Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1278
Vấn đề nô lệ từ bên ngoài tới (3)

❊ ❊ ❊

Tiện thể nhắc tới, năm nghìn nô lệ Macao này phần lớn thuộc về Hội Thánh Chúa Jesus.

Khi Triệu Hãn đuổi truyền giáo sĩ không nghe lời, Bồ Đào Nha cắt đứt tiền vốn của Hội Thánh Chúa Jesus, Hội thánh Jesus Macao phải dựa vào việc bán nô lệ để sống. Nhất là thiếu nữ nô lệ bán chạy nhất, bán cả tới các kỹ viện lớn trên toàn quốc, bổ sung tài nguyên nhân lực vào sản nghiệp phong nguyệt của Trung Quốc.

Nhưng phần lớn những thiếu nữ nô lệ này là con lai, còn có cả huyết thống trân châu đen giữa Nhật Bản và Malaisia.

Mạo Ích Cương đẩy cửa phòng ra, nến đỏ trong phòng lay động, thiếu nữ mặc phượng quan và choàng vai sơn trại trong hôn lễ.

Vén khăn voan, quả nhiên là một mỹ nhân, dị quốc phong tình rung động lòng người.

Thiếu nữ Ba Tư hơi căng thẳng, ngón tay xoắn góc áo không ngừng.

Mạo Ích Cương không muốn mạo phạm người đẹp, lựa chọn mở miệng nói chuyện: "Cô nương tới từ Ba Tư?"

"Ừm." Thiếu nữ Ba Tư trả lời.

Thực ra thiếu nữ nói dối. Nàng ta sống ở Markland từ nhỏ, mang theo dòng máu lai giữa Pakistan và bờ biển giáp Iran. Chỗ đó từng bị Ba Tư chiếm đóng, bây giờ thuộc về đế quốc Mogul Ấn Độ. Lúc nàng ta mười một tuổi thì bị chú ruột bán cho người Hà Lan, người Hà Lan lại bán nàng ta cho thương nhân Trung Quốc.

Mạo Ích Cương nói tiếp: "Cô nương đừng sợ. Nếu không bằng lòng thì tối nay đánh đàn uống rượu. Cô nương có biết nhạc cụ Ba Tư không?"

"Biết."

Thiếu nữ Ba Tư lấy một cây đàn tới, hơi giống đàn hồ cầm của Trung Quốc, có bốn dây.

Thiếu nữ gảy đàn, hát bài ca dao không biết tên của nước ngoài nào đó, Mạo Ích Cương nhắm mắt đánh nhịp, vậy mà lại nghe đến mức hoàn toàn quên chuyện khác.

"Á!"

Một tiếng gào thét thê lương phá vỡ âm nhạc tuyệt vời.

Mạo Ích Cương ra khỏi phòng kiểm tra, không phát hiện bất cứ điều khác thường gì. Khi hắn quay lại lần nữa thì nghe thấy tiếng cười trẻ con truyền tới từ trên phố, lập tức biết chắc đã xảy ra chuyện.

Bên sông Tần Hoài.

Một thiếu nữ da hơi đen, toàn thân ướt sũng được vớt lên. Nhìn màu da nàng ta thì biết có huyết thống người da đen nhưng không biết là lai bao nhiêu nước, ngũ quan lại giống người phương Đông hơn, màu da dường như là thổ dân Nam Dương.

Quy công và đám tay chân thanh lâu định đưa thiếu nữ về nhưng bị một tuần cảnh cản lại.

Có hai tuần cảnh, một người bảo người ta thả người, người còn lại là không cho người ta thả người.

Tuần cảnh trẻ tuổi lấy đồng bạc ra, lớn giọng trách cứ: "Triều đình có lệnh, kỹ viện ca lâu không được ép buộc người khác làm việc. Các ngươi lại ép nữ tử nhảy sông tự sát, không che giấu được chuyện hôm nay đâu, đưa tới nha môn gặp quan hết!"

"Nói nhỏ chút!"

Tuần cảnh lớn tuổi hơn trách cứ: "Tiểu Liễu, ngươi vừa được điều tới sông Tần Hoài, không hiểu rõ chỗ này lắm. Nói thật với ngươi, câu lan ngõa xá, thanh lâu kỹ viện bây giờ đã không còn ép buộc người trong nước nữa rồi. Cô gái trước mắt này vừa nhìn là biết không phải người trong nước, chắc chắn là được mua từ Nam Dương. Quan trên nói sinh sống ổn định mới là dân, nữ tử nước ngoài không có hộ tịch nào có được tính là dân gì?"

"Ta không quan tâm nàng ta có hộ tịch không, nếu ta đã gặp được thì chắc chắn phải đi gặp quan!" Tuần cảnh trẻ tuổi lại không để mình bị xoay vòng vòng.

Tay chân thanh lâu bỗng lên tiếng, nói mang theo nụ cười khẩy: "Trẻ con tóc xanh lỗ mãng ở đâu ra thế? Thành thành thật thật mà cầm bạc, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Gây chuyện tiếp thì không có bạc. Ngươi định dính líu tới quan trên nào thế?"

Tuần cảnh trẻ tuổi nghe ra ý đe dọa, bỗng rút đao ra khỏi vỏ: "Năm ngoái ông đây giết Thát Tử ở Liêu Đông, đi theo Vương tướng quân ra khỏi Trường Thành, giết Thát Tử Ngụy Vương Hào Cách tè ra quần. Gân tay bị thương vào lúc đó nên xuất ngũ về làm tuần cảnh chứ không phải loại người vô liêm sỉ như ngươi có thể bắt nạt! Muốn dẫn nữ tử này đi phải hỏi đao trong tay ta có đồng ý không!"

Tuần cảnh trẻ tuổi này chẳng những là quân nhân xuất ngũ mà còn xuất thân là kỵ binh dũng mạnh Đại Đồng.

Binh lính kỵ binh dũng mạnh Đại Đồng tinh thông cưỡi ngựa, võ nghệ ai cũng hơn người.

Tay chân thanh lâu lập tức không dám lỗ mãng, tuần cảnh lớn tuổi cũng không dám nói lời nào, trơ mắt nhìn tuần cảnh trẻ tuổi dẫn nữ tử đi.

Ngẩn ra một lúc, tuần cảnh lớn tuổi bỗng chạy đi, lòng nóng như lửa đốt tìm tới thủ trưởng ở trên mình. Cảnh sát khu vực sông Tần Hoài, từ quan viên chủ quản tới tuần cảnh đều nhận lợi ích từ kỹ viện lớn, chuyện này mà gây ra ồn ào lớn có thể khiến rất nhiều người mất chức.

. . .

Tuần cảnh trẻ tuổi tên là Liễu Truyền Tông, xuất thân từ gia đình quân nhân Đại Minh. Cha hắn chỉ là một Tổng kỳ nho nhỏ, hơn nữa gia cảnh đã sa sút, ngoại trừ một thân võ nghệ ra thì không có gì truyền lại cho hắn.

Bản thân hắn cũng có tính cách thẳng thắn, trong quân đội Đại Đồng, nghe các quan tuyên giáo giảng dạy 《 Đại Đồng Tập 》 , suy nghĩ cũng trở nên chính trực và trong sáng hơn.

Ngày hôm sau, Liễu Truyền Tông được thủ trưởng gọi đi nói chuyện.

Vài thủ trưởng của hắn, chủ yếu là cựu chiến binh. Sau khi nói chuyện được một lúc, nhanh chóng kéo cảm xúc lại gần hơn, sau đó là giảng đạo lý, chỉ đơn giản là nô lệ nước ngoài không phải là người Trung Quốc, không cần phải tuân theo bối cảnh trong 《 Đại Đồng Tập 》

Liễu Truyền Tông phục tùng mệnh lệnh theo bản năng, nhưng khi trở lại ký túc xá tuần cảnh, càng nghĩ càng cảm thấy không nên như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »