Chờ qua chờ lại, các thổ ti lớn nhỏ ở khắp đất Nam đều đã gửi bồ câu đến chỗ Sa Định Châu. Có người nói mình bị bệnh, có người nói tiền binh lương không đủ, không một ai phái binh tới.
“Tổng phủ, không được rồi, Hán quân ở Trấn Hùng tạo phản!”
“Cái gì?”
Sa Định Châu ngây ngẩn, Trấn Hùng phủ ở ngay phía tây Côn Minh, mà Hoàng Yêu đã sắp đánh tới phía Đông Côn Minh. Hán quân ở Trấn Hùng phủ phản chiến, Sa Định Châu sẽ rơi vào thế hai mặt giáp công.
Ngẩn ra hơn nửa ngày, Sa Định Châu giận tím mặt: “Người Hán quả nhiên không đáng tin, lúc trước nên giết sạch bọn họ mới đúng!"
Thang Gia Tân nói: “Tổng phủ, không thì chúng ta bỏ trốn đi?”
“Còn nơi nào để mà trốn nữa chứ?” Sa Định Châu hỏi lại.
Thang Gia Tân nói: “Mông Tự tất nhiên là không thể trở về được, Côn Minh cũng tràn ngập kẻ thù. Mọi tiền tài suốt ba trăm năm qua của Mộc gia đều nằm trong tay chúng ta. Chúng ta dẫn theo binh sĩ và tài hóa, đơn giản đi đến Đại An quốc, hoặc xuống vùng Tây Nam chiếm Mộc bang là được.”
Mộc bang là mãnh bang, nơi đó đã thuộc địa phận của Miến Điện.
Thủ lĩnh của Mộc bang cũng là thổ ti được Đại Minh sắc phong, cuối thời Minh từng được triều đình mời đến tập chức nhưng lại bị quan lại Vân Nam vơ vét tài sản, từ chối giao giấy kế nhiệm cho thổ ti, Mộc bang đơn giản phản bội triều Minh, đi theo Đông Hu. Chính cái gọi là: Quan phủ yêu thích một tấm giấy, mất đi hai ngàn dặm địa phương.
Sa Định Châu cũng là một người thâm hiểm, nắm tay nói: “Không đánh đã chạy, thế còn tính là cái gì? Ta cũng thực sự không tin, quân Đại Đồng của hắn thật sự có ba đầu sáu tay. Nếu thổ ti ở phía Nam không muốn xuất binh, thế chúng ta cứ tự mình đánh, mấy lời của họ Hoàng cứ để sau!”
Vạn thị lại vỗ tay trầm trồ khen ngợi: “Chính là đạo lý này. Người Hán quá yếu ớt, không biết đánh trận, quân Đại Đồng chắc chắn sẽ không thể đánh lại chúng ta!”
Sa Định Châu vỗ án nói: “Kiểm tra binh mã, ta muốn tự mình dẫn đại quân xuất chinh!”
Thang Gia Tân làm mưu sĩ, giờ phút này đã nghe đến choáng váng.
Hắn không nói nổi một câu mà chỉ lui ra, suốt đêm dẫn theo tài hóa, tiểu thiếp và nhi tử, còn có hơn mười tùy tùng tâm phúc, trèo đèo lội suối đến với Bắc triều của Đại An.
Đồng đội heo không còn gánh tiếp được nữa, mưu sĩ chỉ có thể bỏ chạy.
...
Hoàng Yêu và chủ lực của Sa Định Châu còn cưa khai chiến, bên phía Sở Hùng đã bắt đánh xông lên.
Thủ lĩnh Hán quân Sở Hùng tên là Cung Di, một tiến sĩ quan trọng của Đại Minh, làm quan trong binh bộ lang của Nam Kinh. Khi Triệu Hãn xuất binh đến Chiết Giang, Cung Di đã cảm thấy tình huống không ổn, hơn nữa ắn ở Đại Minh cũng không được trọng dụng nên trước tiên muốn chạy về lão gia ở Vân Nam.
Trở lại Vân Nam, Cung Di dạy học cho dân chúng, một lòng truyền bá giáo hóa, danh khí cũng càng ngày càng lớn.
Mộc Thiên Ba ủng lập ngụy đế, nhiều lần chinh phạt, trước sau mời tổng cộng sáu lần mới mời được Cung Di về tại chức. Sa Định Châu chiếm đoạt Côn Minh, sau khi nghe xong đề nghị của mưu sĩ Thang Gia Tân lại càng tôn kính Cung Di hơn.
Cung Di mặt ngoài kính cẩn nghe theo, bên trong lại đi làm tri phủ ở Sở Hùng, bởi vì Sở Hùng cách nhà hắn rất gần.
Sa Định Châu cần thu thập lương thảo, Cung Di cũng phối hợp chu cấp, khuyên thân sĩ hào cường ở Sở Hùng phủ cấp lương, bởi vậy đã hoàn toàn được Sa Định Châu tín nhiệm.
Ai có thể đoán được, quân Đại Đồng đuổi đến Vân Nam, thế mà Cung Di lại là cử binh đầu tiên hưởng ứng. Hơn nữa đây còn là Sở Hùng phủ, cách Côn Minh không xa, sát thương ấy khiến Sa Định Châu đau đớn không thôi.
“Phủ tôn, Lộc thị, La thị dẫn thổ binh đến đầu.”
“Tốt!”
Quân khởi nghĩa do Cung Di lãnh đạo đều là binh sĩ người Hán. Mà Lộc thị và La thị đều là những thế lực thổ ti ở Di tộc.
Ở Sở Hùng phủ có rất nhiều Di tộc, gồm cả tứ đại gia tộc An, Lũng, Lộc, La, hơn nữa tứ đại gia tộc này còn thông hôn với nhau. Hôm nay, Lộc thị và La thị đến đầu cũng đồng nghĩa với việc đã phân rõ giới hạn với An thị, Lũng thị.
Thực lực của Lũng thị là mạnh nhất, đang trong tình trạng lập lờ, vừa không muốn giúp Sa Định Châu lại không muốn đầu hàng quân Đại Đồng vô điều kiện.
“Phủ tôn, mau nhân cơ hội này để tiêu diệt cả hai họ Lũng, An thôi!” Lô Hoài Sơ nói.
Cung Di lắc đầu: “Không thể hành động thiếu suy nghĩ.”
Lô Hoài Sơ quê ở Giang Tây, thời nhà Minh từng thực hiện hệ thống muối khai trung, mà Vân Nam cũng là một trong những vùng sản xuất chính. Tổ Tiên của Lô Hoài Sơ chuyển nhà từ Giang Tây đến Vân Nam, trở thành nhà họ Hán vọng tộc nhất Diêu An, các chi đời sau mới dời tới Sở Hùng.
Quốc hữu tứ dân, công thương cự nhị.
Những lời này là nói, dân Hán ở Vân Nam, công sự thương nghiệp chiếm được một nửa.
Hơn nữa, những thương giả ngoại lai ấy đa phần đều đến từ Giang Tây, tiếp theo mới là Quảng Đông, Hồ Nam và Tứ Xuyên.
Giang Tây là nơi long hưng của Triệu Hãn, thương nhân Vân Nam có nguyên quán ở Giang Tây tất nhiên cũng cảm thấy thân thiết… Dù thế nào, có thể nhân cơ hội chắp nội, cố gắng duy trì gia nghiệp của bản thân, dù sao thì trong quân Đại Đồng cũng có rất nhiều tướng lĩnh xuất thân từ Giang Tây.
Sa Định Châu điên cuồng bóc lột diêm thương ở Diêu An, đã chọc giận các thương nhân cầm đầu Lô gia.