Hình dáng của chúng vô cùng kỳ lạ, nếu so với chiến hạm Ypsilon, Đường Phương lại cảm thấy chúng giống chiến hạm của người Alant hơn. Trông chúng như một thanh kiếm đâm xuyên qua hai chuỗi DNA đan xen, mang một vẻ đẹp khác biệt; dường như tạo hình đặc thù của chiến hạm lớp Cúc Thạch Thú chính là được lấy cảm hứng từ những chiến hạm di tích này.
Hai chiến hạm di tích không rõ kiểu loại này không được trang bị vũ khí năng lượng, cũng không có vũ khí đạn đạo. Chúng sở hữu một loại vũ khí có thể bẻ cong cấu trúc không gian, tương tự như chiếc phi thuyền "Vũ Xà Thần" của hoàng tử thứ 13 đế quốc Monya, Halifax Stuart. Chỉ khác là trường bẻ cong do đôi cánh của Vũ Xà Thần tạo ra thường dùng trong phòng thủ, còn hai chiến hạm di tích nghi là của văn minh Alant này lại dùng nó để tấn công.
Đòn tấn công của chúng dĩ nhiên chưa đủ để tạo thành hố đen nuốt chửng mọi thứ, chỉ có hệ thống vũ khí của những tồn tại cấp bậc như pháo đài hạm lớp Vô Úy Thống Soái, mẫu hạm Tinh Linh hay thế giới Phương Chu mới có khả năng tạo ra nguồn trọng lực ở mức độ đó.
Vai trò của hai chiến hạm di tích trên chiến trường giống như các chiến hạm đánh chặn của các quốc gia chủ quyền hơn. Tuy nhiên, chúng không dùng để khóa mục tiêu cho khả năng nhảy vọt, mà dùng để kéo giãn hoặc nén cấu trúc không gian tại khu vực mục tiêu, nhằm trì hoãn hoặc gia tốc khả năng hành động hay sức tấn công của đối phương, tương tự như năng lực của lõi mẫu hạm.
Chiếc "Kẻ Theo Đuổi Hư Không" đã suýt rơi vào không gian trì trệ do chúng tạo ra. May thay, Trạch Lạp Đồ là một Thánh đường võ sĩ bóng tối, khả năng kiểm soát hư không u năng vượt xa người Tinh Linh Aiur, mà hư không u năng lại vô cùng nhạy cảm với sự thay đổi cấu trúc không gian và thời gian. Điều này đã giúp ông thuận lợi né tránh đòn tấn công của hai chiến hạm di tích, sống sót sau vòng vây của Thượng Đế Vũ Trang.
Thế nhưng, chỉ sống sót thôi là chưa đủ, mục tiêu của ông là Thánh đường, là Noah...
Kẻ Theo Đuổi Hư Không đột ngột khởi động bộ phun hai cánh, tận dụng sự gia tốc của oxit Saitos được phun ra cực nhanh để hất văng hạm đội Thượng Đế Vũ Trang phía sau, rồi lao vào một lỗ hổng bên rìa cánh quạt. Không biết là do loại vũ khí nào gây ra, tiết diện của vết thương xuyên thấu này có đường kính lên tới 3 km, đủ để Kẻ Theo Đuổi Hư Không tự do xuyên qua.
Chỉ có mười hai chiến hạm không người lái lớp Hải Ma Nữ đuổi theo, nhưng cũng bị Kẻ Theo Đuổi Hư Không bỏ lại một khoảng cách khá xa nhờ cú tăng tốc bất ngờ, buộc phải dựa vào pháo ion tích điện để bắn phá gây nhiễu nhằm rút ngắn khoảng cách.
Thực tế chứng minh hành động này rất mù quáng và thiếu khôn ngoan. Kẻ Theo Đuổi Hư Không bay về phía trước một đoạn thì bất ngờ gặp phải đòn tấn công từ gần cửa ra, hóa ra có một chiến hạm Alant chặn ở đó.
Khi phía sau chiến hạm di tích xuất hiện những luồng sáng xoắn ốc như nước chảy, hội tụ về phía mũi tàu bằng bạc, một không gian bị bẻ cong có đường kính 3 km xuất hiện ngay trên con đường bắt buộc mà Kẻ Theo Đuổi Hư Không phải đi qua.
