Tuy nhiên, nỗi kinh hoàng còn chưa kịp hiện rõ trên gương mặt họ thì từ hai cột trụ tinh thể khác của tòa tháp pha lê phía trước đã truyền đến những tiếng nứt vỡ vụn. Các vết rạn do mất cân bằng cấu trúc lan ra xung quanh với tốc độ cực nhanh. Chẳng bao lâu sau, kịch bản cũ lặp lại: những vết nứt dày đặc nối liền thành một mảng, vô số mảnh tinh thể bong tróc, những rãnh sâu hoắm mở rộng tại các điểm yếu của cấu trúc cột trụ. Tiếp đó là hai tiếng nổ lớn, tòa tháp pha lê cuối cùng không thể trụ vững, đổ sập xuống vách đá tinh thể theo hướng của bệ truyền tống.
Ầm! Một tiếng nổ rung trời chuyển đất, theo sau là tiếng gào thét của mặt đất. Rất nhiều khối tinh thạch văng ra như những mảnh đạn từ một vụ nổ tên lửa, nhanh tựa chớp giật, sắc bén như kim thép.
Đường Lâm và Claire ngã nhào xuống đất. Quả cầu năng lượng trên bụng các lính canh máy tỏa ánh sáng rực rỡ, một trường lực không chỉ xuất hiện trên bầu trời mà còn bao phủ khu vực xung quanh ba người để chặn đứng những mảnh vụn sắc nhọn đang bắn tới.
Tòa tháp pha lê cày một đường rãnh khổng lồ trên vách đá tinh thạch. Không gian nơi đặt Thánh đường rung chuyển dữ dội, những mảnh tinh thể rơi xuống đất rồi nảy lên, rơi xuống, lại nảy lên... lạch cạch như mưa đá trút xuống.
Két! Két! Một phần cấu trúc của tòa tháp pha lê nổ tung, những mảnh ánh sáng vỡ vụn cùng với khối vật thể khổng lồ ở trung tâm rơi xuống từ trên cao, ầm một tiếng, chấn động khiến cả ba suýt nữa thì bật tung người lên.
Mỗi khi có khối đá lớn rơi xuống, Claire lại thấy tim mình thắt lại, cảm giác như nghẹn lên tận cổ họng. Đối mặt với thảm họa ở mức độ này, con người mới nhận thức rõ sự nhỏ bé của bản thân. Cô rất mừng vì có Đường Phương ở bên, nếu không cô và Đường Lâm chắc chắn đã bị chôn sống dưới những khối tinh thể đổ xuống đầu. Dù đã có xe tăng bão táp phối hợp cùng lính canh máy, và cuối cùng Đường Phương còn triệu hồi cả robot công thành Thor như một pháo đài thép, nhưng đống đổ nát chất quanh ba người vẫn tạo thành những gò đất nhỏ, vây kín lấy họ.
Dưới cơn mưa đá rơi liên hồi, mặt đất bắt đầu xuất hiện những vết nứt, một vài nơi còn sụt lún rõ rệt, điều này không nghi ngờ gì đã làm tăng thêm nỗi sợ hãi cho Claire và Đường Lâm.
Sự chấn động kéo dài một khoảng thời gian không ngắn. Cuối cùng, tòa tháp pha lê cũng ngừng sụp đổ, nằm chọc sâu vào vách đá tinh thể như một cây cột chống đỡ tòa nhà sắp đổ.
Mặc dù vẫn còn vài mảnh tinh thể nhỏ rơi xuống, nhưng cuối cùng họ cũng đã vượt qua kiếp nạn. Ngọn núi tinh thể không sụp đổ hoàn toàn, nhưng dù nhìn từ góc độ nào, Thánh đường cũng đã bị hủy hoại quá nửa, chỉ còn lại hình hài chứ không còn cốt cách.
Một con Lôi thú xuất hiện trước mặt ba người, như một chiếc máy ủi sống, gạt đống tinh thể chất cao xung quanh ra, cố gắng dọn một con đường dẫn ra ngoài để ba người đang bàng hoàng có thể rời khỏi nơi trú ẩn, bước vào không gian Thánh đường sau thảm họa.
Claire và Đường Lâm nhìn tòa tháp pha lê đổ nát cùng mặt đất tan hoang mà im lặng không nói, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi và bàng hoàng. Đường Phương thì khác, kể từ khi rời khỏi cái bóng của robot công thành Thor, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi bầu trời phía trên.
Sứ mệnh của tòa tháp pha lê là mang theo một làn sương mù luân chuyển tỏa ra những gợn sóng năng lượng nhạt. Sau khi tòa tháp đổ, làn sương đó cũng mất đi khả năng trôi nổi, bắt đầu hạ xuống từ đỉnh Thánh đường, chỉ là tốc độ rất chậm.
"Ơ, Noah đâu rồi? Tên đó định làm con rùa rụt cổ đến bao giờ, chẳng lẽ... đã bị đá rơi đè chết rồi?" Đường Lâm lầm bầm, có thể thấy oán niệm của cậu đối với vị Hiền giả này rất sâu sắc.
Claire cũng đầy thắc mắc, do dự một lát rồi nói: "Liệu có khi nào tất cả chỉ là đòn nghi binh, hắn căn bản không ở đây?"
"Rất có khả năng..." Đường Lâm đáp: "Tiếc là Hắc Kỵ Sĩ và Bạch Kỵ Sĩ đã tan xương nát thịt, nếu không có thể khai thác được chút thông tin hữu ích từ bọn chúng."
Hai người bàn tán một hồi rồi cùng nhìn về phía Đường Phương, bởi vì kể từ khi bước ra khỏi nơi trú ẩn, Hạm trưởng Đường chưa từng nói một lời nào, điều này rõ ràng là rất bất thường. Sau đó, cả hai nhìn theo ánh mắt anh lên bầu trời, cuối cùng cũng phát hiện ra làn sương luân chuyển đang ngày càng hạ thấp... Không, đó đã không thể gọi là sương mù nữa, mà là một vòng xoáy khổng lồ che khuất cả bầu trời.
Nó không còn vẻ trắng dịu như trước, tâm bão thỉnh thoảng lại phóng ra những tia sáng chớp nhoáng rồi vụt tắt. Điều kỳ lạ nhất là không hề nghe thấy tiếng gió rít gào, cũng không có cái lạnh ẩm ướt thường thấy khi bão nổi lên, cứ như thể... cơn bão trên đầu họ đang diễn ra ở một thế giới khác, và những gì ba người nhìn thấy chỉ là một hình chiếu hư vô.
Nói một cách đơn giản, giống như không gian trong gương và ngoài gương, thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Sau vài nhịp thở, cảm giác hoảng loạn và áp bức này bị phá vỡ bởi một giọng nói, tựa như mặt gương hoàn chỉnh đột ngột vỡ tan, khiến người soi gương giật mình.
"Đường Phương! Nhìn xem ngươi đã làm gì, ngươi đã làm gì..."
Giọng nói vang vọng trong Thánh đường sau thảm họa, mọi thứ đều đã khác xưa, chỉ có tiếng vang vẫn còn đó, vừa phiêu diêu vừa trong trẻo.
"Ngươi giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành, trỗi dậy trong sự phá hủy, tiến bước trong sự phá hủy, luân hồi trong sự phá hủy. Bất cứ thứ gì không phù hợp với lập trường của ngươi, dù ngươi muốn hay không, nhiều thứ đã trở thành tro bụi của lịch sử, trôi xa trong dòng chảy của thời gian. Ngươi có thể tiêu diệt một quốc gia, có thể phá vỡ một xiềng xích, có thể khơi mào một cuộc chiến máu chảy thành sông, những điều đó chẳng là gì cả, vì so với sự kế thừa của nhân loại, sự tiếp nối của văn minh, chúng chỉ là một đóa bọt sóng không đáng kể giữa biển khơi vạn dặm."
"Nhưng ngươi không nên, tuyệt đối không nên phụ sự kỳ vọng của ta, phụ di sản và kinh nghiệm mà người Ipsilon truyền lại cho chúng ta, chọn cách tiếp tục ngây thơ, chọn cách tiếp tục sa đọa, mang sự hủy diệt đến thế giới Ark, mang sự thất vọng đến cho ta."
"Ta từng nghĩ ngươi là một đối tác có thể dựa dẫm, nhưng ngươi lại chọn phản bội. Ta tưởng rằng Morning Star Casting và God's Armament có thể đồng tâm hiệp lực, phá vỡ những xiềng xích tinh thần mà các vong hồn dùng để trói buộc nhân loại, dũng cảm đối mặt với mối đe dọa từ những Kẻ Hủy Diệt, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng."
"Ta đã chán ngấy sự ngạo mạn của ngươi, chán ngấy sự cố chấp của ngươi, chán ngấy sự tàn bạo của ngươi. Hãy chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của Hiền giả đi, tên tiểu nhân hèn hạ."
Đường Phương hơi ngượng ngùng gãi mũi, nhìn Đường Lâm nói: "Không phải cậu tò mò về tung tích của Noah sao? Này, tên Hiền giả lắm lời với độ trung nhị bùng nổ đó đến rồi kìa."
Claire nói: "Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một lời buộc tội đẫm máu thanh cao thoát tục đến vậy, hơn nữa có vẻ hắn là người đầu tiên gọi anh là 'tiểu nhân hèn hạ' đấy?"
"Đối với những kẻ tự nhận là đồng minh của chính nghĩa, kẻ thù của họ đương nhiên đều là tiểu nhân hèn hạ, điều đó chẳng có gì lạ." Đường Phương rất muốn trêu chọc vị Hiền giả thêm vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, vẻ lạc quan giả tạo bị thay thế bằng sự nghi hoặc.
Anh đột ngột cúi đầu, nhìn về phía tòa tháp pha lê đổ nát, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Đường Lâm và Claire không thấy được chuyện gì đang xảy ra ở đó, nhưng anh thì có.
Trong tầm nhìn của máy dò, giữa những khe hở tinh thể vỡ vụn có rải rác một vài hạt đen nhỏ. Vì quá mảnh và môi trường xung quanh lại hỗn loạn, dù có thiết bị hỗ trợ thị giác từ bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt cũng không thể quan sát được sự tồn tại của chúng.
Không nghi ngờ gì nữa, những hạt nano này đến từ Dark Heart. Sau khi Hắc Kỵ Sĩ và Bạch Kỵ Sĩ bị sức mạnh hủy diệt từ vụ tự nổ của sinh vật nguyên tố tiêu diệt, một phần hạt nano biến thành những hạt tuyết nhỏ rơi xuống, rải rác giữa các mảnh vụn tinh thể. Thế nhưng vào lúc này, những hạt đáng lẽ phải nằm im đó lại đang trượt trên mặt đất như dòng nước, cuối cùng chảy vào một đống đổ nát tinh thể.
Vài nhịp thở sau, những khối tinh thạch chất thành đống đổ sập từ giữa ra ngoài, một bóng đen chậm rãi bước ra, như thể đang bước lên những bậc thang vô hình để bay lên không trung.
Cùng lúc đó, phía sau một tảng đá lớn ở góc khuất xuất hiện một bóng hình trắng sáng, tựa như bông tuyết bay bổng, từ từ bay lên.
Hắc Kỵ Sĩ và Bạch Kỵ Sĩ... vậy mà không chết?! Đường Lâm và Claire biến sắc, không hiểu tại sao hai kẻ này rõ ràng đã chịu đòn tấn công chí mạng từ sinh vật nguyên tố, rơi từ độ cao hàng ngàn mét với ngọn lửa bùng cháy, dù không bị thiêu chết thì cũng phải ngã chết chứ, tại sao bây giờ lại đột nhiên sống lại? Điều này thật không thể tin nổi.
Đường Phương đã dự đoán được chuyện này khi thấy các hạt nano chảy trên mặt đất, nhưng điều đó không có nghĩa là thế giới nội tâm của anh không có chút xao động. Giống như Đường Lâm và Claire, anh cũng đầy nghi hoặc, không hiểu tại sao hai kẻ đã chết thảm như vậy lại đột nhiên sống lại.
Sự nghi hoặc này đến nhanh và đi cũng nhanh, bởi vì anh nhạy bén bắt được một điểm bất thường. Thật ra có thể coi là hai điểm bất thường.
Khi các hạt nano kiềm chế năng lượng rò rỉ từ vụ tự nổ của sinh vật nguyên tố, một phần lớn đã trực tiếp bị bốc hơi thành các hạt cơ bản. Các hạt nano tái hợp từ mặt đất không thể bao phủ hoàn toàn cơ thể Hắc Kỵ Sĩ, hơn nữa Dark Heart cần thời gian để tái tạo chúng, vì vậy có thể nhìn rõ gương mặt sau lớp giáp.
Đường Phương không quen gương mặt đó, nhưng có thể khẳng định, đó không phải gương mặt của con người, mà là gương mặt của người Alant.
Bên phía Bạch Kỵ Sĩ cũng tương tự, làn da tinh thể bị tổn thương nghiêm trọng khi làm yếu năng lượng rò rỉ, không thể tái sinh trong thời gian ngắn, vì vậy lộ ra một gương mặt khác, cũng không phải con người, mà là gương mặt của người Ipsilon.
Đường Lâm và Claire nhanh chóng phát hiện ra tình huống này, nhìn nhau, gương mặt lộ vẻ kinh hãi như gặp quỷ.
Ngoài Kathy và Zoya ra, đây là lần đầu tiên họ thấy người Alant còn sống, chưa kể bên cạnh còn có một người Ipsilon làm bạn, ở một khía cạnh nào đó, đây không khác gì một kỳ tích sự sống.
Nhờ có máy dò và sự tồn tại của Emma, phản ứng của Đường Phương luôn nhanh hơn hai người kia một nhịp. Khi trọng tâm của họ vẫn còn tập trung vào người Ipsilon và người Alant, ánh mắt anh đã đổ dồn vào tâm vòng xoáy đen đang hạ thấp xuống độ cao vài trăm mét.
Dưới ánh chớp rạch ngang dọc, một bóng người bao trùm trong sương đen chậm rãi hạ xuống, dừng lại giữa Hắc Kỵ Sĩ và Bạch Kỵ Sĩ. Nếu cố gắng nhìn kỹ, có thể phân biệt được làn sương đen đó không phải là khói đạn hay bụi bặm, mà là một loại hạt năng lượng rất kỳ lạ, đôi khi lơ lửng quanh bóng người, đôi khi hòa làm một với bóng người đó, khiến người ta không hiểu đó rốt cuộc là vật chất gì.
Tuy nhiên, có thể khẳng định rằng, sau làn sương đen đó ẩn giấu một đôi mắt đỏ như máu, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vị trí của ba người.
Đường Lâm nắm chặt Hecate, nuốt nước bọt, nói: "Cái... cái thứ đó chẳng lẽ là..."
"Phải, hắn chính là Noah... chỉ không biết là Noah đã dung hợp xong, hay là Noah chưa dung hợp xong."
Claire nói: "Tôi cảm thấy trạng thái của hắn có chút giống với các Chấp chính quan?"
"Không, không giống." Đường Phương nói: "Còn nhớ những chỉ huy Kẻ Hủy Diệt bị che phủ bởi sương ánh sáng trong tư liệu hình ảnh mà Athena cung cấp không? So với sinh mệnh năng lượng kiểu Chấp chính quan, hắn nghiêng về biểu hiện trường lực hơn, có thể gọi là sinh mệnh trường lực... Tuy nhiên, đôi khi sinh mệnh năng lượng và sinh mệnh trường lực có sự thống nhất, tương tự như mối quan hệ giữa từ trường và điện năng."
Đường Lâm nhíu mày, vẻ mặt ngơ ngác: "Đại ca, tôi không hiểu ý anh."
Đâu chỉ cậu không hiểu, chính bản thân Đường Phương cũng không hiểu rõ lắm, lời giải thích trên chỉ là lặp lại suy luận của Emma dựa trên báo cáo quét của máy dò. Anh hiểu biết ít nhiều về sinh mệnh năng lượng, dù sao cũng đã có ví dụ về Chấp chính quan và Chấp chính quan bóng tối, nhưng sinh mệnh trường lực là cái quái gì?
