"Ta vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ, hắn sở hữu vũ khí cấp bậc đó, tại sao không dùng để thực hiện dã tâm của quân kháng chiến Gia Tây Á, mà lại giấu đi. Nếu nói trạm không gian Ypsilon của hệ sao Mỹ Gia Nhĩ bị hắn từ bỏ ở bình diện chiến lược là do thiếu khả năng nhảy vọt, không thể tác chiến tầm xa, thì hành tinh lưu lạc rõ ràng không có khuyết điểm này... Hắn hoàn toàn có thể coi đó là pháo đài, phát động tổng tấn công vào hệ sao Khải Nhĩ Đặc... Chẳng lẽ, hắn biết bệ hạ trong tay có..."
Nửa câu đầu Mạch Kim Thác Thập đang đặt câu hỏi, nửa câu sau đã biến thành lẩm bẩm một mình.
Lạc Khắc Phỉ Lặc là một người thông minh, biết cái gì nên nghe, cái gì không nên nghe, cái gì nên nhớ, cái gì không nên nhớ.
"Kỳ thực đáp án rất đơn giản." Lạc Khắc Phỉ Lặc nói: "Hắn đang sợ hãi."
Mạch Kim Thác Thập hỏi: "Sợ hãi?"
"Đúng, sợ hãi." Có lẽ sợ Mạch Kim Thác Thập hiểu lầm câu này, hắn giải thích cặn kẽ: "Hành tinh lưu lạc là một món vũ khí vô cùng mạnh mẽ, có thể chiến thắng thể xác kẻ thù bằng cách gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng vĩnh viễn không thể khuất phục linh hồn kẻ thù. Giả sử, hắn có thể dùng vũ lực chiến thắng đội vệ binh Khải Nhĩ Đặc của bệ hạ, thậm chí chiếm lấy hệ sao Khải Nhĩ Đặc, sẽ xuất hiện cục diện gì? Thiên hạ thái bình sao? Không... sẽ là thiên hạ đại loạn, đây chính là cảnh tượng hắn không muốn nhìn thấy. Cho nên, phần thiện tâm kia đã tạo nên sự yếu đuối của hắn."
"Ha ha... ha ha... ha ha ha." Mạch Kim Thác Thập cười lớn không chút kiêng dè: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Hắn thật sự coi mình là cứu thế chủ rồi."
Hắn sinh ra đã cao quý, ngồi trên đống tài sản và quyền lực, đương nhiên không thể thấu hiểu nỗi khổ của tầng lớp dưới đáy xã hội, không rõ họ có yêu cầu gì, hy vọng sống trong môi trường như thế nào, tự nhiên không thể hiểu được tâm tình và nỗi lo của Đường Phương.
"Cái gọi là kẻ mạnh, là vì kẻ yếu mà sinh ra, giẫm lên xác kẻ yếu mà đứng vững, vì võ công và sức mạnh mà trở nên cường đại. Hắn thế mà lại vì đám bình dân ngu muội, hạ tiện, hèn nhát, đê hèn kia mà dừng bước, hy vọng đánh thức tinh thần của những kẻ đó, làm thẳng cột sống của họ, trên đời này còn có chuyện gì nực cười hơn thế?"
Trong mắt hoàng tử điện hạ, ý nghĩa tồn tại của kẻ mạnh chính là có thể ức hiếp và bóc lột kẻ yếu vô hạn. Giống như hổ báo đối với trâu dê, con người đối với súc vật. Mạnh được yếu thua là quy luật sinh tồn bất di bất dịch của tự nhiên, từ khi nhân loại xuất hiện đến khi tiến vào văn minh vũ trụ, chưa bao giờ có cái gọi là bình đẳng, luôn luôn có một bộ phận giai cấp đặc quyền dựa vào việc ăn tươi nuốt sống kẻ yếu để hưởng thụ cuộc sống. Với tư cách là người nắm giữ Thần Tinh Chú Tạo, nắm trong tay siêu vũ lực khiến cả thế lực cấp quốc gia cũng phải sợ hãi như hạm trưởng Đường, lại có một trái tim đa sầu đa cảm của kẻ yếu, đầy đầu những suy nghĩ ấu trĩ, đây quả là chuyện nực cười nhất thế gian.
"Hoang đường, hoang đường... Hải quân đế quốc lại có thể bại trong tay loại người này, thật là một nỗi sỉ nhục."