Phía sau có sự truy đuổi của mười hai chiến hạm không người lái lớp Hải Ma Nữ, phía trước là không gian bị bẻ cong do chiến hạm Alant tạo ra, dù nhìn thế nào thì Kẻ Theo Đuổi Hư Không cũng đã bị dồn vào đường cùng. Trạch Lạp Đồ dường như phải trả giá cho hành động liều lĩnh của mình.
Trong tình thế nguy nan, năng lượng dùng để kiến tạo tiểu vị diện trong lõi của Kẻ Theo Đuổi Hư Không phun trào, hóa thành một luồng sáng xanh bắn ra từ đường ray ở mũi tàu, để lại nhiều tia hồ quang dày đặc trong không trung rồi lao ra khỏi đường hầm vết thương này.
Những nguồn năng lượng cuồng bạo đó không trúng mục tiêu, chiến hạm Alant dễ dàng tránh được cú va chạm của luồng sáng xanh, chớp nhoáng dịch chuyển đến nơi xa hơn, dường như sở hữu khả năng di chuyển tức thời.
Thực tế, Trạch Lạp Đồ không đặt quá nhiều hy vọng vào đòn vừa rồi, chiến hạm Alant chỉ là mục tiêu phụ, đối tượng thực sự của luồng sáng xanh chính là vùng không gian bị bẻ cong phía trước. Những hư không u năng đặc thù đến từ tinh thể Xel'Naga này có thể kiến tạo một tiểu vị diện trong lõi trống của Kẻ Theo Đuổi Hư Không, tất nhiên cũng có thể dùng để gây nhiễu không gian bị bẻ cong do chiến hạm Alant tạo ra.
Đáng tiếc là, cuộc giằng co với thế giới Phương Chu vài giờ trước đã khiến Kẻ Theo Đuổi Hư Không gần như cạn kiệt hư không u năng lưu trữ trong lõi trung tâm. Sau khi Đường Phương đến cũng không có cơ hội nghỉ ngơi, năng lượng còn sót lại không đủ để phá vỡ không gian bị bẻ cong của chiến hạm Alant, chỉ có thể mở ra một lối đi an toàn hẹp, không đủ để chứa thân tàu Kẻ Theo Đuổi Hư Không.
Đối mặt với tình huống này, Trạch Lạp Đồ đã chọn một cách thức vô cùng thảm liệt.
Bộ phun hai cánh mở ra lần nữa, oxit Saitos phun trào, Kẻ Theo Đuổi Hư Không với tốc độ cực nhanh lao về phía vách trong của đường hầm, một bên thân tàu cọ xát vào những cấu trúc đổ nát, bắn ra những tia lửa chói mắt. Nhìn từ xa, nó như một con dao cong xẻ dọc lớp tường, lướt qua vùng không gian bị bẻ cong do chiến hạm Alant tạo ra.
Chiến hạm Alant vì né tránh đòn tấn công của hư không u năng nên đã di chuyển ra xa, không thể thiết lập tuyến phong tỏa thứ hai. Kẻ Theo Đuổi Hư Không cứ thế rời khỏi đường hầm, đội mưa đạn pháo ion tích điện để thoát thân.
Trạch Lạp Đồ dựa vào quyết đoán và phán đoán xuất sắc để thoát nạn, nhưng Kẻ Theo Đuổi Hư Không đã chịu tổn thương không nhỏ trong hành động vừa rồi. Một bên thân tàu tiếp xúc với vách đường hầm bị biến dạng nghiêm trọng, nhiều chỗ nứt vỡ, lộ ra cấu trúc hư hại bên trong cùng những tia điện chói mắt, ngay cả lá chắn năng lượng cũng trở nên rất bất ổn.
Chịu đựng khổ nạn này, Kẻ Theo Đuổi Hư Không cuối cùng không dám khiêu khích uy nghiêm của Noah nữa. Bộ phun khởi động lại, oxit Saitos bắn ra, nó quyết đoán tăng tốc rời khỏi khu vực cánh quạt, bay về phía vùng không gian cách xa trạm vũ trụ Ypsilon.
Mười hai chiến hạm không người lái lớp Hải Ma Nữ đuổi theo một đoạn rồi từ bỏ, chuyển hướng cùng 100 chiến hạm nhanh phía sau tiến về phía không phận nơi hành tinh Thiên Đường tọa lạc, chỉ để lại hơn 30 chiến hạm tiếp tục nhiệm vụ truy kích, tránh việc chiếc Kẻ Theo Đuổi Hư Không linh hoạt xảo quyệt lại giở trò gì đó.
