Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1257
Lại là thảm họa lớn (2)

❊ ❊ ❊

Tào Học Thuyên nói: “Tiến sĩ Tăng Dị Soạn ở cung Thiên Văn rất thích hợp để kế nhiệm chức trưởng cung. Thần tiến cử hắn, không phải vì hắn là đồng hương ở Phúc Kiến của Thần. Hắn cũng không phải là người có kiến thức thiên văn uyên bác nhất. Nhưng nếu Bệ hạ muốn học giả của cung Thiên Văn theo đuổi sự đổi mới, linh hoạt và chính xác, thì nhất định phải chọn người này.”

“Tăng Dị Soạn có gì khác biệt?" Triệu Hãn cười hỏi.

Tào Học Thuyên đáp: “Tuyển tập 《 Phưởng Thụ Đường 》 do Tăng Dị Soạn viết, trong đó có bài 《 Thơ 》 mắng mọi người, mắng chồng, mắng cha, mắng đất nước, mắng trời, mắng thân thích của Hoàng hậu, mắng huynh đệ cửu tộc. Bài luận này có chút bất công, nhưng có thể thấy Tăng Dị Soạn không phải là hạng người bảo thủ. Có rất nhiều học giả kiến thức uyên bác trong cung Thiên Văn, nhưng rất khó thoát ra khuôn mẫu truyền thống, hoặc đi ngược với ý định ban đầu của Bệ hạ khi thành lập cung Thiên Văn.”

Triệu Hãn khen ngợi: “Tào khanh rất hiểu ta!”

Sở dĩ 《 Kinh Thi 》 được liệt vào Ngũ Kinh là vì từ thời Khổng Tử, nó đã mang thuộc tính chính trị. Rõ ràng viết về tình yêu nam nữ, lại bị hiểu thành vị đại thần nào đó đang khuyên răn vua Chu, cách giải thích tương tự xuyên suốt toàn bộ bài thơ 《 Kinh Thi 》 , đặc biệt là bài 《 Kinh Thi 》 của nhà Hán được nghiên cứu thái quá nhất.

Tăng Dị Soạn dám nói 《 Kinh Thi 》 đang mắng người, hắn đúng là kẻ không tuân thủ lẽ thường!

Giống như câu đối mà Tăng Dị Soạn viết cho điện Phật bằng sắt ở Khai Nguyên tự: Nguồn gốc cổ Phật đều là sắt đá, người phàm lại nói là kim thân.

Triệu Hãn quả thật đang cần người như thế quản lý cung Thiên Văn.

Sau khi được Triệu Hãn phê duyệt đơn từ chức, Tào Học Thuyên lại dâng lên đến một bản báo cáo quan trắc thiên văn: “Bệ hạ, những năm gần đây phía nam ngày càng trở nên rét lạnh, cần phải thông báo cho quan viên địa phương, chuẩn bị đối phó với nạn sương tuyết bất cứ lúc nào."

Báo cáo quan trắc được viết rất ngắn gọn xúc tích, không có những thuật ngữ phức tạp.

Đặc biệt là trong các ghi chép quan trắc của hồ Thái Hồ thuộc sông Trường Giang, hồ Phàn Dương hồ Động Đình… và một số vùng nước cố định khác, các học giả phát hiện mùa đông trong những năm gần đây, diện tích băng trôi trên mặt nước càng lúc càng lớn. Nhiệt kế thủy ngân nguyên sơ cũng đã được phát minh, số ngày rét đậm trong hai năm qua cũng ngày một tăng lên.

Triệu Hãn đọc kỹ bản cáo cáo quan trắc, gật đầu nói: “Vất vả cho các vị quan Thiên văn rồi, tất cả đều được khen thưởng.”

Đại Minh diệt vong không có nghĩa là thời kỳ tiểu băng hà kết thúc.

Đối với phía nam mà nói, thới kỳ rét đậm rất hại thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Nói cách khác, khí hậu lạnh giá đang lan rộng từ phía bắc xuống phía nam và sẽ liên tục kéo dài đến sáu mươi năm sau mới chấm dứt.