Đây là lần đầu tiên Lạc Khắc Phỉ Lặc nhìn thấy hoàng tử thứ 6 thất thố như vậy, biết rằng việc nên làm nhất lúc này là giữ im lặng, đợi đối phương chỉnh đốn lại cảm xúc, điều chỉnh tâm thái.
Hắn hiểu tâm tình của Mạch Kim Thác Thập lúc này. Bởi vì việc này giống như sư tử ăn thịt bị sư tử ăn cỏ đánh bại, giống như võ sĩ cầm đao bị gã đầu bếp cầm cây cán bột đè xuống, khiến người ta không thể chấp nhận được.
Một lát sau, Mạch Kim Thác Thập chỉnh đốn lại cảm xúc và sắc mặt, đi về phía chiếc ghế tựa lưng cao tượng trưng cho quyền lực và địa vị rồi ngồi xuống, bình tĩnh nói: "Ta muốn nghe phân tích của ngươi về cục diện tiếp theo."
Lạc Khắc Phỉ Lặc suy nghĩ một chút rồi nói: "Lực lượng an ninh của Cộng hòa Y Đạt và hạm đội đột kích Dạ Phong bị tổn thất nặng nề, chắc sẽ yên ổn một thời gian. Vì hành tinh lưu lạc, nghĩ đến hải quân đế quốc Tô Lỗ vừa mới giành lại được hệ sao Mộc Ba Lạp Khắc cũng không dám manh động. Khu vực có khả năng bùng nổ chiến tranh quy mô lớn tiếp theo nên là phòng tuyến Tác Tạp Nạp Đạt, nơi giao giới của ba nước Ngân Ưng Đoàn, Đế quốc Phỉ Ni Khắc và Tinh Minh. Còn có... xung đột giữa Đế quốc Tác Long và Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ có lẽ sẽ tiếp tục sâu sắc thêm. Đương nhiên, những phân tích này đều dựa trên cơ sở khu vực Hi Luân Bối Nhĩ không xảy ra sự kiện trọng đại nào, ví dụ như Đường Phương đột nhiên trở về, ví dụ như bệnh tình của Duy Cát Ni Á chuyển biến tốt."
Đây là chuyện hiển nhiên, không có nhiều chỗ để bàn luận. Mạch Kim Thác Thập hỏi tiếp: "Vậy... ý kiến của ngươi là án binh bất động, tĩnh quan cục diện chiến tranh phát triển sao?"
Lạc Khắc Phỉ Lặc gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Về phương hướng lớn, tĩnh quan cục diện chiến tranh diễn biến là nên làm, nhưng không có nghĩa là không làm gì cả. Hiện nay Đường Phương không có tin tức, Thần Tinh Chú Tạo rắn mất đầu, chỉ biết giữ một góc. Vì sự tồn tại của hành tinh lưu lạc, chắc chắn không thể dùng ngoại lực công phá, đã như vậy, chúng ta không bằng thử ra tay từ nội bộ, làm tan rã sự đoàn kết của họ."
Mạch Kim Thác Thập nhíu mày nói: "Thần Tinh Chú Tạo không giống chính phủ A Đương, dùng từ 'tấm sắt một khối' để hình dung cũng không quá đáng, ta cho rằng đây không phải là một cách hay."
"Điện hạ, ngài đã bỏ qua một tình huống. Cách Lan Đặc, Ni Hách Mại Á những người đó lúc ban đầu gia nhập Thần Tinh Chú Tạo là vì sao? Hải tặc đoàn A Ba La của Bái Luân gia nhập Thần Tinh Chú Tạo lại vì sao? Khố Đức Lỵ Á gia nhập Thần Tinh Chú Tạo là vì mục đích gì? Có Đường Phương ở đó, họ đúng là tấm sắt một khối, hiện nay Đường Phương không còn, nếu quân kháng chiến Gia Tây Á đối mặt với nguy cơ diệt vong, nếu Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ đối mặt với vận mệnh hủy diệt, sẽ xuất hiện cục diện gì? Hành tinh lưu lạc là đặt ở hệ sao Địch Lạp Lạp để bảo vệ đại bản doanh, hay là đi cứu quân kháng chiến Gia Tây Á, hoặc là giải trừ nguy cơ hủy diệt của Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ đây? Cách Lan Đặc những người đó là kiên thủ hệ sao Địch Lạp Lạp, hay là đi trợ giúp Mã Lý Ân một tay, Khố Đức Lỵ Á là lấy chồng quên mẹ đẻ, hay là nữ thừa nghiệp cha, nắm lại quân quyền đây?"
Mạch Kim Thác Thập im lặng, nhìn người đàn ông có đôi mắt nhỏ trước mặt với ánh mắt khác lạ.
Một khi quân kháng chiến Gia Tây Á và Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ xảy ra biến cố, những người này mười phần như chín là phải quay về viện trợ. Chỉ cần họ tách ra, nếu Đường Phương thật sự đã chết, thì theo sự trôi qua của thời gian, sự thay đổi trong trải nghiệm của mỗi người, sợi dây liên kết tình bạn của họ sẽ ngày càng mong manh, Thần Tinh Chú Tạo khó tránh khỏi vận mệnh tan đàn xẻ nghé.
Cái gì gọi là dao cùn mài thịt, đây chính là dao cùn mài thịt. Nhìn có vẻ không nóng không lạnh, nhưng nói về hiệu quả, còn xuất sắc hơn dùng vũ lực đối kháng trực tiếp, mặc dù sẽ tốn thêm chút thời gian và tinh lực.
"Cứ làm vậy đi." Mạch Kim Thác Thập đứng dậy, đi về phía căn phòng phía sau, tùy miệng nói: "Ở lại ăn tối đi, phụ hoàng gửi tới mấy chai rượu ngon."
Lạc Khắc Phỉ Lặc cung kính nói: "Cảm tạ điện hạ hậu ái."
---❊ ❖ ❊---
Sự kiện Thần Tinh Chú Tạo bị tập kích tạm thời kết thúc, không nhắc đến chuyện lòng người trong quan trường và dân chúng Tinh Minh không yên. Đế quốc Phỉ Ni Khắc và Ngân Ưng Đoàn bắt đầu giáp mặt tại phòng tuyến Tác Tạp Nạp Đạt, kỳ lạ là, đối mặt với sự áp bức của hai đại vũ trang tinh nhuệ là hạm đội Hải Linh mới và hạm đội Phong Thần, hải quân Đế quốc Phỉ Ni Khắc đứng đầu là quân hộ quốc không hề rơi vào thế yếu, hai bên đánh qua đánh lại, cục diện rơi vào bế tắc.
Hải quân Tinh Minh kiên thủ hệ sao Tác Đồ Khắc, quân đoàn Vinh Diệu rút khỏi chiến trường khu vực không người, chuyển chiến sang phòng tuyến Tác Tạp Nạp Đạt. Điều này cho thấy Tinh Minh để đối phó với cuộc tấn công của Đế quốc Phỉ Ni Khắc, đã hoàn toàn từ bỏ khu vực không người A Á Lạc Tư - Khoa Phổ Lâm - Tư Lan Đạt Nhĩ.
Đương nhiên, việc làm này không thiếu tâm tư lợi dụng Thần Tinh Chú Tạo, A Đương Áo Lợi Phật tin chắc A Ba Đốn A Bặc Đố Lặc không dám đẩy chiến tuyến tiến lên phía trước, khiến hải quân đế quốc Tô Lỗ quá gần hệ sao Địch Lạp Lạp, lộ diện dưới mí mắt của hành tinh lưu lạc.
Kỳ thực tổng thống tiên sinh cũng là bị ép bất đắc dĩ, mới phải dùng đến thủ đoạn vô lại này. Tình hình Thần Tinh Chú Tạo không ổn, cảnh ngộ của Tinh Minh cũng rất tồi tệ, nội ưu ngoại hoạn nối tiếp không ngừng, khiến ông đau đầu nhức óc, bỗng nhiên rất hối hận lúc trước tuyên chiến với Đế quốc Mông Á và Đế quốc Tô Lỗ, dẫn đến một cuộc hỗn chiến lan rộng khắp khu vực Hi Luân Bối Nhĩ.
Nhìn bao quát bản đồ sao trong khu vực, trọn vẹn mười quốc gia chủ quyền, hiện nay đã hoàn toàn tiến vào trạng thái chiến tranh.
Một số người ghét Đường Phương vẫn luôn rêu rao hắn sẽ kéo toàn bộ khu vực Hi Luân Bối Nhĩ vào vũng bùn chiến tranh. Tuy nhiên trớ trêu thay, hỗn chiến thực sự bùng nổ lại là trong tình trạng hạm trưởng Đường mất tích. Nhưng không ai có thể nói việc này không liên quan đến người đàn ông đó... tóm lại, rất có cảm giác định mệnh đã sớm an bài, mọi thứ không thể tránh khỏi.
Đế quốc Mông Á đột nhiên cắt giảm binh lực tại chiến trường khu vực không người, một mặt phối hợp với Đế quốc Tô Lỗ tăng cường cường độ phản kích đối với Liên bang Tra Nhĩ Tư và Cộng hòa Đa Lan Khắc Sĩ tại chiến khu Cam Phổ Nạp, mặt khác dùng thủ đoạn tàn khốc truy quét ráo riết các thành viên quân kháng chiến Gia Tây Á trong nước, đồng thời điều động nhiều lộ binh mã truy sát hạm đội du kích đứng đầu là Mã Lý Ân.
Sau khi tin tức Hàn Cảnh Vân tử vong được công bố một tháng rưỡi, tổng thống Cộng hòa Y Đạt Phổ Lợi Đăng A Lạp Mộc Đồ phát biểu công khai, ban bố lệnh động viên, chính thức tuyên chiến với Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ và Tinh Minh. Viễn chinh quân đứng đầu là lực lượng an ninh cộng hòa và các chiến hạm còn lại của hạm đội đột kích Dạ Phong tiến về biên cương, mục đích là ép 2 con Bối Hy Ma Tư đang gây rối trong lãnh thổ Đế quốc Tác Long phải quay về viện trợ.
Điều khiến nhiều người không ngờ tới là, vào thời điểm này, cụm chiến hạm sinh thể do Trát Gia Lạp và Y Tư Hạ dẫn đầu đột nhiên rút khỏi lãnh thổ Đế quốc Tác Long, nhưng không quay về Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ, cũng không đi tới Thần Tinh Chú Tạo, giống như chủ nhân của họ, đột nhiên mất liên lạc, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Sự kiện này không thể tránh khỏi mang lại sự chấn động về chính trị cho Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ, nhiều người tự hỏi, không có sự giúp đỡ của cụm chiến hạm sinh thể, Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ trải qua nội hao lâu dài và hải chiến Khắc Cáp Nặc Tư mà nguyên khí bị tổn thương nặng nề, có thể chống lại cuộc tấn công liên hợp của Đế quốc Tác Long và Cộng hòa Y Đạt không?
Tuy nhiên Đế quốc Tác Long và Cộng hòa Y Đạt còn chưa hoàn thành triển khai trước chiến tranh, nội bộ Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ đã bùng nổ một cuộc nội loạn. Vì cụm chiến hạm sinh thể biến mất không dấu vết, thanh kiếm Đa Ma Lợi Tư treo trên đầu không còn nữa, thêm vào đó là sự xúi giục và ủng hộ từ Đế quốc Mông Á, Đế quốc Tô Lỗ, Cộng hòa Y Đạt và Đế quốc Tác Long, các thành viên thế lực phái mới đứng đầu là Ngải Đức Văn Na, Lý Vân v.v... nhân danh báo thù cho Tán Ca Uy Nhĩ, lật đổ sự thống trị của ủy ban thúc đẩy hiến chính, giải phóng Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ, bắt đầu xuất binh hướng về hệ sao Khắc Cáp Nặc Tư.
Nhiều lãnh chúa vì giữ mạng mà tán thành cải cách bắt đầu dao động, một số kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, ngoài mặt thì phê phán gay gắt Ngải Đức Văn Na và những người khác, nhưng trong tối lại tích cực giúp đỡ quân thảo phạt, gửi tiền gửi vật tư gửi tình báo.
Vì Hanh Lợi Y Tháp đã phái phần lớn binh lực của quân đoàn du kích số 23 tới biên giới Đế quốc Tác Long và Vương quốc liên hợp Đồ Lan Khắc Sĩ để hỗ trợ hành động quấy nhiễu của Trát Gia Lạp và Y Tư Hạ, lơ là công tác phòng vệ nội bộ quốc gia, cộng thêm việc các lãnh chúa có dã tâm cung cấp đủ loại hỗ trợ, quân thảo phạt có thể tránh né binh lực mà Hanh Lợi Y Tháp nắm giữ ở mức độ tối đa, áp sát hệ sao Khắc Cáp Nặc Tư nơi Ngải Lâm Na, Thôi Ân Hạo, Cát Nhĩ Khoa Đặc và những người khác đang ở.
