Tiểu thuyết khoa học viễn tưởng
Mang theo StarCraft bên mình
Thêm vào dấu trang
Cỡ chữ -
Cỡ chữ +
Hạm trưởng Đường đã nói rất nhiều chữ "có lẽ". Những chữ "có lẽ" này lại như những chiếc đinh thép cắm sâu vào lòng Đức Nhĩ Mã. Bởi vì đây chính là đáp án mà hắn từng ảo tưởng qua, điều này chứng tỏ đối thủ hiểu rất rõ suy nghĩ của hắn------đối thủ đang dùng cách này để giễu cợt sự phù phiếm của hắn.
Đức Nhĩ Mã từ người chiến thắng trong cuộc đời trở thành kẻ bị vận mệnh ruồng bỏ, những niềm kiêu hãnh và tự tin ấy vỡ vụn như thủy tinh rơi đầy đất, nhặt cũng không nhặt nổi.
Lạp Nhĩ Phu nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn khuôn mặt hắn nói: "Cậu rất ưu tú, miệng lưỡi cũng rất độc địa."
"Cảm ơn." Đường Phương vô cùng khiêm tốn đáp.
Lỵ Lỵ Ngải Tháp suýt chút nữa bật cười thành tiếng, thầm nghĩ gã này lúc không đứng đắn còn thú vị hơn nhiều so với lúc giả vờ nghiêm chỉnh.
Đại Lệ Ti nói: "Lạp Nhĩ Phu, ông còn lời nào để nói không?"
Lạp Nhĩ Phu đáp: "Văn võ song toàn, ngồi trên núi vàng... không tệ, không tệ, thế nhưng chừng đó vẫn chưa đủ..."
Chưa đợi Đức Nhĩ Mã chấp nhận thất bại của mình, lùi về phía Hoa Nhĩ Đức và Vưu Văn, người đàn ông có vết sẹo hình chữ thập trên mặt bước lên hai bước, đứng cạnh Lạp Nhĩ Phu, gương mặt vô cảm nhìn Đường Phương.
Đại Lệ Ti nói: "Lạp Nhĩ Phu... ông đúng là kẻ không thấy quan tài không đổ lệ."
"Về điểm này, chẳng phải bà đã sớm biết rồi sao." Lạp Nhĩ Phu đáp trả, sau đó nhìn Đường Phương nói: "Đây là người cuối cùng, cậu chỉ cần đánh bại anh ta, tôi nói được là làm được, sẽ lập tức từ bỏ rời đi."
Ông ta mang đến bốn người, nay đã bại trận ba người, vậy mà vẫn giữ được dáng vẻ bình thản. Chỉ riêng điểm này, người có thể trở thành tướng quân của Ngân Ưng Đoàn quả thực không phải kẻ hữu danh vô thực.
Đường Phương nhìn thanh niên có vết sẹo hình chữ thập trên mặt, thần sắc thản nhiên, không có sự hung hãn của Hoa Nhĩ Đức, không có sự kiêu ngạo của Đức Nhĩ Mã, cũng không có vẻ khiêm tốn của Vưu Văn, nói: "Vậy... ván cuối cùng so cái gì?"
"Rất đơn giản." Lạp Nhĩ Phu nói: "So nhân phẩm."
"So nhân phẩm?" Đường Phương thấy cạn lời với ván thứ tư này, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là cách gọi khác của vận may? Định chơi kiểu tung đồng xu đoán mặt, hay gieo xúc xắc đánh cược lớn nhỏ?
Ván thứ nhất là đối đầu sức mạnh, ván thứ hai là đối đầu năng lực chỉ huy, ván thứ ba là đối đầu tài phú. Ba ván này Lạp Nhĩ Phu đều thua, nên thay đổi nội dung thi đấu, dùng yếu tố ngoại cảnh thay thế cho tố chất bản thân. Điều này rất bình thường.
"Không sai, chính là so nhân phẩm." Lạp Nhĩ Phu nhìn người bên cạnh nói: "Trong lòng tất cả binh sĩ tại phòng tuyến Tạp Địch Gia của Ngân Ưng Đoàn, La Á Tư là một vị anh hùng."
"Trong cuộc đối đầu tại chiến trường phòng tuyến Tác Tạp Nạp Đạt, hạm đội Tân Hải Linh do vị Chấp chính quan thứ bảy chỉ huy đã triển khai một loạt đối đầu chiến thuật, chiến lược gần hệ sao Nạp Tây Tạp Nhĩ với hộ quốc quân do Thân vương Khố Nhĩ Tư Khắc của đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư dẫn đầu, trở thành tâm điểm chú ý của thế gian. Thế nhưng ai cũng không ngờ rằng, trong khi hải quân đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư mở hai chiến trường tại hệ sao Tác Đồ Khắc và hệ sao Nạp Tây Tạp Nhĩ, một bộ phận binh lực lại vòng qua Biển Chết, đột ngột xuất hiện xung quanh tuyến vận chuyển tài nguyên nối liền hệ sao Nạp Tây Tạp Nhĩ với hậu phương của Ngân Ưng Đoàn, giống như hạm đội Thâm Tiềm Giả thuộc quân đoàn Hứa Đức Lạp của hải quân đế quốc Mông Á, phát động tác chiến quấy rối sau lưng địch, làm xáo trộn sự bố trí và kế hoạch của quân đội đối với cuộc chiến tiền tuyến."
"Từ xưa đến nay, bảo vệ tuyến lương thảo luôn là một nhiệm vụ quan trọng. Trước khi chiến tranh nổ ra, các Chấp chính quan đã chuẩn bị phương án xấu nhất, thiết lập một số điểm trung chuyển binh lực dọc theo tuyến vận chuyển tài nguyên, tạo thành một phòng tuyến bảo vệ để chống lại hạm đội địch có khả năng xâm nhập vào nội địa Ngân Ưng Đoàn gây phá hoại. Trong đó phòng tuyến Tạp Địch Gia là một mắt xích trong kế hoạch này."
"Thế nhưng điều không ai ngờ tới là, hạm đội của hải quân đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư vòng qua Biển Chết xâm nhập vào nội địa Ngân Ưng Đoàn có khả năng cơ động ẩn mình sánh ngang hạm đội Thâm Tiềm Giả của đế quốc Mông Á, hải quân Ngân Ưng Đoàn chịu trách nhiệm bảo vệ tuyến đường vận chuyển đã bị đánh úp bất ngờ. Phòng tuyến Tạp Địch Gia trong thời kỳ này chịu đòn giáng nặng nề từ hạm đội địch, một căn cứ quân sự thiết lập trên tiểu hành tinh bị hỏa lực pháo tàu địch tàn phá, rất nhiều binh sĩ đã tử trận trong trận chiến đó."
"Sau khi đánh giá giá trị, nhân viên chỉ huy quyết định từ bỏ căn cứ quân sự, lui về tuyến phòng thủ phía sau. Nhiều người đã đi, cũng có những người không đi. Phần lớn họ bị hỏa lực pháo tàu địch chặn lại, không có cơ hội rời đi. Tuy nhiên có một người là ngoại lệ, anh ta tự nguyện ở lại chăm sóc những thương binh đó. Đúng vậy... anh ta chính là La Á Tư."
"Đại quân phe mình rút đi vì cân nhắc chiến lược, bỏ lại chiến sĩ tiền tuyến và một bộ phận thương binh... anh ta không đành lòng nhìn thấy cảnh này, không nỡ từ bỏ bệnh nhân của mình. Anh ta là một quân nhân, nhưng cũng là một bác sĩ, cứu người giúp đời là thiên chức của anh ta."
"Anh ta tìm những thương binh đó ra từ đống xác chết, giấu vào tủ chứa đồ tạp vật, lớp cách nhiệt động cơ, ống thông gió. Bộ đội đổ bộ của địch đến, anh ta chui vào góc khuất trốn đi, bộ đội đổ bộ của địch đi qua, anh ta lại bò ra, tiếp tục tìm kiếm thương binh, giúp họ xử lý vết thương, sắp xếp vào nơi ẩn nấp... cứ thế lặp đi lặp lại, cho đến khi bộ đội đổ bộ của địch có được thông tin và tiếp tế rồi rời khỏi tiểu hành tinh."
"Quân địch phá hủy lõi năng lượng của căn cứ, đánh sập kho quân nhu, phá hoại hầu hết hệ thống điều hòa... họ cho rằng làm vậy có thể giết chết tất cả mọi người, sau đó liền rút lui. La Á Tư không bỏ cuộc, anh ta là một bác sĩ, anh ta biết nơi trú ẩn bí mật của căn cứ ở đâu, anh ta chuyển từng thương binh sống sót vào đó, kiên nhẫn chờ đợi hạm đội cứu hộ đến."
"Đó thực sự là một khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng, La Á Tư cùng những người sống sót ăn sạch thực phẩm dự trữ trong nơi trú ẩn, dùng hết thuốc men bên trong. Để bản thân có thể sống sót, cũng để đồng đội có thể sống sót, La Á Tư bước ra khỏi nơi trú ẩn, thu gom từng miếng băng dán y tế còn sót lại trên chiến trường, nén nỗi đau thương và sự hổ thẹn cắt lấy thịt trên người những đồng đội đã chết, chế biến đơn giản rồi đẫm lệ đút cho những thương binh đó... hầu như không ai biết, anh ta là một tín đồ Thiên Chúa giáo sùng đạo."
"Dưới sự kiên trì nghiến răng và không cúi đầu trước vận mệnh của anh ta, ba tháng sau, cuối cùng cũng đợi được hạm đội cứu hộ của Ngân Ưng Đoàn. Vị chỉ huy thực thi nhiệm vụ không ngờ rằng khi mở cửa nơi trú ẩn lại đón nhận hơn một trăm ánh mắt tràn đầy vui sướng và may mắn... đây là cảnh tượng chấn động lòng người nhất trong lịch sử cứu hộ quân sự kể từ khi Ngân Ưng Đoàn lập quốc."
"La Á Tư trở thành một anh hùng, anh hùng trong lòng hơn một trăm thương binh sống sót, anh hùng trong lòng tất cả binh sĩ tại phòng tuyến Tạp Địch Gia, thần tượng trong lòng đông đảo quân y... hơn nửa tháng trước, Chấp chính quan thứ nhất đích thân trao tặng anh ta huân chương cao quý nhất của Ngân Ưng Đoàn------Huân chương Ngân Ưng."
"Đây chính là La Á Tư, lòng nhân từ, lương thiện, trung nghĩa, kiên trì, nỗ lực, tình yêu thương của anh ta... đã khích lệ rất nhiều người Ngân Ưng đang phấn đấu ngoài tiền tuyến, hoặc sắp sửa ra tiền tuyến, tôi lấy làm vinh dự khi có một học viên như anh ta, lấy làm vinh dự khi hải quân Ngân Ưng Đoàn có một chiến sĩ như anh ta."
Lạp Nhĩ Phu nói một hơi rất dài, khác hẳn với sự xảo trá và âm trầm vừa rồi, khi nói về La Á Tư, trên mặt ông ta tỏa ra hào quang chính nghĩa và vinh quang của người quân nhân.
Đây đều là những lời tự đáy lòng, giờ đây đứng trước mặt Đường Phương, ông ta đã nói ra không sót một chữ.
Ít nhất vào khoảnh khắc này, hình tượng đáng ghét ban đầu của Lạp Nhĩ Phu trở nên sáng sủa hơn, La Á Tư cùng tấm lòng bảo vệ của anh ta khiến Đường Phương cảm thấy chấn động.
Đại Lệ Ti nhìn khuôn mặt nghiêng của La Á Tư nói: "Cậu bé... những gì ông ta nói, đều là thật sao?"
La Á Tư mỉm cười, điều đó khiến vết sẹo hình chữ thập trên mặt anh ta trở nên dịu dàng hơn nhiều: "Tôi chỉ làm những việc mình nên làm, thiên chức của quân y chẳng phải là bảo vệ đồng đội, cứu người giúp đời sao?"
Lỵ Lỵ Ngải Tháp nhìn La Á Tư chăm chú một lúc, lần đầu tiên lên tiếng với người của Lạp Nhĩ Phu: "Là một người đàn ông không tệ, Bối Ưu Tháp chắc sẽ thích anh đấy."
La Á Tư nghe xong ngẩn người một chút, nhìn Lỵ Lỵ Ngải Tháp cười khổ không nói.
Lạp Nhĩ Phu không quan tâm đến cuộc trò chuyện của họ, nhìn Đường Phương nói: "Cậu thắng Hoa Nhĩ Đức về sức mạnh, thắng Vưu Văn về nghệ thuật chỉ huy, thắng Đức Nhĩ Mã về tài phú, tôi không cho rằng cậu còn xuất sắc hơn La Á Tư về nhân phẩm và công trạng."
Đường Phương nghiêm túc suy nghĩ, nếu không có hệ thống StarCraft hỗ trợ, liệu anh có làm tốt hơn La Á Tư không?
Anh không biết phải diễn tả suy nghĩ trong lòng mình thế nào, chỉ cảm thấy Lạp Nhĩ Phu dùng nhân phẩm của La Á Tư làm tiền đặt cược, thật sự quá đỗi hèn hạ.
Thế nhưng đứng từ góc độ đối phương mà nói, binh bất yếm trá là bài học bắt buộc của một chỉ huy, đối với kẻ địch trên chiến trường mà bàn chuyện quang minh, luận chuyện chính nghĩa, kết quả chỉ có thể là tự hại mình.
Anh có thể đánh bại Hoa Nhĩ Đức một cách sảng khoái, đánh vỡ trái tim thủy tinh của Đức Nhĩ Mã một cách vui vẻ, ép Vưu Văn thua cuộc một cách khiêm tốn, nhưng sẽ không nghĩ đến việc chiến thắng La Á Tư, bởi vì làm vậy không có ý nghĩa, vì một bức tranh mà đi đánh bại một người như vậy, đó không phải là chiến thắng, đó là sự sỉ nhục đối với phẩm đức tốt đẹp trên đời.
"Trận chiến An Cát Lý" có quý giá đến đâu, trong lòng anh cũng chỉ là một bức tranh, một tác phẩm nghệ thuật, mãi mãi không đáng để được yêu mến và kính trọng như một người như La Á Tư.
Lạp Nhĩ Phu lấy nó đi thì đã sao, anh có vạn cách để lấy lại mà không ai hay biết.
Anh nhìn mặt bàn không chút bụi bặm, bình thản và nghiêm túc nói: "Trận thi đấu này... là tôi thua."
Trên môi Lạp Nhĩ Phu nở nụ cười chỉ người chiến thắng mới có.
Cho dù là đứa trẻ bảy tám tuổi, hay là ông lão tóc bạc trắng, đều không thoát khỏi sự trói buộc của hư vinh, chiến thắng... luôn là một việc khiến người ta vui vẻ, không phải sao?
Hoa Nhĩ Đức nhìn Đường Phương đắc ý nói: "Tiết mục quan trọng nhất luôn xuất hiện vào thời khắc cuối cùng."
Biểu cảm âm trầm trên mặt Đức Nhĩ Mã dịu đi đôi chút, cơn giận nghẹn trong lòng cũng tiêu tan bớt.
Lạp Nhĩ Phu quay đầu nhìn Đại Lệ Ti: "Nghe thấy lời cậu ta vừa nói chưa, cậu ta nói 'Trận thi đấu này là tôi thua'."
Đại Lệ Ti không nói gì, ánh mắt nhìn Đường Phương có chút phức tạp.
Đúng lúc này, Lỵ Lỵ Ngải Tháp vòng qua bàn trà, đi đến bên cạnh Đại Lệ Ti, nhìn Lạp Nhĩ Phu nói: "Không, anh ấy không thua... tôi hiểu tâm trạng của anh ấy, anh ấy chỉ là không muốn chiến thắng La Á Tư mà thôi."
Đức Nhĩ Mã cho rằng cô đang ngụy biện: "Cô nói vậy là có ý gì?"
Đường Phương vừa định mở miệng nói gì đó, Lỵ Lỵ Ngải Tháp giơ tay ngắt lời, nhìn Lạp Nhĩ Phu nói: "Phẩm chất La Á Tư có, anh ấy đều có, phẩm chất La Á Tư không có, anh ấy cũng sở hữu."
"La Á Tư dùng sự nỗ lực và kiên cường của mình cứu sống hơn một trăm binh sĩ. Anh ấy dùng sự nhân nghĩa và trí tuệ của mình cứu rỗi tinh thần của một quốc gia. La Á Tư chọn ở lại căn cứ quân sự cứu thương binh, anh ấy gặp phải sự phản bội, nhưng vẫn không quên sơ tâm bảo vệ nhân dân Tinh Minh. La Á Tư dùng y thuật của mình cứu thương binh, anh ấy dùng kỹ thuật của mình cứu người giúp đời. La Á Tư trở thành tấm gương cho hậu bối, anh ấy là ngôi sao hy vọng của đông đảo nhân dân bị áp bức."
Lỵ Lỵ Ngải Tháp nhìn Khắc Lạp nói: "Lấy phẩm đức của một người làm quân bài để thắng cuộc thi đấu, người nghĩ ra cách này, thật sự tệ hại hết chỗ nói."
Gương mặt Đức Nhĩ Mã lập tức trở nên khó coi, không phải vì thua cuộc, mà vì sự giễu cợt của cô Lỵ Lỵ Ngải Tháp.
Vưu Văn dường như nghĩ ra điều gì đó từ lời nói của cô, khó lòng giữ được bình tĩnh, biểu cảm trên mặt trở nên rất đặc sắc: "Cô... cô đang nói gì vậy, cô... ý cô là... anh ta... rốt cuộc anh ta là ai?"
Ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại trên mặt Đường Phương và Lỵ Lỵ Ngải Tháp, có thể thấy cảm xúc khó tin đang dâng lên sâu trong đáy mắt. Hoa Nhĩ Đức không có nhiều suy nghĩ như vậy, chọn cách nói với Vưu Văn: "Anh nghĩ ra điều gì?"
Trong mắt Lạp Nhĩ Phu bùng lên một luồng sáng còn sáng hơn cả sao trời.
Lỵ Lỵ Ngải Tháp áy náy nói với Đại Lệ Ti: "Cô ạ... con đã lừa cô, anh ấy đúng là đến từ Tinh Minh, nhưng anh ấy không gọi là Đường Thiên, anh ấy gọi là Đường Phương..."
Đại Lệ Ti hiểu rất rõ ý nghĩa đại diện của cái tên này------trong toàn bộ khu vực Hi Luân Bối Nhĩ, hầu như không ai là không biết ý nghĩa của cái tên này.
Đường Phương? Đường Phương?!
Vưu Văn nuốt xuống miếng nước bọt mắc nghẹn trong cổ họng, rồi ho sặc sụa rất thiếu phong độ. Lời nói của Lỵ Lỵ Ngải Tháp đã chứng thực suy đoán trong lòng anh ta, thế nhưng lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, có cảm giác như đang nằm mơ.
Đại anh hùng của người Tinh Minh... kẻ khuấy đảo phong trào cách mạng của khu vực Hi Luân Bối Nhĩ... đã đến Ngân Ưng Đoàn? Đang đứng ngay trước mặt anh ta? Điều này quả thực khiến người ta khó mà tin nổi!
"Đường Phương? Đường Phương của Tinh Minh? Đường Phương của Thần Tinh Chú Tạo đó?" Đức Nhĩ Mã với vẻ mặt như gặp quỷ, suy nghĩ trong lòng ngoài sự khó tin ra, còn tồn tại một sự nhẹ nhõm, giống như tảng đá treo cao rơi trở lại trong lòng, trái tim thủy tinh vỡ vụn tan biến theo gió.
Hóa ra... hóa ra đối thủ của họ là Đường Phương nổi danh thiên hạ kia, hèn gì sẽ thua, hèn gì thua thảm hại như vậy, hèn gì tùy tiện lấy ra một tấm thẻ tinh thể Phổ Lỗ Thác Tư. Đối với Hạm trưởng Đường, người sáng lập Thần Tinh Chú Tạo mà nói, điều này đơn giản chỉ là chuyện nhỏ.
Hắn tìm được lý do để không đào sâu vào ngõ cụt, nhưng lại cảm thấy mình là một thằng ngốc thuần chủng, hành vi của mình khiến người ta dở khóc dở cười.
So tài phú với Hạm trưởng Đường giàu có ngang quốc gia? Không phải thằng ngốc thì là gì?
"Anh là Đường Phương?! Anh là Đường Phương?! Anh là Đường Phương?!" Hoa Nhĩ Đức nhảy đến trước bàn trà, sự kích động đó khiến người ta nghi ngờ liệu bước tiếp theo anh ta có dẫm lên mặt bàn làm hỏng đồ đạc yêu quý của Đại Lệ Ti hay không.
"Ôi, thần tượng mà tôi sùng bái nhất... cuối cùng cũng được gặp anh rồi."
Hoa Nhĩ Đức lúc này đâu còn là Hoa Nhĩ Đức của lúc mới gặp, anh ta từ một con hổ biến thành chú mèo ngoan ngoãn, trong mắt không còn thấy sự hung hãn, chỉ còn lại vô số ngôi sao nhỏ.
Đường Phương dùng tay ấn nhẹ sau tai, mặt nạ dịch dung linh năng được giải trừ trạng thái kích hoạt, lộ ra diện mạo vốn có của anh.
"Chẳng phải đã bàn là hành sự khiêm tốn sao... sao em lại nói sự thật ra rồi."
Lời nhắc nhở: Nhấn phím Enter để quay lại mục lục, nhấn phím ← để quay lại trang trước, nhấn phím → để sang trang sau, thêm vào dấu trang để thuận tiện đọc tiếp lần sau.
Tất cả chương và nội dung hình ảnh của tiểu thuyết Mang theo StarCraft bên mình đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn đọc ủng hộ Bạo Binh Đối A và thêm vào dấu trang tiểu thuyết Mang theo StarCraft bên mình.