Trước đây trong tay hắn có hai viên đá năng lượng T, một viên để lại trên tàu Tọa Thiên Sứ, viên còn lại đã bị hủy trong trận chiến với Noah, nên tự nhiên không thể lấy ra thêm đá năng lượng T để thực hiện phương án thí nghiệm của Valentine.
Dĩ nhiên, hành tinh lang thang có một khối đá năng lượng T lớn, nhưng nó đã được tích hợp vào hệ điều hành. Một khi mất đi nó, hành tinh lang thang sẽ mất hết mọi năng lực, trở thành một hành tinh lang thang thực thụ, trôi dạt vô định trong vũ trụ.
Trên ngực hắn cũng treo một viên đá năng lượng T, nhưng kích thước rất nhỏ, hơn nữa hắn không chắc liệu năng lượng T đã qua cải tạo của người Ypsilon có gây tổn hại đến cơ thể Anh Lạc hay không, từ đó phá hỏng thí nghiệm của Valentine.
Vì vậy, đối sách tốt nhất là tìm ra đá năng lượng T mới. Nơi có khả năng xuất hiện nhất, tự nhiên chính là hàng không mẫu hạm Cực Lạc Tịnh Thổ nơi Hắc K và những người khác đang ở, hoặc hành cung của Đại Hành Giả tại khu vực Hy Luân Bối Nhĩ. Cái trước giống như hàng không mẫu hạm cấp Minh Phủ, du đãng trong vùng không gian chưa xác định, không thể xác định tọa độ chi tiết. Cái sau cũng đại khái như vậy, nhưng điểm Hắc 7 ấn tượng sâu sắc nhất về hành cung của Đại Hành Giả là bên ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy một ngôi sao khổng lồ màu đỏ. Tình huống này rõ ràng sẽ thu hẹp phạm vi mục tiêu, mang lại cho hắn chút thuận lợi.
Dù là để tăng cường sức chiến đấu của bản thân, hay để chữa trị cho Anh Lạc, đều phải thu thập đá năng lượng T một cách nhanh chóng và với số lượng lớn nhất có thể.
Sau đó, Abathur báo cáo tiến độ nghiên cứu về gen của vật thể nuốt chửng, đã tìm ra một điểm đột phá. Nếu mọi việc thuận lợi, thêm một thời gian nữa nó sẽ có thể đưa ra một phương án ứng dụng cụ thể để đối phó với polyme nuốt chửng, không cần phải chiến đấu bằng cách làm mục tiêu chết ngạt như hiện tại.
Tiếp theo, Đường Phương đưa nó vào không gian hệ thống, giải mã sâu các mẫu DNA thu thập được trong trận chiến thế giới Phương Chu, nhằm giải phóng tiềm năng gen và thu hoạch giá trị thặng dư.
"Ngưu Đầu Quái... đột biến Gián... thu được... Mật đắng Iốt."
"Vật chủ Yermungand... đột biến Phi Long... thu được... Lưỡi dao vỡ vụn."
"Yermungand... tiến hóa Gián... Trùng xác chết."
"Ma La... tiến hóa Lôi Thú... Thú chướng độc."
"Cóc quái... tiến hóa Trùng nhảy... Trùng phân liệt."
Tiềm năng gen được giải phóng xong, Abathur quay trở lại vũ trụ thực tại.
Điều khiến Đường Phương bất ngờ là một phần DNA đặc biệt thu thập được ở hành tinh Lạc Viên không kích hoạt tùy chọn đột biến hoặc tiến hóa của đơn vị Trùng tộc, ví dụ như con Tê Tê Quái mở khóa Trùng Quần Vệ Sĩ, hay như Lilith mở khóa Nữ hoàng Lưỡi dao. Có lẽ tiềm năng gen đã cạn kiệt, hoặc có thể là trùng lặp với các dự án đã mở khóa trước đó, tóm lại chúng không mang lại thêm giá trị nào.
Mật đắng Iốt: Có thể khiến nước bọt axit do Gián phun ra tăng sát thương đối với các đơn vị giáp nhẹ. Cần nâng cấp bổ sung trong nhà kính của Gián, tiêu tốn 3000 tinh thể và 3000 khí gas.
Lưỡi dao vỡ vụn: Lưỡi dao vỡ vụn có thể thay đổi đòn tấn công bắn tỉa của Phi Long thành đòn tấn công đơn mục tiêu, tăng gấp đôi sát thương lên các đơn vị giáp nặng. Đột biến này rất thú vị. Sau khi chọn ấu trùng, Đường Phương phát hiện thanh menu tương ứng của Phi Long nhấp nháy ánh sáng thở, sau khi nhấn phím tắt để vào menu con, hắn thấy hai biến thể với ngoại hình khác biệt rõ rệt: một loại trên lưng mọc gai nhọn như rừng, một loại trên lưng mọc túi nang màu xanh, cấu tạo vốn dùng để phun Trùng Lưỡi cũng trở nên rất khác biệt. Có vẻ như Logic tỷ đã tối ưu hóa thêm cho Phi Long, xử lý hai loại đột biến nghịch đảo này như các biến thể của đơn vị gốc. Dù sao thì Phi Xà và Chúa tể Trùng Sào có thể sản xuất trực tiếp, không giống như trong chiến dịch Trái tim Trùng tộc, cần phải tiến hóa từ Phi Long.
Trùng xác chết là biến thể tiến hóa của Gián, biến thể này sau khi tiêu diệt mục tiêu sinh học có thể ấp ra hai con Gián nhỏ. Sau khi chọn ấu trùng, dựa vào gợi ý của ánh sáng thở để nhấn phím tắt, quả nhiên phát hiện Gián thường, Trùng xác chết và Trùng uế hình xuất hiện trong thanh menu.
Đối với việc Ma La có thể mở khóa Thú chướng độc, hắn không hề ngạc nhiên. Thú chướng độc là biến thể tiến hóa của Lôi Thú, có thể giải phóng sương mù kịch độc trong một phạm vi nhất định xung quanh bản thân, bất kỳ kẻ địch nào đến gần nó đều sẽ liên tục chịu sát thương.
Cóc quái chính là sinh vật sử thi khổng lồ canh giữ văn khố. Tiến hóa Trùng phân liệt có thể giúp một quả trứng trùng nhanh chóng ấp ra ba con Trùng nhảy mà không chiếm thêm dân số.
Trên đây là những thu hoạch bổ sung từ DNA sinh vật thu thập được sau khi vào thế giới Phương Chu.
Có một điều khiến hắn vô cùng thắc mắc: rõ ràng bản thân đã thu được rất nhiều mô hình DNA sinh vật sử thi trong văn khố, tại sao chỉ mở khóa được gen của hệ thống Trùng tộc mà không mở khóa toàn bộ đơn vị trong chiến dịch Trái tim Trùng tộc?
Năng lực không khớp? Hay là bể gen của sào huyệt chính chỉ có thể hấp thụ mẫu mô sinh học mà không có cách nào phân tích mô hình dữ liệu?
Abathur không đưa ra được câu trả lời, Logic tỷ lại không biết nói, nên đây chỉ có thể là một sự thật không thể chấp nhận cũng phải chấp nhận, chỉ có thể tiếp tục thu thập mẫu mô của các sinh vật mạnh mẽ để mở khóa các đơn vị còn lại.
Sau đó, hắn bảo Abathur tăng tốc độ nghiên cứu, khích lệ Roy vài câu rồi rời khỏi tàu Tọa Thiên Sứ, sử dụng thiết bị bốc dỡ của trạm trung chuyển nhảy vọt Ypsilon để đưa các loại khoáng sản quý hiếm cần thiết cho việc chế tạo khóa không gian lên tàu vận tải Hercules, sau đó cùng Freya lái tàu rời đi, bay đến hành tinh Tikal thuộc hệ sao Omega-2.
Một lát sau, hắn cho tàu vận tải Hercules dừng lại phía trên đại điện Ashthorando, sử dụng tia kéo để dỡ khoáng sản quý hiếm xuống. Khi đang định rời tàu để khởi động robot sửa chữa, Freya như một chú mèo con chui vào lòng hắn.
"Ư... Đường Phương, mau nói với em là anh rất nhớ em... rất nhiều, rất nhiều..."
Đường Phương cười xoa đầu cô: "Được, được, một năm nay lúc nào anh cũng nhớ em."
Cô gái nhỏ nở nụ cười hạnh phúc, ôm cổ hắn nói: "Em cũng vậy... em cũng vậy... còn có Đường Vân, Kellynia... mọi người đều rất nhớ anh."
Hắn nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, cười nói: "Nỗi nhớ của họ, không giống nỗi nhớ của em nhỉ..."
"Không giống sao?" Freya nghiêm túc suy nghĩ, rồi khúc khích cười, vùi mặt vào lòng hắn: "Một năm nay, em đã mơ rất nhiều giấc mơ về anh... Đường Vân nói đó gọi là ngày nghĩ đêm mơ, có phải vậy không?"
"Hả? Cô Freya của anh học cách thẹn thùng từ bao giờ thế." Hắn véo vào phần thịt mềm bên sườn cô, phóng ra một tia điện nhẹ, cô gái nhỏ không chịu nổi, cười đến run rẩy cả người: "Đừng... đừng chạm vào đó, ngứa lắm..."
Hắn buông tay ra, nói: "Được, vậy anh không chạm nữa."
Hồ quang điện rút đi, Freya ngừng cười, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như quả cà chua chín, nhìn hắn bằng ánh mắt oán trách, rồi bất chợt ôm chặt cổ hắn, "oa" một tiếng khóc lên. Không hẳn là gào khóc thảm thiết, nhưng cũng là mưa rơi hoa lê, mang theo vẻ thê lương.
"Anh biết không... Pierre nhỏ không bao giờ trở lại được nữa, vị linh mục rất nhân từ thích làm dấu thánh trên ngực cũng không trở lại được nữa, còn có Moriton đã đính hôn với Caroline... họ... không bao giờ trở lại được nữa. Em... thật sự rất sợ anh cũng giống như họ."
Khoảnh khắc này Freya dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều, có lẽ bởi vì tốc độ khiến con người ta chín chắn nhờ năm tháng, không bao giờ nhanh bằng khổ nạn. Sự kìm nén, nỗi nhớ nhung, sự cô độc, hoang mang trong những ngày qua... tất cả đều hóa thành nước mắt tuôn trào từ cơ thể nhỏ bé của cô.
Đây là lần đầu tiên cô khóc, kể từ khi được cứu ra khỏi viện nghiên cứu Faraday...
Hắn thở dài, nhẹ nhàng vỗ vai cô: "Sẽ không đâu, chẳng phải anh đã trở về rồi sao... Dù có nỡ bỏ tất cả mọi người, anh cũng không nỡ bỏ em mà... Em chính là chiếc áo bông nhỏ tâm phúc nhất của anh, không... là quả anh đào ngon miệng."
Miệng hắn nói vậy, nhưng trong lòng lại có một nỗi cảm khái khác. Nếu... nếu năng lượng T biến thể của Thánh đường không giúp hắn mở ra một đường hầm không thời gian dẫn đến thế giới vật chất thực tại vào phút chót, thì cục diện bây giờ sẽ như thế nào?
Trên đường trở về từ Biển Chết, hắn đã không suy nghĩ quá nhiều, cho đến khi bị Freya khơi dậy tâm tư lúc này, mới thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi muộn màng.
Có lẽ chính vì nhận ra mình sở hữu những thứ không thể chia lìa, mới nảy sinh nỗi sợ hãi vô hạn đối với cái chết.
Hắn dùng tay lau nước mắt trên mặt cô, nói: "Được rồi, đừng khóc nữa, anh hứa sau này sẽ không đối xử với cô Freya đáng yêu như vậy nữa."