Cho đến khi hầu tước Lý Vân mang theo hạm đội Kiêu Long, hầu tước La Tân Tốn mang theo hạm đội Bắc Cực Phong, còn có hạm đội Khải Tát, hạm đội Mạch Xung, hạm đội Đan Đinh, hạm đội Vưu Văn Đồ Tư, hạm đội 1005... mà Ngải Đức Văn Na và những người khác sở hữu tới rìa phòng tuyến hệ sao Khắc Cáp Nặc Tư, đột nhiên phát hiện sự việc có chút không đúng.
Mặc dù nhờ tình báo do một số lãnh chúa cung cấp, dọc đường không gặp phải trở ngại quá lớn, nhưng suy nghĩ kỹ lại, ít nhiều có vài phần kỳ quặc. Bởi vì những người thuộc phái cải cách đứng đầu là Hanh Lợi Y Tháp không hề biểu hiện cảm xúc hoảng loạn, Ngải Lâm Na, Thôi Ân Hạo và những người khác cũng chỉ mở vài cuộc họp khẩn cấp vào mấy ngày cụm chiến hạm sinh thể biến mất, giờ đã bình tĩnh trở lại.
Lưới ngăn chặn nhảy vọt lớp ngoài yên tĩnh, không thấy dấu hiệu kích hoạt, các nền tảng phòng thủ trên không gian xung quanh cũng không thấy bóng dáng.
Đại tướng tâm phúc của Ngải Đức Văn Na là Ân Cách Nhĩ cho rằng đây là do binh lực hệ sao Khắc Cáp Nặc Tư không đủ, Hanh Lợi Y Tháp buộc phải rút các nền tảng phòng thủ trên không gian và hạm đội tuần tra gần lưới ngăn chặn nhảy vọt lớp ngoài, chọn cách từ bỏ phòng tuyến bên ngoài, lui về phòng tuyến bên trong, đánh một trận phòng thủ không có đường lui.
Hầu tước Lý Vân luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, có một mùi vị rất quỷ dị. Tuy nhiên cân nhắc đến việc quân thảo phạt đã đi hàng ngàn dặm tới đây, tình thế đã như tên trên dây không thể không bắn. Những người phái cải cách kia không còn đường lui, bọn họ thì sao?
Một lát sau, đội trinh sát phái tới phòng tuyến bên trong thăm dò tình báo gửi thư hồi đáp, sự việc đúng như suy đoán của Ân Cách Nhĩ, những chiến hạm vốn bố phòng ở phòng tuyến bên ngoài đều chuyển tới vùng không gian gần phòng tuyến bên trong, đang nghiêm trận chờ đợi, bày ra tư thế phòng thủ, chuẩn bị nghênh đón trận quyết chiến sắp tới.
Ân Cách Nhĩ không phải là người lỗ mãng, sau khi trao đổi một lát với Lý Vân, La Tân Tốn và những người khác, đã phái vài tiểu đội hạm đội trinh sát tới vùng không gian lân cận, để phòng Hanh Lợi Y Tháp mượn lực lượng viện trợ đột nhập vào chiến trường, thực hiện một cuộc giáp công trước sau.
Làm xong những việc này, hạm đội thảo phạt bắt đầu chia đợt tiến lên phía trước, để ứng phó với tình huống đột phát có thể xuất hiện.
Điều khiến họ không ngờ tới là, cho đến khi cụm chiến hạm áp sát phòng tuyến bên trong vẫn không gặp phải bất kỳ sự đánh chặn nào, giống như Hanh Lợi Y Tháp, Thôi Ân Hạo những người đó từ bỏ giở trò, muốn cứng đối cứng với họ một trận.
Ân Cách Nhĩ không biết nhiếp chính vương điện hạ lấy đâu ra tự tin để làm như vậy, phải biết rằng hiện tại Đường Phương mất liên lạc, Thần Tinh Chú Tạo tự lo không xong, cụm chiến hạm sinh thể lại biến mất không thấy tăm hơi... lùi một bước mà nói, dù chúng còn đó, cũng không thể mang lại tai họa diệt vong cho quân thảo phạt, huống chi hạm đội tấn công đứng đầu là đội vệ binh đặc biệt Thệ Ước Chi Kiếm của Đế quốc Tác Long đang phát động thế tấn công như thủy triều vào khu vực phòng thủ của quân đoàn du kích số 23, hạm đội Cộng hòa Y Đạt cũng xâm phạm quốc cảnh.