Người ngoài đương nhiên không thể nào hiểu được ý nghĩa thực sự của từ này. Nhìn theo nghĩa đen, nó có thể là một loại sản phẩm chăm sóc sức khỏe, cũng có thể là một món đồ thủ công. Chỉ những thành viên nòng cốt của Thần Tinh Chú Tạo mới biết "Cầu vồng ngọt ngào" đại diện cho điều gì.
Hạm trưởng Đường không thể nào nghĩ ra được những từ ngữ mập mờ kiểu này. Trong toàn bộ Thần Tinh Chú Tạo, người duy nhất hay treo hai từ "Bảo bối" và "Ngọt ngào" bên miệng chỉ có một người —— La Thụy Tư Vượng.
Thứ ông gọi là bảo bối và ngọt ngào không phải là người, cũng không phải thú cưng, mà là từng cỗ máy móc.
Còn về "Cầu vồng ngọt ngào", đó là một chiếc phi thuyền Epsilon lưỡng dụng cả mặt đất và không gian mà Hạm trưởng Đường mang về từ hệ sao Alpha-7 thuộc Vùng Đất Thất Lạc. Chỉ là trong trận chiến thất lạc, hệ thống truyền dẫn năng lượng bị hỏng, chức năng tê liệt, buộc phải giao cho La Thụy Tư Vượng thử nghiệm sửa chữa.
Vì thân phi thuyền được trang bị hai cánh hộ vệ đầy màu sắc ở hai bên, sau khi kết nối năng lượng, mô-đun đẩy ở cuối cánh sẽ phun ra luồng lửa bảy màu, nên La Thụy Tư Vượng đã thêm hai chữ "Cầu vồng" vào trước danh xưng "Ngọt ngào".
Khâu Cát Nhĩ nhìn Đường Phương hỏi: "Thứ đó... sửa xong rồi sao?"
Nó vừa có thể dùng trong môi trường mặt đất như xe từ trường, vừa có thể bay lên bầu trời, đi vào không gian vũ trụ để thực hiện nhảy vọt không gian. Tuy loài người đã có thể chế tạo những loại phi thuyền tương tự, xem nó như một loại hàng xa xỉ bán cho giới thượng lưu, nhưng vấn đề giáp trụ và năng lượng luôn là nỗi đau trong lòng nhiều người.
"Cầu vồng ngọt ngào" thì khác, nó sở hữu lá chắn năng lượng... dù còn xa mới bằng chiến hạm Epsilon. Kích thước của nó rất nhỏ, chỉ bằng một chiếc xe cỡ trung; nó có phạm vi bay lên tới 100 năm ánh sáng và còn có hệ thống dẫn đường tự động tiên tiến.
Khâu Cát Nhĩ và những người khác vẫn luôn nghĩ rằng sau khi chiếc phi thuyền Epsilon nhỏ này được sửa chữa, Hạm trưởng Đường sẽ tặng nó cho Khải Lỵ Ni Á hoặc Đường Vân. Không ngờ tới, lại nhìn thấy cái tên này trên danh sách quà tặng trong đám cưới của Tắc Khắc Ba Tạp và Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt. Làm sao có thể không chấn động, làm sao có thể không kinh ngạc.
Tặng quà là tặng di tích Epsilon. Thủ bút như vậy, sợ rằng trên trời dưới đất chỉ có Hạm trưởng Đường mới gánh nổi.
Đường Phương gật đầu với Khâu Cát Nhĩ: "Coi như là sửa xong rồi... dù so với nguyên bản vẫn còn kém 12% hiệu năng."
Sửa chữa một chiếc phi thuyền Epsilon bị hỏng mà chỉ giảm 12% hiệu năng, thành tích này đủ để chứng minh trình độ kỹ thuật của La Thụy Tư Vượng cao đến mức nào.
Hào Sâm rướn người về phía trước, vỗ bàn nói: "Đúng không? Đúng không?" Hắn đang lặp lại câu hỏi vừa rồi.
Đường Phương nhìn hắn với vẻ mặt đầy gian tà: "Nếu thật sự có cô nương nào nguyện ý gả cho cậu, đến lúc đó tôi nhất định sẽ dâng lên một món quà vô cùng đặc biệt."