Claire cũng không hiểu lời giải thích của anh, nhìn Noah với vẻ trầm tư: "Tôi nhớ trong tư liệu hình ảnh mà Athena cung cấp, những chỉ huy Kẻ Hủy Diệt bị che phủ bởi sương ánh sáng tỏa ra một vầng kim quang nhạt, rất khác với trạng thái của Noah."
"Trời mới biết hắn làm thế nào để biến mình thành bộ dạng này. Đừng coi thường bản lĩnh của hắn, phải biết rằng hồ sơ điều chế về hắn trong thư viện lên tới 79 lần. Đối mặt với một kẻ cuồng cải tạo vừa có độ trung nhị bùng nổ, vừa có thực lực kinh người như vậy, bất cứ chuyện kỳ lạ nào xảy ra với hắn cũng chẳng có gì là lạ."
Đường Lâm và Claire cùng gật đầu, đồng ý tuyệt đối với điều này.
Noah ẩn mình trong làn sương đen lặng lẽ nhìn ba người bàn tán về mình, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng ngắt lời, mãi đến khi Đường Phương nói xong mới lạnh lùng lên tiếng: "Nói xong chưa?"
Đường Phương ngẩng đầu nhìn hắn, không nói gì. Đường Lâm xoay Hecate, đặt ngang trước mặt.
"Cứ thỏa sức vùng vẫy đi, những kẻ phá hoại các ngươi."
Khi tiếng gầm giận dữ vang vọng trong tàn tích Thánh đường, Hắc Kỵ Sĩ hóa thành một luồng sáng đen, bắn thẳng về phía vị trí của ba người.
Làn da dưới cổ Bạch Kỵ Sĩ như kết một lớp hoa băng, lan nhanh lên trên, che khuất gương mặt người Ipsilon. Hắn ra tay muộn hơn Hắc Kỵ Sĩ, nhưng đòn tấn công lại đến chiến trường nhanh hơn.
Một thanh kiếm quang xuất hiện bên ngoài tay trái, lóe lên một tia sáng chói mắt, bắn trúng chiếc máy dò đang lơ lửng trên không trung để giám sát và quét, nổ tung thành một quả cầu lửa lớn.
Cùng lúc kiếm quang bắn ra, ngón trỏ tay phải Bạch Kỵ Sĩ vẽ một vòng tròn, chiếc xe tăng bão táp vừa vào tư thế tấn công liền hứng chịu những tia laser năng lượng cao từ trên trời cắt xuống, ầm một tiếng, lần lượt bốc cháy, để lại những đám lửa trên đống đổ nát tinh thạch.
Cùng lúc đó, cái liềm mà tay phải Hắc Kỵ Sĩ hóa thành mang theo gió lốc và tiếng sấm chém xuống ngực Đường Phương. Đầu mũi của Nữ thần bão táp bắn ra lưới sáng chói mắt, chặn lấy lưỡi dao đen đang chém xuống.
Ai ngờ cái liềm nhanh chóng mềm ra, thu ngược vào trong cơ thể Hắc Kỵ Sĩ, Nữ thần bão táp chém vào khoảng không. Đúng lúc này, một viên đạn bắn trúng mặt đất, nảy lên, vòng qua Nữ thần bão táp đâm thẳng vào mặt Đường Phương.
May mà anh phản ứng kịp, tay trái bùng lên tia điện, xèo một tiếng, thiêu hóa viên đạn bắn tới từ phía dưới.
Nhưng như vậy, cánh cửa bên trái hoàn toàn để hở, không chút che chắn trước cánh tay trái của Hắc Kỵ Sĩ, mũi thương đen đâm tới tới tấp.
Một tia sáng bạc chém qua, mũi thương đen gãy làm đôi, khe hở trên lưỡi kiếm Hecate phun ra một luồng ánh sáng cầu vồng, phân tách thành thanh đại kiếm sơn nhạc, chặn đứng cửa ngõ trước mặt Đường Phương. Viên đạn từ Tiếng than của Tử thần lướt qua bên phải, bắn thẳng vào vị trí Dark Heart trên ngực Hắc Kỵ Sĩ.