Việc kẻ địch rời đi không khiến Athena, người chịu trách nhiệm phòng thủ trạm vũ trụ Ypsilon, lơi lỏng. Mười hai chiến hạm không người lái lớp Hải Ma Nữ khác cùng một chiến hạm Tam Xoa Kích Tinh Mang dài hơn 600 mét từ khu vực cánh quạt bị gãy rời ra, tiến vào không phận gần đó, bắt đầu dẫn đầu 100 chiến hạm chuyên dụng của Thượng Đế Vũ Trang thực hiện nhiệm vụ tuần tra.
Khác với hai chiến hạm Alant trước đó, chiến hạm Tam Xoa Kích Tinh Mang này có chút khác biệt nhỏ so với ấn tượng của Đường Phương, có lẽ là do Thượng Đế Vũ Trang đã cải tiến và sửa chữa nó.
Kẻ Theo Đuổi Hư Không đã rời khỏi không phận trạm vũ trụ Ypsilon, theo lẽ thường Đường Phương hoàn toàn không thể biết sự tồn tại của chiến hạm Tam Xoa Kích Tinh Mang. Tuy nhiên, sự thật là anh không những biết, mà còn nhìn ra đó là một chiến hạm bán di tích—nếu phân chia theo định nghĩa của các quốc gia chủ quyền về chiến hạm di tích và chiến hạm bán di tích.
Anh nhìn thấy cảnh tượng xảy ra tại khu vực cánh quạt sau khi Kẻ Theo Đuổi Hư Không rời đi thông qua đôi mắt của Trạch Lạp Đồ.
Phải, từ lúc lao vào đường hầm, rơi vào cảnh bị bao vây, cho đến cách thức thảm liệt phá vỡ vòng vây của kẻ địch để thoát thân, tất cả đều là kế sách của giáo trưởng bóng tối nhằm làm tê liệt kẻ địch. Khi Kẻ Theo Đuổi Hư Không lướt qua vách trong của đường hầm, Trạch Lạp Đồ đã tận dụng khả năng dịch chuyển tức thời để rời khỏi phi thuyền, lẻn vào bên trong trạm vũ trụ Ypsilon.
Đây là một hành động vô cùng mạo hiểm, Đường Phương đã khuyên ông không nên làm vậy, nhưng ông lão không nghe lời anh, cố chấp giữ ý kiến và thực hiện. May mắn là đã thành công, không bị uy lực của pháo ion tích điện làm ảnh hưởng, không bị chiến hạm và vách đường hầm ép chết, cũng không biến thành linh hồn hư không, mà kiên cường sống sót. Dựa vào môi trường chiến đấu phức tạp cùng năng lực bản thân, ông đã thành công né tránh tai mắt của Thượng Đế Vũ Trang, đạt được mục tiêu dự kiến.
Trạch Lạp Đồ kể cho Đường Phương nghe suy nghĩ của mình, sau đó nhìn thoáng qua phiến cánh quạt còn nguyên vẹn đối diện, rời khỏi hành lang đổ nát, tiến vào một lối đi trông giống như đường thông gió, đi về phía gốc của cánh quạt.
Để tránh sự giám sát của Thượng Đế Vũ Trang, ông chỉ có thể dùng cách đi bộ để lẻn vào Thánh đường từ bên trong.
Với độ dài hàng trăm km của cánh quạt, rõ ràng đây là một quãng đường không ngắn, cần tiêu tốn rất nhiều thời gian. May là phiến cánh quạt tàn khuyết này đã bị bỏ hoang từ lâu, ở trong môi trường không trọng lực, điều này giúp ích rất nhiều cho việc nhanh chóng đến đích.
Khi giáo trưởng bóng tối lẻn vào trạm vũ trụ Ypsilon, tình hình chiến trường trên bầu trời hành tinh Thiên Đường cũng liên tục thay đổi theo thời gian. Chiến hạm thuộc Thượng Đế Vũ Trang dĩ nhiên không phải là thứ mà chiến hạm của các quốc gia chủ quyền có thể so sánh. Sau khi bỏ lại gần trăm chiến hạm, dưới sự yểm trợ của mẫu hạm bọc thép Odyssey, các chiến hạm còn lại bắt đầu rút khỏi khí quyển, tiến vào vùng chịu ảnh hưởng trọng lực yếu của hành tinh.
Các đàn sinh vật sử thi biết bay bắt đầu trở nên điên cuồng, vô số quái vật khỉ phớt lờ sức nóng từ bộ đẩy đuôi chiến hạm, điên cuồng phá hoại các thiết bị điện tử xung quanh, một số vì vô tình lao vào phòng phun mà trực tiếp bị plasma nhiệt độ cao thiêu thành tro bụi.
Một chiến hạm lớp Cúc Thạch Thú bốc cháy dữ dội dưới sự tấn công cảm tử của đàn quái vật khỉ, phòng động cơ phía đuôi xảy ra chuỗi nổ liên hoàn, mang theo khói lửa cuồn cuộn rơi từ trên cao, đâm sầm xuống bề mặt cằn cỗi của hành tinh Thiên Đường tạo nên vụ nổ ánh sáng dữ dội, bụi nâu bay lên không trung, hàng chục con quái vật khỉ không kịp rời đi đã chết trong thảm họa dây chuyền.
Trên bầu trời đối diện với đống đổ nát của kiến trúc Ypsilon, đối mặt với chiến hạm bọc thép lớp Dực Chi Hách nổi tiếng với khả năng phòng thủ mạnh mẽ, quái vật đầu bò không còn phun ra chất nhầy màu tím nữa, mà túm tụm lại với nhau, hóa thành một con giao long màu đen, dùng cơ thể va đập vào thân tàu đang điều chỉnh hướng lái.
Một con quái vật đầu bò đâm vào không có nhiều tác dụng, nhưng khi mười, năm mươi... một trăm con quái vật đầu bò cùng lúc va đập vào một khu vực, lớp vỏ dày của chiến hạm lớp Dực Chi Hách bắt đầu biến dạng, chiến hạm hoàn toàn không thể giữ vững hướng đi, giống như một người rơi vào đầm lầy, chỉ có thể xoay vòng trong khí quyển, không cách nào thoát khỏi giếng trọng lực của hành tinh.
"Lũ súc sinh đáng chết này..." Trên đài chỉ huy của siêu chiến hạm lớp Cự Linh mang số hiệu JS-S12, thống lĩnh bản sao chịu trách nhiệm chỉ huy nhìn báo cáo tổn thất trên tay, giận dữ hét lên.
Không ai ngờ sẽ xảy ra thay đổi như vậy. Cách đây không lâu, Athena đã gửi tin tức về việc mất liên lạc với Bạch Kỵ Sĩ, Tripati và những người khác tới tay các người phụ trách hạm đội, ra lệnh cho họ chú ý chặt chẽ đến động tĩnh trên mặt đất, đồng thời phái thêm nhiều lính thủy đánh bộ bản sao xuống hành tinh Thiên Đường để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.
Kể từ khi Đường Phương sử dụng đàn người bom tự sát cùng bốn quân tử Tinh Linh phá vỡ tuyến phong tỏa cuối cùng mà kẻ địch thiết lập trên hành tinh Thiên Đường, chiếm được nền tảng truyền tống khu Tây của lâu đài trung tâm, kịp thời phá hủy đường truyền tống kết nối với cơ sở nuôi cấy bản sao, khiến Thượng Đế Vũ Trang hoàn toàn mất liên lạc với Văn Khố. Điều này dường như cho thấy tình cảnh của Tripati, Bạch Kỵ Sĩ và những người khác rất tồi tệ, Văn Khố rất có khả năng đã rơi vào tay Đường Phương.
Hiền giả Noah không biết vì lý do gì mà offline, giao toàn bộ nhiệm vụ bắt giữ Đường Phương cho Tripati và Athena phụ trách. Hiện giờ người trước đã mất liên lạc, người sau chỉ có thể đặt hy vọng vào hạm đội Thượng Đế Vũ Trang đóng quân quanh hành tinh Thiên Đường, ra lệnh cho họ dốc toàn lực ổn định tình hình chiến trận để tranh thủ thời gian cho Hiền giả đại nhân tỉnh lại.
Ai ngờ Kẻ Theo Đuổi Hư Không không còn lảng vảng xung quanh, mà làm một cú lừa bay về phía không phận trạm vũ trụ Ypsilon. Để bảo vệ an toàn cho Thánh đường, Athena chỉ có thể thu hồi ánh mắt đặt vào hành tinh Thiên Đường, dồn toàn bộ tinh lực vào sự kiện khẩn cấp là vây quét Kẻ Theo Đuổi Hư Không, chuyển giao công việc chỉ huy chiến trường hành tinh Thiên Đường cho thống lĩnh bản sao.