Năm nay là năm thứ hai của "Thời kỳ tiểu băng hà", trong vòng sáu mươi năm tới, vết đen mặt trời gần như ngừng hoạt động. Dưới tình huống bình thường, trong vòng 25 năm đã quan sát thấy vết đen hoạt động mấy ngàn lần, con số này giảm mạnh còn mấy chục lần trong "Thời kỳ tiểu băng hà".

Các thế hệ sau đã chứng minh rằng tình trạng này bắt đầu từ năm Sùng Trinh thứ mười bốn, trùng với thời kỳ hạn hán cao điểm vào cuối triều Minh thông qua việc nghiên cứu các lõi băng từ cổ đại.

Vẫn chưa có kết luận khoa học nào khiến cho người ta tin rằng vết đen hoạt động gây ảnh hưởng đến thời tiết ở trái đất.

Tuy nhiên, căn cứ vào ghi chép lịch sử ghi lại và nghiên cứu khoa học, phía nam Trung Quốc sẽ nghênh đón thời tiết cực kỳ lạnh giá trong bảy năm nữa. Vào thời điểm lạnh nhất, sông Trường Giang, sông Hán Thủy, hồ Thái Hồ, hồ Động Đình, hồ Phàn Dương sẽ đóng băng trong ba bốn mùa đông liên tiếp, thậm chí còn không thể đi thuyền trên sôngTrường Giang!

Lần cuối cùng sông Trường Giang đóng băng được ghi chép lại là vào năm Khang Hi thứ ba mươi chín, tức là năm mới bốn năm sau tại thời điểm này, nếu Triệu Hãn còn sống thì cũng tám mươi hai tuổi.

Tào Học Thuyên cúi người lui ra ngoài, Triệu Hãn lại lâm vào trầm mặc.

Căn bản không cần quan trắc khoa học gì cả, mọi người ai cũng có thể tận mắt thấy mùa đông ở Nam Kinh trong hai năm qua càng ngày càng lạnh. Trời đông giá rét cùng với lũ lụt và hạn hán đều di chuyển xuống phía nam, tình hình phía Bắc ngược lại có chuyển biến tốt.

Ngồi ngây ngốc một lúc, Triệu Hãn khôi phục tâm trạng lại cười lên. Khang Hi còn có thể tạo nên thời đại hưng thịnh, chẳng lẽ mình lại sợ hãi thiên uy?

Chỉ cần chú ý đến việc điều hành quan lại, thiên tai xảy ra thường xuyên, trái lại có thể rèn luyện khả năng chấp hành chính sách của triều đình!

Cuối tháng ba, trưởng cung Thiên Văn Tào Học Thuyên từ chức. Bởi vì hắn là người biên soạn chính của 《 Tân lịch Đại Đồng 》 nên được đặc biệt ban cho danh hiệu Thiếu Bảo của Thái tử, để thể hiện sự ưu ái của Hoàng Đế.

Cùng với việc Tào Học Thuyên từ chức về quê, đợt hạn hán nghiêm trọng ở Giang Nam trong năm nay cũng bắt đầu.

Cuối tháng tư, ba vị quan Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Tống Ứng Tinh dẫn theo các bộ Thượng Thư cấp bách yết kiến Hoàng Đế.

Bàng Xuân Lai nói: “Bệ hạ, năm nay Giang Hoài và Giang Nam xảy ra hạn hán nghiêm trọng, từ đầu xuân đến nay một số huyện không có một giọt mưa. Tuy quan lại địa phương đã tổ chức cứu trợ, các công trình thủy lợi ở Giang Hoài và Giang Nam cũng đã hoàn thành, nhưng khó mà chống lại thiên uy. Xin hãy tạm hoãn chiến tranh ở phía bắc, củng cố các khu vực mới đóng chiếm, ngừng xuất chinh, đợi sang năm lại đi thu phục quân Thát Tử. Kế hoạch di dân ở các tỉnh phía bắc trong năm nay cũng nên giảm bớt một nửa, Hộ bộ cần vận chuyển tiền và lương thực để cứu trợ thiên tai.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »