại cùng tồn tại trên người ông.
Bình tĩnh là đối với chuyện thua cuộc, còn kích động... là vì lý do khác.
"Là tôi thua rồi." Ông nhìn Lilietta nói: "Tôi sẽ giữ lời hứa, không can thiệp vào chuyện ở đây nữa."
Sau đó ông lại nhìn Delis: "Nhiều năm như vậy... là tôi sai rồi... xin lỗi cô."
Delis nói: "Người ông nên nói xin lỗi là nó, và mẹ của nó, không phải tôi."
Ralph thở dài, lại nhìn Lilietta, nhìn những đường nét quen thuộc trên gương mặt ấy, đôi mắt có thể gợi lên những ký ức xa xăm, muốn đưa tay chạm vào khuôn mặt đó nhưng lại dừng lại giữa chừng, chọn cách bỏ cuộc.
"Tôi không còn giữ chức vụ trong quân đội nữa, hiện tại chỉ là một giảng viên lý thuyết tại Học viện Quân sự Demil... rất xin lỗi, sau ngần ấy năm mới thực hiện được lời hứa lúc trước."
Lilietta cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Câu này ông nên đến trước mộ của Lina mà nói."
"Rất xin lỗi... nhiều năm qua đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha."
Khi Ralph nói câu xin lỗi đầu tiên, Đường Phương đã cảm thấy mọi chuyện có gì đó không ổn, dường như... đã lệch khỏi dự tính của anh, không phải lệch một chút, mà là lệch đi rất xa.
Cho đến khi nghe thấy câu thứ hai, mắt anh trừng to như hai cái chuông đồng, thầm nghĩ "Này, này, này... đùa gì vậy, Ralph... là... cha của Lilietta... Lilietta?"
Đối diện, Lilietta lặng thinh, không nói chấp nhận lời xin lỗi, cũng không nói không tha thứ cho hành vi của ông. Dường như đối với người cha có thân phận hiển hách này, cô có một khoảng cách khó lòng vượt qua.
"Con thật sự đã lớn rồi, không còn là cô bé chỉ biết nhìn người bằng ánh mắt lạnh lùng như trước nữa. Thấy con chăm sóc bản thân tốt như vậy, cha thật sự rất an ủi. Ngay cả việc chọn vị hôn phu, người làm cha như ta cũng không thể đưa ra gợi ý hay lựa chọn nào tốt hơn nữa. Con gái của ta... cha tự hào về con."
Nói xong câu này, ông quay đầu lướt qua mặt Đường Phương, tiếp tục nói: "Nếu có thể, ta hy vọng được tham dự hôn lễ của hai con với tư cách là cha của cô dâu... điều duy nhất ta có thể làm cho con, cũng chỉ có vậy thôi."
Cô nhìn ông, nghe ông nói những lời này. Đây là lần đầu tiên cô thấy khuôn mặt Ralph không còn sắc bén, thiếu đi vẻ nghiêm túc, không còn lạnh lùng. Điều này khác xa với khuôn mặt lạnh giá như băng huyền mà cô thấy 10 năm trước khi rời khỏi Ngân Ưng Đoàn, khác hẳn với ông của ngày xưa, khiến cô nảy sinh nghi ngờ về rất nhiều cảnh tượng trong ký ức.
Ralph trước mắt này, và Ralph trước đây, có phải là cùng một người không?
Ông vì sự nghiệp quân nhân, vì sự nghiệp, vì tổ quốc mà bỏ rơi vợ con, không làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha.
Trong ấn tượng của cô, ông là một người đàn ông cố chấp, vô tình, lạnh lùng, sắt máu, ít nói. Nhưng hôm nay, người đàn ông có quan hệ huyết thống có thể gọi là cha này, giống như bao người già đang bước vào xế chiều, sẽ lo lắng cho hôn sự của con cái, sẽ khắt khe về nhân phẩm của con rể, sẽ than thở trước mặt người khác rằng tuế nguyệt như thoi đưa, niên hoa dễ già...
Ông muốn làm một quân nhân đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu, cô liền muốn làm một hải tặc phóng túng. Ông muốn cô làm nữ tướng quân, cô lại cứ muốn làm một đại tỷ đầu. Ông muốn cô luôn ghi nhớ mình là người Ngân Ưng, cô lại cứ muốn gả đi xa, làm vợ người ngoại quốc.
Cả đời này cô đều đối đầu với ông, đó là sự kháng cự của riêng cô, cũng là sự trả thù của cô và mẹ.
Thế nhưng đến tận hôm nay, nhìn khuôn mặt ngày càng già nua của ông, nghe giọng nói không còn sắc bén của ông, cô bỗng nảy sinh một cảm giác chua xót. Không có sự sảng khoái hay thỏa mãn như tưởng tượng, không có sự hưng phấn hay nhẹ nhõm như mong đợi, chỉ có nỗi buồn man mác, nỗi đau nhói tận tâm can.
Dường như... dường như sự phản kháng và oán giận của cô, cùng với cuộc đời đã qua bắt nguồn từ đó, đều trở nên vô nghĩa.
Ông đã thay đổi, không còn là Ralph của ngày trước. Cô lại phải đối diện với ông thế nào đây? Đối diện với người đàn ông mà trong lòng cô oán hận nhất, nhưng cũng là người quan trọng nhất trong cuộc đời?
Phòng khách không lớn này, dường như trở thành một ngã tư đường rộng lớn và lạnh lẽo, không thấy bóng người qua lại, cũng không có đèn tín hiệu chỉ dẫn. Cô đứng giữa ngã tư, không biết nên đi về đâu.
Delis thở dài, bà là người biết tất cả, cũng là người hiểu rõ cảm nhận của Lilietta nhất. Bởi vì từ khi mẹ cô qua đời, cô gái nhỏ đã luôn sống cùng bà.
Bà nhìn cô lớn lên từng ngày trong sự nổi loạn, bà nhìn cô kiên quyết rời khỏi nơi này, bước lên con đường kháng cự méo mó, nhưng lại bất lực, không thể làm gì khác.
Từ điểm này mà nói, Lilietta thực sự rất giống Ralph.
Wald, Delmar và những người khác từ sớm đã biết mối quan hệ giữa Ralph với Delis và Lilietta, nên không bộc lộ cảm xúc cá nhân quá phức tạp. Đường Phương thì hoàn toàn khác, tuy sớm đã nghi ngờ mối quan hệ giữa ba người họ, cũng có nhiều thắc mắc về bốn trận tỷ thí vừa diễn ra, nhưng chưa bao giờ có thời gian tĩnh tâm suy nghĩ kỹ. Giờ nghe nói đến quan hệ cha con giữa Ralph và Lilietta, ngẫm lại câu chuyện của họ, anh trở nên vô cùng hoang mang.
Còn nữa, cái gọi là "vị hôn phu" của Ralph là sao? Ông... đang nói đến mình ư?
Sự tỉnh ngộ bất chợt khiến anh lập tức hiểu ra.
Tỷ thí thể chất của Wald, tỷ thí chỉ huy của Juven, tỷ thí tài phú của Delmar, tỷ thí nhân phẩm của Roas... chẳng phải đây chính là những bài kiểm tra mà bố vợ dùng để chọn con rể sao?
Anh tự phụ là người thông minh, vậy mà lại không nhìn ra, thật sự là quá mất mặt.
Anh cố nhịn, nhưng dù thế nào cũng không nhịn được, bước ra từ sau bàn trà, đi đến trước mặt Ralph, cắt ngang bầu không khí áp bức đang tiếp diễn trong phòng: "Xin lỗi, vị hôn phu mà ông nói, là... tôi?"
Nếu ở trường hợp bình thường, hỏi như vậy rõ ràng là rất thiếu lịch sự, nhưng vào lúc này, anh đã không còn tâm trí để quan tâm xem có nên nói chuyện vào lúc này hay không, có nên hỏi câu như vậy hay không.
Ralph thay đổi hoàn toàn biểu cảm vừa rồi, cười tủm tỉm nhìn anh: "Trong căn phòng này chỉ có cậu và bốn người bọn họ, giờ cậu lần lượt đánh bại họ, dùng thực lực chứng minh mình đủ tư cách cưới con gái nhà Bryant." Nói xong còn vỗ vỗ vai anh: "Làm tốt lắm, chàng trai trẻ... ta tự hào vì có người con rể như cậu."
"Ha ha... ha ha..." Anh cười gượng hai tiếng, nhưng nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
"Đường Phương, cậu là đồ ngốc, nhìn xem cậu đã làm cái gì đi." Nỗi khổ trong lòng chỉ mình anh biết.
Anh đi về phía Lilietta, thấp giọng hỏi: "Cô lừa tôi? Rốt cuộc chuyện này là thế nào! Không phải nói là..." anh chỉ vào bức tranh trên tường phòng khách nói: "Không phải nói là... tất cả đều là vì bảo vệ bức tranh đó sao?"
Delis lộ vẻ mặt nghi hoặc, nhìn anh, rồi lại nhìn bức tranh, thầm nghĩ liên quan gì đến "Trận chiến Angili"... Khoan đã, chẳng lẽ tên này nhận ra lai lịch thực sự của bức tranh đó?
Bà dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn người thanh niên trước mắt, trong lòng dấy lên những con sóng lớn. Dù thế nào cũng không ngờ hạm trưởng Đường, một người gốc Á, lại có thể nhìn thấu "Trận chiến Angili". Nhãn lực như vậy, sao bà không kinh ngạc, sao không ngạc nhiên cho được.
Đường Phương không biết một câu nói của mình đã khiến suy nghĩ của Delis bay xa ngàn dặm, anh đang đợi câu trả lời của Lilietta.
