Hắn không sợ vũ trang của các quốc gia có chủ quyền, nhưng không có nghĩa là hắn thích gây thù chuốc oán khắp nơi. Tiêu diệt Harrington Harris là vì đối phương từng lén tập kích "Thần Tinh Chú Tạo" của hắn, vậy tiêu diệt Krivchuk thì lấy lý do gì đây? Dùng tội danh vu vơ buộc tội đối phương là kẻ đứng sau màn của Albert và những kẻ khác khi bắt cóc Arlos sao?
Hắn chưa bao giờ là kẻ hiếu chiến, rõ ràng vấn đề có thể giải quyết bằng con đường ngoại giao nhưng lại chọn dùng chiến tranh, điều đó không phù hợp với phong cách và nguyên tắc của hắn.
"Krivchuk... ông ta thực sự là một vị tướng, chứ không phải một nhà ngoại giao lão luyện sao?" Đường Phương nhìn tên trùm băng đảng, cười khổ: "Được thôi, ông ta quả thật đã tự tẩy trắng mình rất sạch sẽ."
"Cái gì gọi là ngồi trong nhà, tai họa từ trên trời rơi xuống, chính là cảnh ngộ của tôi lúc này đây!"
"Cái thứ đấu đá quyền lực chết tiệt! Chuyện này cũng có thể kéo lên đầu tôi được."
Lev Milonovich Bukharin đợi hắn càm ràm xong hết mới vỗ vỗ vai hạm trưởng Đường: "Phàn nàn xong chưa? Xong rồi thì ngồi xuống bàn xem tiếp theo nên làm thế nào đi."
Đường Phương thật sự muốn đạp cho lão già khốn kiếp này một cái: "Bàn, bàn cái con khỉ! Ông già từng tuổi này rồi mà còn bắt tôi dọn dẹp hậu quả cho ông, thật là." Càu nhàu câu cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc rồi nói: "Rốt cuộc các người đã bắt giữ ai?"
Tên trùm băng đảng cười hắc hắc: "Đoán xem."
"Đoán cái đầu ông!" Lev Milonovich Bukharin đã ở lại hệ sao Dilar ba ngày, Đường Phương bắt đầu quen với tính cách của gã này. Đừng thấy tên trùm băng đảng từng làm nhiều chuyện tàn nhẫn, nhưng trong cuộc sống thường nhật, gã hoàn toàn là một kẻ không có giới hạn, càng ở lâu càng thấy gã phóng khoáng.
Xét ở một góc độ nào đó, đây cũng là một loại sức hút cá nhân. Tất nhiên, hắn sẽ không vì vậy mà cho rằng Lev Milonovich Bukharin là một con husky ngốc nghếch đáng yêu. Ngược lại, nếu đứng ở thế đối đầu với tên trùm băng đảng, hắn sẽ cảm thấy vô cùng đáng sợ.
"Thật chán ngắt. Sao cậu lại tẻ nhạt giống hệt cái tên Roland kia vậy." Lev Milonovich Bukharin bĩu môi, vẻ mặt tự hào nói: "Tôi đã bắt cóc một vị công chúa."
"Phụt." Đường Phương phun ngụm trà vừa uống vào miệng lên mặt tên trùm băng đảng. Hèn gì phía Cộng hòa Ida treo thưởng 10 tỷ tinh tệ để lấy đầu gã, bây giờ xem ra, hoàn toàn là do gã tự tìm, đáng đời lắm.
Nhưng không đúng, Cộng hòa Ida từ bao giờ lại có danh xưng công chúa, đâu phải quốc gia theo chế độ hoàng quyền hay vương quyền như Vương quốc Liên hiệp Turanks hay Đế quốc Monya.
Dường như nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt Đường Phương, Lev Milonovich Bukharin giải thích: "Cộng hòa Ida nhìn bề ngoài là quốc gia theo chế độ tuyển cử, nhưng ai cũng biết Han Jingyun và Priden Almaty giống như đang chơi bập bênh, người này làm một nhiệm kỳ tổng thống rồi đi làm thủ tướng. Người kia làm một nhiệm kỳ thủ tướng rồi lại đi làm tổng thống. Tóm lại, dùng một từ của văn minh Hoa Hạ để hình dung thì gọi là... gì nhỉ... à đúng, Nhất tự tịnh kiên vương!"
Đường Phương vốn định giải thích cho gã hiểu ý nghĩa của "Nhất tự tịnh kiên vương" khác biệt thế nào với cục diện Cộng hòa Ida, nhưng nghĩ lại thôi, tên trùm băng đảng nhớ được năm chữ này đã là quý hóa lắm rồi.
"Thủ tướng hiện tại của Cộng hòa Ida là Han Jingyun, ông ta có một người cháu ngoại tên là Zhao Jiali, tính cách hơi nổi loạn, từ trung học đến đại học đều tu nghiệp tại Tinh Minh, sau khi tốt nghiệp cũng không trở về quê nhà mà chọn sống ở Tinh Minh. Theo lời cô ấy nói, không muốn lãng phí cả đời ở cái nơi mà mỗi sáng mở mắt ra đều nhìn thấy và nghe thấy toàn lời nói dối, cô ấy chọn hít thở không khí tự do dưới ánh hoàng hôn của Tinh Liên, lắng nghe những thanh âm khác biệt."
Đường Phương không hề bị lay động bởi cô gái mạnh mẽ trong miệng Lev Milonovich Bukharin, mà nghiêm túc nhìn vào khuôn mặt trước mắt, để lộ nụ cười mỉa mai: "Tôi rất tò mò, Đảng Liệt sĩ Đỏ làm sao nắm được thân phận và hành tung của cô ấy."
Con cháu của những kẻ nằm trong lõi quyền lực quốc gia như vậy ra nước ngoài sinh sống chắc chắn có biện pháp bảo mật và người bảo vệ nghiêm ngặt, ngay cả chính phủ Tinh Minh chưa chắc đã nắm được sự thật, huống chi là một tổ chức như Đảng Liệt sĩ Đỏ.
Lev Milonovich Bukharin nhón một miếng bánh phô mai bỏ vào miệng, lại nhấp ngụm trà thanh, lúc này mới thay đổi vẻ mặt nghiêm túc: "Cậu đoán không sai, kẻ tiết lộ tin tức cho chúng tôi chính là thành viên trong gia tộc của đương kim tổng thống Cộng hòa Ida, Priden Almaty."
Biểu cảm trên mặt hạm trưởng Đường còn khó coi hơn cả khóc, không nhịn được chửi thề: "Chết tiệt, tôi biết ngay mọi chuyện còn phức tạp hơn tôi tưởng tượng. Thứ ông ném cho tôi là củ khoai nóng bỏng tay sao? Đó căn bản là một quả bom hẹn giờ."
Kể từ khi hắn đến khu vực Thiên Sào, khuấy động tình hình quốc tế vốn tưởng chừng yên ả, phía Cộng hòa Ida luôn tỏ ra rất bình tĩnh. Nữ hoàng Jiana của Đế quốc Solon từng xuất động Đội vệ binh đặc biệt Lời thề kiếm, Đế quốc Phoenix cũng liên tục khiêu khích ở phòng tuyến Sokanada, tuy đều là "ý tại ngôn ngoại", nhưng so với họ, Cộng hòa Ida tỏ ra rất ngoan ngoãn, chỉ giở chút trò nhỏ khi chính phủ Adam rơi vào khủng hoảng lòng tin.
Nó càng tỏ ra bình tĩnh, những kẻ lớn lên và trưởng thành trong môi trường rừng rậm chính trị càng không bình tĩnh. Dù là Kalinya hay Henrietta, dù là hữu ý hay vô tình, đều từng dùng những từ như "phong vũ dục lai" (mưa gió sắp đến) để hình dung cục diện bên trong Cộng hòa Ida.
"Đúng vậy, nếu không phải thế, sao tôi lại phải hạ cái mặt già này xuống hệ sao Dilar để bái phỏng cậu, dù gì tôi cũng là thủ lĩnh của Đảng Liệt sĩ Đỏ." Tên trùm băng đảng nói lời nghe rất giữ thể diện, nhưng việc làm thì đúng là không biết xấu hổ.
"Hóa ra ông coi Thần Tinh Chú Tạo là nơi tránh bão." Đường Phương hậm hực nói: "Sớm làm gì không làm."
"Tôi cũng không ngờ đấu đá quyền lực của mấy bang hội nhỏ lại diễn biến thành cục diện này. Vốn định sau khi hạ gục đám người Ovis Quentin thì đòi chút tiền chuộc tượng trưng rồi thả con tin, sau đó nói cho Han Jingyun biết ai đã bán đứng ông ta, để hai lão già đó tự đấu đá nhau, ai ngờ mọi chuyện lại diễn biến đến mức này." Gã ho khan vài tiếng, khuyên nhủ chân thành: "Thực ra những thứ này không quan trọng, quan trọng là cứu Roland từ tay Krivchuk một cách an toàn và ổn thỏa."
Trong lòng Đường Phương lướt qua mười nghìn con thảo nê mã, nghĩ hắn đường đường là một doanh nhân lớn, anh hùng trong lòng người dân Tinh Minh, đấng cứu thế mà quân kháng chiến Garcia mong đợi, bây giờ lại phải đi dọn dẹp hậu quả cho một tổ chức băng đảng như Đảng Liệt sĩ Đỏ.
Kết giao nhầm người, kết giao nhầm người mà... cái tên ngốc Arlos kia!
Krivchuk không muốn đắc tội hắn nên đã chơi chiêu "di hoa tiếp mộc", hắn cũng dứt khoát đá quả bóng đi, để cái tên trước mặt tự đau đầu: "Muốn giải quyết vấn đề một cách thỏa đáng thực ra rất đơn giản, mau chóng trả cháu ngoại người ta về đi."
Lev Milonovich Bukharin nhón một miếng bánh phô mai xé thành nhiều mảnh, sau đó thả vào chén trà, đón lấy ánh mắt coi gã là kẻ ngốc của Đường Phương, uống một ngụm lớn rồi cười khổ: "Tôi thì dễ thôi, chỉ sợ đám người bên dưới..."
"Ông đường đường là thủ lĩnh Đảng Liệt sĩ Đỏ, chẳng lẽ còn phải nhìn sắc mặt cấp dưới mà làm việc?"
"Chính vì là thủ lĩnh Đảng Liệt sĩ Đỏ nên mới càng phải nghĩ cho sự an toàn tính mạng và tương lai của họ. Với tư cách là người đứng đầu Thần Tinh Chú Tạo, cậu nên hiểu rõ danh xưng 'lão đại' không chỉ đại diện cho quyền lực, mà còn là một loại trách nhiệm và nghĩa vụ. Đám người Ovis Quentin đã trở thành kẻ địch, chạy sang dưới trướng Krivchuk, giờ lại còn phải đưa con tin về để đổi lấy một người có quan hệ bạn bè tốt với tôi nhưng không liên quan gì đến họ, việc này không đem lại lợi ích gì cho Đảng Liệt sĩ Đỏ, lại còn đắc tội với hai thế lực chính trị của Cộng hòa Ida. Phải biết rằng Regis rất gần với hệ sao Talida, khó mà tưởng tượng tương lai sẽ phải đối mặt với cục diện hiểm ác thế nào."
Đường Phương nhíu mày: "Lúc thì ông nói cứu Arlos là quan trọng, lúc lại lấy lợi ích Đảng Liệt sĩ Đỏ làm trọng, tôi sắp bị ông làm cho tâm thần phân liệt rồi đây."
"Bây giờ cậu chắc càng thấu hiểu sự khó khăn và mâu thuẫn của tôi hơn." Lev Milonovich Bukharin nói: "Thật hy vọng được trở về những ngày tháng đơn thuần và vui vẻ hồi nhỏ, không lo nghĩ, không gánh nặng..."
"Bớt nói nhảm đi." Đường Phương nói: "Bây giờ quan trọng là giải quyết vấn đề, không phải nghe kẻ chủ mưu như ông than vãn."
Tên trùm băng đảng bỗng cười, cười hơi đê tiện, hơi nịnh nọt: "Thực ra, cũng không phải không có cách vẹn cả đôi đường."
Đường Phương không nói gì, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đối diện, hận không thể cầm chiếc giày ném thẳng vào mặt gã.
"Đảng Liệt sĩ Đỏ kinh doanh ở khu vực Thiên Sào nhiều năm như vậy cũng tích góp được chút gia sản, chỉ là cậu cũng biết, bước vào con đường này không khó, nhưng muốn xuống thuyền thì không dễ chút nào. Cho nên, nếu cậu chịu kéo anh em một tay, xin một lá bùa hộ mệnh từ Adam Oliver... tất nhiên, sau khi lên bờ còn phải có nơi an cư lạc nghiệp mới được. Tôi nghe nói Thần Tinh Chú Tạo đang thiếu một bộ phận đối ngoại, có lẽ trong chuyện này Đảng Liệt sĩ Đỏ chúng tôi có thể giúp một tay nhỏ, còn về phía Cộng hòa Ida... họ có thể không nể mặt tôi, nhưng không thể không nể mặt cậu chứ."
Đường Phương nghe rõ rồi, cũng hiểu ra rồi. Hóa ra tên trùm băng đảng đang tính kế mình.
Đảng Liệt sĩ Đỏ tồn tại trong Tinh Minh nhiều năm, tích lũy không ít tài sản, vừa hay có thể nhân cơ hội này được hắn giúp đỡ để tẩy trắng, sau đó dựa vào lý lẽ "dưới cây lớn thì mát", cầu xin sự che chở của hắn để đạt được kết quả tốt đẹp.
Kalinya nãy giờ không nói lời nào lắc đầu, cười khổ bất lực. Không ngờ người đàn ông trông có vẻ cà lơ phất phơ, không đáng tin cậy này lại nhiều mưu mô đến vậy.
Một khi Đường Phương đồng ý yêu cầu của gã, đứng trên lập trường cá nhân, tên trùm băng đảng cứu thành công bạn thân, đứng trên lập trường tổ chức, gã giúp Đảng Liệt sĩ Đỏ tìm được con đường lương thiện, để cấp dưới có thể toàn thân rút lui, sống nốt quãng đời còn lại một cách bình yên.
Cho nên, người thắng cuộc cuối cùng của chuyện này rất có thể là ông Bukharin.
Đường Phương lại một lần nữa chửi thề: "Tôi biết ngay ông là chồn chúc tết gà, lúc ra khỏi hang đã chẳng có ý tốt gì rồi."
"Đừng kích động thế chứ. Dù sao tôi cũng là bạn thân của Roland, gọi là không nhìn mặt sư cũng phải nhìn mặt phật, cậu cứ coi như nể mặt Roland mà cứu giúp chúng tôi một chút đi. Huống hồ đối với cậu bây giờ, cũng đâu phải chuyện gì khó khăn."
"Haizz." Hắn thở dài một tiếng thật mạnh: "Đúng là một lũ chuyên phá hoại."
Lev Milonovich Bukharin hớn hở nói: "Vậy là cậu đồng ý rồi?"
Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi này, nhìn Kalinya một cái rồi nói: "Tôi muốn gặp tiểu thư Zhao."
"Không vấn đề gì, cô ấy đang ở khoang khách của tàu Mũ Đỏ." Nói xong câu này, Lev Milonovich Bukharin đặt chén trà xuống, đứng dậy dẫn đường đi ra ngoài cửa.
Đường Phương đi theo sau gã, khi đến cửa bỗng lên tiếng: "Tôi rất nghi ngờ... Arlos thực sự sơ ý bị bắt, hay là do gã như ông vì muốn đạt được mục đích tẩy trắng mà cố ý để đám người Albert bắt đi."
Lev Milonovich Bukharin nói: "Đây gọi là 'một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng' sao?"
Kalinya trừng mắt nhìn gã: "Nếu Arlos có mệnh hệ gì, xem tôi xử lý ông thế nào."
Tên trùm băng đảng bỗng dừng bước, vẻ mặt đầy mãn nguyện: "Cái tên Roland kia, cuối cùng cũng thông suốt rồi." Nói xong lại tiếp tục đi về phía trước. Kalinya rất khó hiểu: "Câu này của ông ta có ý gì?"
Đường Phương cảm thấy mình nên giả ngu thì hơn, người phụ nữ này một khi phát điên thì đến mặt hắn cũng không nể: "Tôi cũng không biết."
---❊ ❖ ❊---
Sau khi 3 người bước vào khoang khách của tàu Mũ Đỏ, không tìm thấy tiểu thư con tin trong phòng, thông qua hỏi nhân viên trực trên cầu tàu, biết được Zhao Jiali đã đến nhà hàng.
Đường Phương rất lạ là tại sao Lev Milonovich Bukharin lại để cô gái chạy lung tung, phải biết cô ấy là con tin quý giá, họ không sợ cô ấy chạy mất hay gây ra họa gì sao? Cảnh tượng tiếp theo đã trả lời thắc mắc của hắn.
Tàu Mũ Đỏ là một chiến hạm dài hơn 300 mét, được cải tạo từ tàu chỉ huy cấp Nguyên thủ do Đế quốc Phoenix sản xuất, vì không gian bên trong không rộng rãi, không có không gian thừa để thiết lập các cơ sở giải trí như phòng tập thể hình, phòng giải trí, thế nên nhiều người coi nhà hàng là nơi giết thời gian khi rảnh rỗi.
Khi ba người bước vào nhà hàng, một mùi thuốc lá nồng nặc cùng mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông xộc vào mũi. Kalinya nhíu mày, cảm thấy buồn nôn. Đường Phương lại chẳng hề cảm thấy gì, ánh mắt xuyên qua làn khói lượn lờ giữa không trung, nhìn về phía những người vây quanh hai chiếc bàn ăn ghép lại ở giữa nhà hàng.
Giống như đám lính thô lỗ trong các nhóm lính đánh thuê và hải tặc, những tên côn đồ của Đảng Liệt sĩ Đỏ cũng mang thuộc tính con bạc.
Tàu Mũ Đỏ đến hệ sao Dilar đã 3 ngày, Kalinya lại không cho phép họ vào quân cảng hoạt động, chỉ có thể kẹt trên con chiến hạm dài 300 mét để lãng phí thời gian, thế nên ngủ và đánh bạc trở thành phương thức giải trí tốt nhất.
Điều hòa trong phòng không bật, không biết là hỏng hay do bếp trưởng ghét họ làm nhà hàng sạch sẽ trở nên nồng nặc khói bụi nên cố ý rút điện, tóm lại là vô cùng oi bức. Nhưng dù mồ hôi đầm đìa, những kẻ này vẫn không chịu giải tán, ngược lại còn thấy thích thú, như thể mồ hôi, bài bạc, thuốc lá, tiếng hò hét, mùi cơ thể trộn lẫn vào nhau đã trở thành loại ma túy không thể dứt ra được.
Tiếng cười ngạo nghễ và tiếng chửi bới chán nản vang vọng khắp căn phòng, khiến những kẻ đó bỏ qua sự thay đổi ở lối vào, không phát hiện ra thủ lĩnh của mình đang dẫn hai vị khách lên tàu tham quan.