Trong mắt cô ta, dù Đường Phương có thể đánh bại Tripati và những người khác, chiếm được Văn Khố, cũng tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn phá vỡ chiến lược an toàn do Noah đại nhân thiết lập để giành quyền thao tác Văn Khố, chưa nói đến việc nắm giữ hệ thống kiểm soát "tâm trí" sinh vật.
Vì vậy, cô ta vẫn rất lạc quan về tình hình hành tinh Thiên Đường. Ít nhất dưới sự phong tỏa kép của sinh vật sử thi và hạm đội Thượng Đế Vũ Trang, Đường Phương tuyệt đối không thể đe dọa đến an toàn của Thánh đường, đe dọa đến tính mạng của Noah đại nhân.
Các chỉ huy chiến hạm đóng quân ở tầng khí quyển và quỹ đạo cao của hành tinh Thiên Đường cũng có suy nghĩ tương tự. Tuy nhiên, ngay khi họ liên tục vận chuyển bản sao xuống hành tinh Thiên Đường thông qua thả dù quỹ đạo và nền tảng nâng hạ, các sinh vật sử thi trên mặt đất đã làm phản.
Sinh vật sử thi sinh tồn trong môi trường đất liền không đáng sợ, những đàn sinh vật sử thi biết bay mới đáng sợ. Ngay cả khi đã trải qua sự tẩy lễ của nhiều quả bom hạt nhân chiến thuật, các sinh vật sử thi biết bay nhỏ như quái vật khỉ, quái vật đầu bò, quái vật chuồn chuồn vẫn phân bố dày đặc trên thế giới mặt đất, tổng số lượng vượt quá 100.000 con.
Đối mặt với những cuộc tấn công không sợ chết của chúng, các chiến hạm ngoại trừ chạy trốn thì không nghĩ ra được bất kỳ phương pháp ứng phó nào.
"Đây là chiến hạm JS-K32, công suất đầu ra của hệ thống đẩy đã giảm xuống còn 25%, chiến hạm đang rơi xuống bề mặt." Báo cáo từ chỉ huy chiến hạm phía sau truyền đi trên mạng lưới dữ liệu. Khác với sự thay đổi cảm xúc của người bình thường trước khi chiến hạm rơi, giọng nói của người phát rất bình tĩnh, thản nhiên, như thể không quan tâm đến kết cục của mình và thủy thủ đoàn.
"Đây là chiến hạm JS-S41, yêu cầu chiến hạm JS-S37 hỗ trợ hỏa lực, tiêu diệt kẻ địch ở cánh trái."
"Đây là chiến hạm JS-A19, đã thoát khỏi trường trọng lực 'Thiên Đường', đang điều chỉnh hướng lái, chuẩn bị thực hiện yểm trợ hỏa lực cho các chiến hạm phía sau."
"..."
Bộ não trí tuệ máy móc trên chiến hạm sàng lọc và phân loại các thông tin báo cáo lên mạng lưới dữ liệu của các chiến hạm tham chiến, sau đó giao cho nhân viên chỉ huy xử lý và phản hồi, đồng thời điều phối tỷ lệ tài nguyên của hệ thống vũ khí, hệ thống động lực, hệ thống phun của thân tàu để thực hiện tránh né chiến thuật và tấn công phối hợp.
Cốt lõi xử lý thông tin của các chiến hạm thuộc Thượng Đế Vũ Trang hầu hết là bộ não trí tuệ máy móc, thủy thủ đoàn cũng là những bản sao được điều chế đặc biệt. Về mặt tâm lý đối mặt với khủng hoảng, phối hợp chiến thuật, họ vượt xa hạm đội của các quốc gia chủ quyền vốn được cấu thành từ người bình thường.
Nếu dùng 100.000 sinh vật sử thi biết bay để đối phó với một hạm đội thông thường của quốc gia chủ quyền, e rằng trận chiến đã sớm kết thúc, mặt đất hành tinh Thiên Đường cũng đã biến thành nghĩa địa chiến hạm. Thế nhưng Thượng Đế Vũ Trang chỉ bỏ lại chưa đầy trăm chiến hạm, phần lớn các chiến hạm còn lại đều đã thoát khỏi phạm vi tác động của trường trọng lực hành tinh, tiến vào không gian bên ngoài.
Đây tuyệt đối là một chiến tích huy hoàng có thể khoe khoang, nhưng đối với người của Thượng Đế Vũ Trang, điều này chẳng huy hoàng chút nào, chẳng rực rỡ chút nào, trái lại rất buồn nôn, rất đáng giận.