Đại tỷ đầu bị câu hỏi của anh làm cho tỉnh lại, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói: "Tôi chưa bao giờ nói chuyện này liên quan đến bức tranh trong phòng khách cả... tôi chỉ nói, vì bảo vệ thứ quý giá nhất của Delis... chính là tôi đó, đồ ngốc này." Vừa nói, cô còn đưa tay nhéo mặt anh một cái.
"Theo truyền thống của gia tộc Bryant, bây giờ... cậu là vị hôn phu của tôi rồi."
Anh ngẩng đầu nhìn bức "Trận chiến Angili" treo trên tường phòng khách, rồi lại nhìn khuôn mặt Lilietta, bỗng nhớ lại màn kịch vừa diễn ra. Tuy khi đại tỷ đầu nói chuyện cô đang đối diện với bức "Trận chiến Angili", nhưng lời cô nói quả thực là "để bảo vệ tài sản quý giá nhất của Delis".
Đối với bà Delis luôn sống độc thân mà nói, tài sản quý giá nhất là gì? Không phải tranh, là người------ tiểu thư Lilietta.
Khi đó Delis đi vào bếp pha trà, không có trong phòng khách, không nghe thấy cuộc đối thoại của họ nên không rõ chuyện này. Khổ nỗi bức tranh trên tường lại là bút tích thật của Da Vinci, giá trị liên thành, khổ nỗi lại có cô Emma ở đó, có thể nhận ra lai lịch của bức tranh, thế là anh mặc nhiên cho rằng "Trận chiến Angili" chính là tài sản quý giá nhất của tiểu thư Delis.
Tất nhiên, dù anh không nhận ra lai lịch của "Trận chiến Angili", Lilietta cũng đủ khả năng dẫn anh vào tròng, chỉ cần nói một câu "Xem này... bức 'Trận chiến Angili' này vẽ đẹp biết bao, ngài Da Vinci thật là một họa sĩ thiên tài." Anh sẽ tự nhiên hỏi tiếp, cũng sẽ đinh ninh rằng Ralph đến đây là để ép mua "Trận chiến Angili".
Còn về phía Ralph tại sao không lộ sơ hở khiến anh sớm nhận ra sự kỳ lạ, có lẽ Lilietta đã có cuộc trò chuyện với cha mình trước khi đến đây, hẹn ước xong một số chuyện.
Xem ra... chỉ có mình là bị giấu trong bóng tối, bị đại tỷ đầu chơi xỏ.
"Cô... cô... cô đúng là..." Anh càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng không cam tâm.
Trên đời này làm gì có chuyện ép người ta làm chú rể, mình lại đâu có làm bụng cô ấy lớn, cần phải chịu trách nhiệm với đứa trẻ chưa chào đời.
Đúng lúc này, Lilietta tiến lên một bước, khẽ nói bên tai anh: "Đừng nổi giận nhé, hãy nghĩ đến tung tích của Aros."
Câu nói này lọt vào tai, giống như có người bóp lấy cổ họng anh, những tức giận, những không cam tâm đó đều bị cưỡng ép đè xuống.
Không thể dùng vũ lực với cô, hơn nữa đại tỷ đầu đang nắm giữ thông tin về Aros, ngoài việc ngậm miệng nhận thua ra, anh còn có thể làm gì khác?
"Theo truyền thống của gia tộc Bryant, người cha có quyền chỉ hôn cho con gái, trừ khi có một người ưu tú hơn đối tượng chỉ hôn, lại sẵn lòng cưới cô dâu. Tôi tuy quan hệ với cha rất căng thẳng, nhưng dù thế nào... tôi cũng là một thành viên của gia tộc Bryant." Lilietta nói tiếp: "Đừng lộ ra biểu cảm đáng sợ như vậy, cậu cũng đâu có chịu thiệt. Yên tâm đi, tôi sẽ không ép buộc cậu đâu, chỉ là không muốn ông ấy lấy chuyện chỉ hôn làm cái cớ để can thiệp vào cuộc sống của tôi, thay đổi cuộc đời tôi, cậu cứ xem chuyện này như một màn kịch là được."
Anh nghiêm túc suy nghĩ một chút. Quả thực, theo thói quen sinh hoạt và văn hóa xã hội của nền văn minh Hoa Hạ, người chịu thiệt trong chuyện này là tiểu thư Lilietta, không phải anh.
Tất nhiên, có lẽ những kẻ không thích anh sẽ làm ầm ĩ về chuyện này, ví dụ như vu khống anh là một công tử lãng tử phong lưu, đi đến đâu gây họa đến đó. Nhưng chỉ cần người anh thích không nghĩ như vậy, thì đối với anh, những lời đồn thổi đó còn không đau bằng một cái rắm.
Nếu mắng người và nguyền rủa có thể giết chết anh, anh đã chết cả ngàn lần rồi.
Đúng lúc này, Ralph chú ý đến hành động nhỏ giữa hai người, nhíu mày hỏi: "Sao... có vấn đề gì à?"