Hắn có thể hứa được sao? Giống như Claire đã nói, đối với những người như họ, sự bình yên và tầm thường là thứ xa xỉ nhất. "Người trong giang hồ, thân bất do kỷ." Khoảnh khắc này hắn mới thực sự thấu hiểu câu nói này chứa đựng bao nhiêu bất lực và cay đắng.
Những người trong miếu đường cũng vậy, hắn cũng vậy... Thực ra điều khó làm được nhất trên thế giới này không phải là công thành danh toại, mà là công thành thân thoái.
Cô luôn rất nghe lời hắn, quả nhiên không khóc nữa, nụ cười trong mắt thay thế cho vẻ oán trách trước đó, như ánh bình minh xuyên qua màn sương mù sau cơn mưa, rạng rỡ và ấm áp.
Cũng chính vào lúc này, cô lại thốt ra một câu chẳng mấy quang minh chính đại: "Đường Phương... em muốn ăn thịt anh, ngay bây giờ..."
Khi nói, bàn tay trắng nõn của cô rất thuần thục chộp xuống phía dưới, kéo khóa kéo một cách lão luyện, rồi tự nhiên nắm lấy bảo bối mà cô hằng mong nhớ suốt một năm trời.
---❊ ❖ ❊---
Đối với người dân khu vực Hy Luân Bối Nhĩ, hắn đã biến mất hơn một năm, nhưng đối với bản thân hắn, chỉ là hơn một tháng kể từ hệ sao Dilar - Biển Chết, không thể nói là quá dài.
Bầu trời sao phía xa vẫn như cũ, đám mây xoáy đặc trưng của vùng đất bị lãng quên vẫn chậm rãi xoay chuyển, bề mặt hoang vu của Tikal bao phủ bởi những bức tường đổ nát, chỉ có ánh sáng của đại điện Ashthorando thắp sáng vùng đất bị lãng quên này.
Freya cuộn mình trên ghế phụ lái, đã ngủ say. Lý do cô như vậy, ngoài việc vận động mạnh lúc nãy, nguyên nhân chính là vì hạm trưởng đại nhân đã hút cạn toàn bộ năng lượng điện trong cơ thể cô.
Do ảnh hưởng của trận chiến với Noah ở thế giới Phương Chu trước đó, mức năng lượng của biển điện tử đã giảm xuống mức đóng băng, rất cần được bổ sung. Thế là cô Freya lại phát huy tác dụng của một cục pin hình người, đóng góp không ít electron năng lượng cao cho hạm trưởng Đường, dẫn đến kiệt sức và cuối cùng chìm vào giấc ngủ.
Đường Phương đi tới đắp quần áo lên cơ thể trần trụi của cô, rời khỏi tàu vận tải Hercules, tiến vào đại điện Ashthorando.
Điều cần sửa chữa là đường hầm không gian từ hệ sao Delta-5 đến hệ sao Alpha-7, nhưng lượng robot Cupid trong đại điện Ashthorando ở hệ sao Delta-5 ít hơn ở hệ sao Omega-2, nên hắn mới chọn khởi động kế hoạch sửa chữa tại đây.
Tính theo thời gian ở khu vực Hy Luân Bối Nhĩ, đã trôi qua gần 3 năm. Trở lại chốn cũ, nhìn đại điện trống trải không mấy thay đổi, bỗng nhiên có một cảm giác vô cùng thê lương.
Liệu có một ngày nền văn minh nhân loại cũng sẽ giống như nền văn minh Ypsilon ở vùng đất bị lãng quên, tiêu vong dưới dòng thủy triều lịch sử, trở thành bộ dạng như ngày hôm nay? Đại điện Ashthorando là một di tích, cũng là bia mộ của một nền văn minh.
Hắn đi đến trước thiết bị điều khiển, đánh thức ngọn lửa linh năng, khởi động tiến trình chế tạo khóa không gian, nhìn băng chuyền đưa lượng lớn khoáng sản mà tàu vận tải Hercules dỡ xuống vào hệ thống bên trong, sau đó lập trình hàng loạt cho robot Cupid, thiết lập các thông số thực hiện nhiệm vụ khơi thông, rồi trở lại tàu vận tải Hercules, đi tới hệ sao Delta-5.
Khoảng cách từ hệ sao Delta-5 đến hệ sao Alpha-7 rất xa, gần như gấp hàng chục lần khoảng cách từ hệ sao Omega-2 đến hệ sao Delta-5, nên cần rất nhiều khoáng sản. Đây cũng là lý do tại sao Xưởng đúc Sao Mai mất rất nhiều thời gian, lại còn phải nhờ sự giúp đỡ của chính phủ Tinh Minh mới thu thập đủ số lượng.
Tương tự, công việc sửa chữa mạng lưới khóa không gian của robot Cupid cũng cần tiêu tốn một khoảng thời gian, theo suy đoán của Emma thì nhanh nhất cũng phải hai tháng. Hắn đương nhiên sẽ không lãng phí thời gian quý báu vào việc chờ đợi, chọn cách đến hệ sao Delta-5 trước để lấy lại pháo đài hạm cấp Thống Soái Vô Úy.
Freya vẫn đang ngủ say, thỉnh thoảng lại vặn vẹo cơ thể, khóe môi nở một nụ cười mãn nguyện và ngọt ngào, không biết đang mơ thấy chuyện gì vui vẻ. Khoảnh khắc này cô toát lên vẻ đẹp lười biếng và tĩnh lặng.
Bộ quần áo đắp trên người cô vì cử động mà trượt xuống, lộ ra một mảng trắng nõn bên dưới.
Hắn đứng dậy giúp cô đắp lại, rời khỏi tàu vận tải Hercules, lái một chiếc tàu con thoi bay về phía pháo đài hạm cấp Thống Soái Vô Úy đang treo lơ lửng trong biển xác tàu chiến ở hệ sao Delta-5.
Lỗ thủng ở bụng tàu đã được sửa chữa xong, những phần hư hỏng bên trong cũng đã được thay mới, có vẻ như mọi thứ đều thuận lợi.
Khi bước vào cầu tàu của pháo đài hạm cấp Thống Soái Vô Úy, hệ thống Hestia ở lõi khoang tàu nhấp nháy ánh sáng thở yếu ớt, bề mặt quả cầu nước giam giữ ngọn lửa linh năng thỉnh thoảng lướt qua một tia sáng, các vòng tròn trên dưới theo ánh sáng thở mà hiện ra vân tinh thể.
Xác của những bức tượng hộ vệ vốn nằm rải rác khắp nơi đã được robot sửa chữa dọn dẹp sạch sẽ, cầu tàu trở nên sạch sẽ gọn gàng, mang lại cảm giác tươi mới.
Hắn không lãng phí quá nhiều thời gian, đi thẳng về phía hệ thống Hestia, dùng phù văn Ypsilon trên trán để giao tiếp với mạng lưới tinh thần được xây dựng bởi ngọn lửa lượng tử và vật chất tối bên trong quả cầu nước.
Toàn bộ cầu tàu vốn đang ở trạng thái mờ tối, theo sự tiến lại gần của hắn, hệ thống Hestia thức tỉnh khỏi trạng thái ngủ đông, vòng tròn phía dưới và phía trên bỗng chốc sáng lên, rồi ánh sáng như thủy triều lan tỏa trên sàn và trần nhà, cuối cùng bao trùm toàn bộ khoang tàu.
Đồng thời, các thiết bị điện tử xếp xung quanh hệ thống Hestia lần lượt trực tuyến, chiếu lên không trung những hình ảnh toàn ảnh và ma trận dữ liệu khác biệt.
Ánh sáng lan tỏa từ cầu tàu ra những vùng xa hơn, những đường vân ánh sáng đan xen thắp sáng khoảng không lạnh lẽo gần đó, nổi bật nhất là dàn vòng sáng ở miệng pháo của 28 khẩu pháo ánh sáng ngưng tụ, sự kết hợp giữa màu xanh thiên thanh và màu đen u tối càng làm nổi bật chất cảm khoa học viễn tưởng.