Cát Nhĩ Khoa Đặc, Tắc Khắc Ba Tạp, Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt, Ngải Lâm Na nhìn ba người với vẻ mặt ngơ ngác, không biết họ đang nói về cái gì. Hai nhân vật chính vẫn chưa xem danh sách quà tặng, đương nhiên không biết Hạm trưởng Đường đã chuẩn bị cho họ một món quà lớn.
Vivi bĩu môi nói: "Tôi cứ tưởng là đồ tốt gì, hóa ra chỉ là một món đồ nát." Nó vốn không ưa gì Hạm trưởng Đường, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội châm chọc ông. Tuy không biết "Cầu vồng ngọt ngào" là thứ gì, nhưng hai chữ "sửa xong" đã nói rõ với mọi người rằng thứ này là một món đồ khiếm khuyết.
Hào Sâm giơ tay cho nó một cái tát, phát ra tiếng "bộp" trầm đục: "Đồ nát? Thứ đó đủ để mua lại 100 trang viên như thế này... không, không đúng, còn giá trị hơn nhiều."
"Dù nó có là đồ nát, thì đó cũng là món đồ nát đáng giá vạn lượng."
Cát Nhĩ Khoa Đặc và Ngải Lâm Na nghe vậy, đoán chừng đã hiểu ra điều gì, sâu trong ánh mắt lóe lên tia sáng rực rỡ.
Tắc Khắc Ba Tạp cười khổ: "Tôi nghĩ sau này tốt nhất đừng đi dự đám cưới của anh nữa... quá đả kích người ta."
Tuy anh vẫn không biết "Cầu vồng ngọt ngào" là thứ gì, nhưng Hào Sâm đã nói, giá trị của nó tương đương với 100 trang viên trước mắt... Đây là khái niệm gì chứ, anh làm việc cả đời cũng chưa chắc đã mua nổi một trang viên xa hoa cỡ này, vậy mà Hạm trưởng Đường vừa ra tay là 100 cái.
So sánh với món quà như vậy, cái phong bì đỏ chứa nửa năm tiền lương của anh tính là gì? Một cái như tinh tú trên trời, một cái như hạt cát dưới đất, căn bản không có tư cách so sánh.
Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt hào phóng hỏi: "'Cầu vồng ngọt ngào'... rốt cuộc là cái gì vậy?"
Khâu Cát Nhĩ mỉm cười nói: "Đó là một chiếc xe, cũng là một con tàu, còn có thể đưa hai người bay lên trời xanh, xuyên qua bao tầng không gian, đến bên kia của biển sao."
Đường Phương thầm nghĩ cái gã Khâu Cát Nhĩ này mà làm màu thì đúng là sến súa đến mức không cân xứng với vóc dáng của hắn.
Hào Sâm trừng mắt nhìn hắn: "Đám người bên dưới rốt cuộc đã cho cậu uống bùa mê gì? Nói chuyện mà cũng trở nên ấp úng thế kia, cậu cứ bảo thẳng với họ đó là phi thuyền Epsilon lưỡng dụng lục không là được rồi, bày đặt làm giá làm gì."
Lời lẽ thô bỉ kiểu này sợ rằng chỉ có đại gia Hào Sâm mới có thể nói ra một cách thản nhiên, lại còn là ngay trong đám cưới người khác.
Thế nhưng cho dù là Tắc Khắc Ba Tạp, Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt, hay Cát Nhĩ Khoa Đặc, Ngải Lâm Na, tất cả đều có chọn lọc mà bỏ qua lời ăn tiếng nói của Hào Sâm, dồn hết tâm trí vào cụm từ "phi thuyền Epsilon lưỡng dụng lục không".
Không phải máy chế biến thực phẩm Epsilon, cũng không phải máy gắp thú bông Epsilon... mà là phi thuyền Epsilon, đại diện cho thành tựu cao cấp của công nghệ hàng không Epsilon. Đối với chính phủ các nước, đây là món đồ quý hiếm mà dù có vỡ đầu cũng phải tranh giành, chưa kể đây còn là phi thuyền Epsilon đã sửa chữa xong và có thể vận hành bình thường.
Bên trong nó không chỉ ẩn chứa công nghệ hàng không văn minh Epsilon, mà còn bao gồm nhận thức độc đáo của La Thụy Tư Vượng đối với các sản phẩm công nghệ Epsilon, mang giá trị kép.
"Không được... cái này quá quý giá, chúng tôi không thể nhận, tuyệt đối không thể nhận." Người nói là Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt. Tuy cô đã sớm đoán được nhân vật như Hạm trưởng Đường chắc chắn sẽ ra tay hào phóng, nhưng dù thế nào cũng không ngờ đối phương lại chuẩn bị cho họ một món quà lớn đến vậy.
Tắc Khắc Ba Tạp nói: "Anh có thể đến tôi đã rất mãn nguyện rồi. Món quà đắt tiền như thế này, đối với tôi mà nói thì cũng chẳng khác gì phi thuyền bình thường. So với tôi, nó thích hợp để tặng cho những người cần đi lại khắp nơi như Khải Lỵ Ni Á hay Thôi Ân Hạo hơn."
Đường Phương lắc đầu, nhìn một ông lão trước bàn ăn ở đại sảnh tầng dưới: "Nếu tin tình báo mà Thần Tinh Chú Tạo có được không sai lệch quá nhiều, tôi nghĩ... ông Alexander Armstrong trong tương lai gần sẽ từ chức Chủ tịch Luật Minh, đến lúc đó anh sẽ là người kế nhiệm."
Tắc không nói gì, ngầm thừa nhận quan điểm của ông.
"Cải cách hiến chính của Vương quốc Liên hiệp Turanks tuy đã đi vào quỹ đạo, nhưng vẫn còn rất nhiều thế lực bảo thủ đứng sau giở trò quỷ quyệt, có thể thấy trước tương lai sẽ xuất hiện bao nhiêu tội phạm chiến tranh. Luật Minh do ông Alexander thành lập trước đây tồn tại vì mục đích thúc đẩy pháp trị của Vương quốc Liên hiệp Turanks, còn nhiệm vụ hiện tại là thay đổi khung tư pháp cũ. Tin rằng trong tương lai không xa, người của Luật Minh sẽ trở thành xương sống của hệ thống tư pháp quốc gia này, và anh cũng sẽ tìm thấy vị trí của riêng mình trong đó."
"Đối với những tội phạm chiến tranh và quan lại tay nhuốm đầy máu người vô tội, anh có nương tay không? Anh sẽ không! Anh không có sự nhạy bén chính trị như Thôi Ân Hạo, anh quen với việc thiết diện vô tư, thực sự cầu thị. Đây là ưu điểm của anh... thế nhưng nếu đứng ở một góc độ khác, nó cũng là một khuyết điểm. Cái gọi là trăm chân chết không cứng, thế lực quý tộc và quan lại bảo thủ của Vương quốc Liên hiệp Turanks sẽ tiếp tục hoạt động trong những góc tối không ánh mặt trời chiếu tới. Không nghi ngờ gì nữa, anh sẽ trở thành mục tiêu ghen ghét và sợ hãi của chúng, chúng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để trừ khử anh."
"Tôi không muốn nghe tin bạn tốt của mình gặp nạn, cô Lộ Dịch Tư với tư cách là vợ anh chắc hẳn càng không thể chấp nhận chuyện như vậy. Vì vậy, vì tâm trạng của tôi, vì tương lai của cô Lộ Dịch Tư, hay vì sự an toàn tính mạng của chính anh, món quà này anh bắt buộc phải nhận."
"Điều này không liên quan đến giá trị cao thấp, mà liên quan đến mạng sống của anh và tương lai của sinh linh nhỏ bé trong bụng cô ấy."
Khi Đường Phương nói ba đoạn đầu, cảm xúc của Tắc Khắc Ba Tạp vẫn khá bình ổn, cho đến khi nghe câu cuối cùng, sắc mặt lập tức trở nên rất nghiêm trọng.
Đúng vậy, anh và Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt là kiểu "cưới chạy bầu", nếu không phải vì lo cho sinh linh nhỏ bé kia, anh đương nhiên sẽ không chọn lập gia đình khi cuộc cải cách hiến chính của Vương quốc Liên hiệp Turanks đang bước vào giai đoạn nước rút.
Chuyện này ngoài cha mẹ hai bên, anh không nói cho bất kỳ ai biết. Vậy mà nào ngờ, Hạm trưởng Đường ở tận hệ sao Dilar, nhưng đối với những chuyện xảy ra ở đây lại sáng suốt, rõ ràng hơn cả người bên cạnh anh.
Vì nghĩ đến tương lai, nghĩ đến sinh linh nhỏ bé kia, Hạm trưởng Đường mới có sự chuẩn bị này... Lộ Dịch Tư nhìn người đàn ông đang ngồi vững chãi phía trước, thầm nghĩ ông thật sự là một người tốt.
Cô từng chứng kiến Hạm trưởng Đường thiết diện vô tư đối đãi với lũ quan lại ác độc, cũng từng chứng kiến Hạm trưởng Đường nhân từ ôn nhu với dân chúng, giờ lại chứng kiến sự chu đáo, tận tâm của ông đối với bạn bè, bỗng cảm thấy nếu trên thế giới này có thêm nhiều người như ông thì thật tốt biết bao.
Cô dùng tay xoa xoa bụng dưới hơi nhô lên, thầm nhủ với đứa bé chưa chào đời rằng hãy dùng mắt của mẹ ghi nhớ thật kỹ dáng vẻ của người đàn ông trước mắt này, sau này nhất định phải trở thành người đàn ông giống như ông.
"Tắc, anh cứ nhận lấy món quà này đi." Cát Nhĩ Khoa Đặc tiêu hóa xong chuyện "Cầu vồng ngọt ngào" và "cưới chạy bầu", từ bên cạnh khuyên nhủ.
Nghe lão thân vương cũng nói vậy, Tắc mới gật đầu, an tâm nhận lấy món quà hậu hĩnh này, sau đó nói một câu khiến người ta dở khóc dở cười: "Vậy nói trước nhé, đợi đến khi anh kết hôn, tôi chắc chắn không lấy ra được món quà có giá trị tương đương đâu, anh không được nói sau lưng là tôi keo kiệt đấy."
Lộ Dịch thật muốn đá cho chồng mới cưới của mình một cái.
Đường Phương căn bản cũng chẳng trông mong gì việc anh sẽ đáp lễ lại thế nào khi mình kết hôn, chỉ cười cười không nói gì.
Đúng lúc này, ông chợt phát hiện trong đám đông tầng dưới có một tình huống đáng chú ý —— Thôi Ân Hạo đang đứng ở trong cùng đại sảnh, nói những lời vô bổ với đám chính trị gia đến dự tiệc. Ở nơi gần cửa ra vào, Joanna Oliver đang cười nói nhỏ nhẹ với mấy vị danh viện.
Từ khi đám cưới bắt đầu, từ nhà thờ Thánh George đến đây, Thôi Ân Hạo và Joanna chưa từng nói chuyện với nhau, cả hai đều có chút lơ đãng, nhưng lại cố giữ phong thái.
Cát Nhĩ Khoa Đặc từng tiện miệng nhắc đến chuyện này, tò mò tại sao Joanna không đi bắt bó hoa mà Lộ Dịch tung ra.
Ông lão không tham gia cuộc đàm phán ba bên lần trước, Henrietta cũng sẽ không nhắc với ông những chuyện nhỏ nhặt đó, nên không rõ chuyện Thôi Ân Hạo đắc tội với nhạc phụ tương lai. Đoán chừng Adam Oliver đã kể chuyện này cho con gái mình, thế là mới có cục diện ngày hôm nay.
Đương nhiên, trong thời gian này chắc chắn giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó, có lẽ là tranh cãi, cũng có thể là chiến tranh lạnh.
Đường Phương nhìn rõ, Thôi Ân Hạo tuy đang đối phó với đám chính trị gia kia, nhưng cứ rảnh rỗi là lại liếc về phía cửa vài lần, dù anh đã cố che giấu hành vi của mình, nhưng nhìn từ tầng hai xuống, mọi cử chỉ nhỏ của anh đều hiện ra rõ mồn một.
Thực ra không chỉ Thôi Ân Hạo như vậy, Joanna Oliver cũng vô tình hay cố ý liếc nhìn vào trong, sau khi thấy đối tượng mình quan tâm lại như con thỏ bị kinh động, nhanh chóng dời tầm mắt, cố tỏ ra bình tĩnh và thoải mái.
Ông thấy điều này thật nực cười, hai người rõ ràng rất quan tâm đến đối phương, lại cứ phải tự làm khổ nhau, cố gắng chịu đựng, chống đỡ... gắng sức duy trì phong thái kiêu ngạo của bản thân.
Ông suy ngẫm một chút, nhìn hai người mới cưới nói: "Hai người ở đây đã viên mãn, cặp kia thì vẫn còn giữ kẽ, đắm chìm trong chiến tranh lạnh. Tôi thật sự không hiểu, tại sao không thể thành thật một chút? Nhường nhịn nhau, gánh vác cho nhau? Cứ phải làm cho đau khổ không dứt, dây dưa không thôi, đó mới gọi là tình yêu sao?"
Tắc Khắc Ba Tạp không hiểu ông đang cảm thán điều gì, Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt là một người phụ nữ thông minh, nhanh chóng hiểu ra lời của Hạm trưởng Đường ám chỉ điều gì. Thực ra cô đã sớm cảm nhận được sự va chạm nhỏ giữa Thôi Ân Hạo và Joanna, nhưng vì hôm nay bận rộn chuyện đám cưới nên chưa kịp nói chuyện với Joanna, hỏi thăm xem giữa hai người rốt cuộc có mâu thuẫn gì.
Cô cười nói: "Không ngờ Hạm trưởng Đường cũng có lúc sến súa thế này."
Ông nhớ đến Chu Ngải đã bỏ nhà ra đi, lại nghĩ đến Claire bị nhân cách Nữ hoàng Lưỡi dao chiếm đoạt cơ thể, không khỏi thở dài một tiếng. Thầm nghĩ nếu Chu Ngải biết mình không bảo vệ tốt cho Claire, sự nhượng bộ của cô cuối cùng đổi lấy cục diện trước mắt, không biết cô ấy sẽ nói gì, nghĩ gì, oán trách gì với mình.
Lộ Dịch Tư Hi Nhĩ Đạt bỗng nắm lấy tay chồng, đi về phía cầu thang, vừa nháy mắt với Đường Phương: "Xem tôi đây..."
Đường Phương tiễn bóng lưng hai người rời đi, nhìn Cát Nhĩ Khoa Đặc nói: "Xong rồi, sau này Tắc sẽ bị cô ấy ăn đè đầu cưỡi cổ... thật đáng thương."
Ông lão cười ha hả: "Mỗi người có một cái duyên, mỗi người có một số phận, vợ chồng... vốn dĩ phải bù trừ cho nhau thì cuộc sống mới lâu dài được."
Ông rất ngạc nhiên, lão thân vương xuất thân cao quý lại hiểu được triết lý nhân sinh lưu truyền rộng rãi trong xã hội bình dân.
Phía bên kia, Hào Sâm và Khâu Cát Nhĩ ngồi không yên, đứng dậy đi theo sau hai người mới cưới xuống tầng một, định bắt trọn màn trình diễn tình yêu của Thôi Ân Hạo và Joanna ở cự ly gần.
Phía trước truyền đến tiếng gọi trong trẻo như tiếng chuông bạc, Phù Lôi Á đứng trên xà nhà qua cửa sổ vẫy tay với Ngải Lâm Na, nghe chừng là đến giờ bắn pháo hoa rồi, cô bé đang gọi Ngải Lâm Na qua xem.
Nữ công tước mỉm cười lắc đầu từ chối.
Không biết vì sao, nhìn thấy Ngải Lâm Na, ông luôn có cảm giác thương xót đặc biệt. Có lẽ là vì thân thế, cũng có thể là do trải nghiệm, Ngải Lâm Na thiếu đi tinh thần mạo hiểm của Đường Vân, cũng không có vẻ đáng yêu tinh nghịch của Phù Lôi Á, cô luôn rất yên tĩnh, yên tĩnh lắng nghe, yên tĩnh mỉm cười, yên tĩnh ngồi, yên tĩnh nói chuyện.