Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1283
Macao ngày nay (1)

❊ ❊ ❊

Mà triều đại mới của Đại Đồng, đã quán đinh nhập mẫu từ lâu, thuế lương thực được tính theo sản lượng ruộng đất. Điều này dẫn đến các hộ gia đình đông con và gia đình danh giá, càng có nhiều ruộng đất thì càng phải mất vốn, hàng năm có rất nhiều đất đai để đó không làm gì, không trồng được lương thực nhưng phải nộp thuế cho quan phủ.

Đã xảy ra một hiện tượng rất kỳ diệu, một số hộ gia đình lớn ở các tỉnh phía Nam, do thiếu lợi nhuận thương mại bổ sung, sản xuất càng nhiều càng không đủ, do đó đã chủ động quyên góp đất không có trồng trọt cho triều đình.

Đừng ngạc nhiên với tình trạng như vậy, tất cả đều là kết quả của một chính phủ mạnh mẽ.

Lấy thời đại Chu Nguyên Chương lúc đó mà nói, một số lượng lớn nông dân tự trồng trọt và thậm chí cả các chủ đất nhỏ ở Giang Nam cũng đã quyên góp đất riêng của họ cho quốc gia làm ruộng đất, và sau đó là cả gia đình từ nông dân trở thành tá điền gắn liền với ruộng đất. Bởi vì làm như vậy, không chỉ có thể miễn trừ lao dịch, mà còn có thể giảm được các lại sưu cao thuế nặng.

Hành động dâng đất cho quan lại này, đã gây ra một loạt các hậu quả xấu vào giữa triều đại nhà Minh, là một trong những lý do chính dẫn đến cải cách của Trương Cư Chính.

“Người lao động” nước ngoài không thể bị cấm, nếu không các hộ gia đình lớn sẽ không thể trồng trọt, sớm muộn gì những ruộng đất để không cũng sẽ quyên góp cho triều đình. Các gia đình lớn còn dễ nói, đối với những quý tộc tranh giành cùng với Triệu Hãn mà nói, thưởng cho ruộng đất lại trở thành trò cười, cấp càng cao thì càng có nhiều ruộng đất, thì quý tộc càng phải nộp nhiều lưng thực, thuế má, hơn nữa chỉ có ra mà không có vào, vì không có tá điền để trồng trọt.

Ban thưởng ruộng đất, lại biến thành một hình phạt!

Triệu Hãn dùng đầu gối suy nghĩ, cũng có thể đoán được là xảy ra chuyện gì. Công tước trong triều đình, Hầu tước, cũng được tính là môt, chắc chắn ở trông phủ đã mua nô lệ để làm ruộng, nếu không thì họ đã cải nhau rồi.

Triệu Hãn chỉ có thể biến nô lệ thành lao động ngoại quốc, để cho quý tộc, đại gia ruộng đất, có thể liên tục trồng trọt thu hoạch. Đồng thời, thu thuế đầu người từ những người nô lệ làm thuê này để hạn chế số lượng nô lệ được thuê.

Sau hai hoặc ba mươi năm, dân số của các tỉnh tăng lên, các hộ gia đình lớn và nông dân có nhiều con cháu, diện tích đất bình quân đầu người chắc chắn sẽ được trải rộng.

Đến lúc đó, nông dân sẵn sàng trồng trọt ruộng sẽ trở nên nhiều hơn, và họ không còn cần phải mua nô lệ từ nước ngoài để trồng trọt.

Suy cho cùng, cho dù đó là Nam Dương hay là dân bản địa Ấn Độ, chắc chắn kỹ thuật trồng trọt không thể so sánh với nông dân Trung Quốc. Cộng với việc thu thuế đầu người, tốt hơn nhiều so với việc tuyển các hộ gia đình bản địa mà còn kém hiệu quả về chi phí, hiện tượng mua nô lệ về trồng trọt sẽ dần biến mất.

Cho đến lúc đó, địa chủ buộc phải thả nô lệ và người làm thuê, họ sẽ bị phân tán đi đến tất cả các nơi, một hoặc hai thế hệ sau đó có thể sẽ được đồng hóa thành người Trung Quốc.

Cái gì mà Pháp tư thản, tình huống đó sẽ không xảy ra ở Trung Quốc.

Nguyên nhân chính khiến Pháp xanh hóa và đen hóa, chủ yếu là do hai cuộc chiến tranh thế giới, dân số của nước này thực sự chết quá nhiều. Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, đất nước cần được xây dựng lại và, đòi hỏi một số lượng lớn lao động giá rẻ, phải nhập khẩu người da đen từ các thuộc địa để bổ sung dân số.

Về phần Trung Quốc, ước tính Triệu Hãn còn chưa chết, dân số đã tăng gấp đôi. Quốc gia nhiều người ít đất, chỉ có thể mở rộng ra bên ngoài, sao có thể cho phép dị tộc chạy tới đất nước này để quậy phá chứ?

Bây giờ là thuộc về một tình huống đặc biệt trong thời kỳ đặc biệt!

. . .

Trên một con phố buôn bán ở Macao.

Tất cả mọi người trên dãy phố đều tham gia vào buổi mua bán nô lệ.

Có người da đen, có người da trắng, có người da vàng, có người da nâu, cũng có người không biết là màu da gì.

Nô lệ cũng chia ra mấy loại, thông thường da càng sẫm màu thì càng rẻ, nhưng cũng phải xét về thể lực. Nếu có tài năng gì đặc biệt thì sẽ tăng giá. Ví dụ như biết nói tiếng Hán, mua về là có thể sử dụng ngay, loại nô lệ này sẽ đắt hơn một chút.

Điều này hoàn toàn trái ngược với tình hình ở thị trường Châu Mỹ, nơi có giá bán nô lệ da đen đắt nhất.

Cả bên mua và bên bán đều ưa chuộng nô lệ da đen.

Đối với bên bán mà nói, giá nhập nô lệ da đen rẻ, lại chịu được vận chuyển bằng đường biển, tỉ lệ tử vong thấp hơn nô lệ da sáng. Hơn nữa, có thể vận chuyển trực tiếp từ bờ biển phía tây Châu Phi đến Châu Mỹ, khoảng cách vận chuyển cũng ngắn hơn.

Đối với bên mua thì nô lệ da đen có cơ thể khỏe mạnh, có thể làm được việc nặng. Hơn nữa bọn họ đến từ Châu Phi, chưa từng nhìn thấy thế giới, cũng không có khái niệm về quốc gia và dân tộc, vậy nên không dễ đoàn kết lại tạo phản, mà chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, sống được ngày nào hay ngày đó. Về phần những ai lười biếng thì cũng dễ trị lắm, cứ đánh đến chết là được.

Hiện tại những người buôn bán nô lệ ở các quốc gia Châu u đã tiến hành phân chia một cách tỉ mỉ đối với thị trường nô lệ trên khắp thế giới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »