Tâm phúc vừa rời đi chưa được nửa ngày đã có thể quay về, còn dẫn theo hai bại binh.
Bại binh khóc nói: “Tổng phủ, Côn Minh mất rồi!”
Sa Định Châu cảm thấy như mình bị người ta lấy chùy đập thẳng vào ngực. Hắn ổn định cơ thể, ngưng trọng hỏi: “Tài bảo của ta đâu?”
“Mất luôn rồi.” Bại binh trả lời.
Sa Định Châu lại hỏi: “Công chiếm Côn Minh là quân Đại Đồng hay là quân Hán phản quân bên phía Sở Hùng?”
Bại binh lắc đầu: “Không biết.”
“Thành trì đã bị người ta chiếm, sao các ngươi vẫn không biết gì? Nói mau! Rốt cuộc chuyện ở Côn minh là sao!” Rốt cuộc Sa Định Châu không thể nhịn được, giận dữ rít gào lên.
Bại binh trả lời: “Chủ mẫu bảo chúng ta gọi dân phu và xe ngựa đến, nói là để dùng vận chuyển tài bảo. Mọi người đều đánh cướp trong thành, khắp Côn Minh rơi vào hỗn loạn, nửa đêm tối như mực, cũng không biết có bao nhiêu quân Hán đến đây..."
Sa Định Châu còn chẳng có sức để mắng chửi người khác, hắn suy sụp ngồi xuống đất, nhìn dãy núi xa xa, không biết đang nghĩ cái gì.
Hắn cảm gác vài năm qua như đang mơ một giấc mơ.
Đầu tiên là câu dẫn tẩu tư, làm tẩu tử to bụng, cho tẩu tử tiền, mua cho tẩu tử rất nhiều đồ tốt. Tẩu tử bị hắn dụ đến đầu óc choáng váng, sau khi mang thai, chủ động lên kế hoạch mưu sát chồng. Vì thế, thúc tẩu hai người liền liên thủ hại chết ca ca.
Tiếp theo, lại dụ giết đứa con của chồng trước, chiếm lấy địa bàn của chồng trước.
Lại dùng mưu sĩ kế sách, âm thầm châm ngòi cho cuộc phản loạn của thổ ti. Sa Định Châu không ngừng lập công bình định, càng ngày càng được Mộc Thiên Ba tín nhiệm. Vào lần bình định cuối cùng, hắn dẫn binh trực tiếp xông vào Côn Minh thành, Mộc Thiên Ba vẫn không hề hoài nhi gì.
Sau đó, Sa Định Châu dẫn theo vài thân binh vào thành, xuất kỳ bất ý tấn công hoàng cung và Mộc Vương phủ. Mà quân đội ở ngoài thành của hắn cũng bất ngờ đánh vào quân doah ngoài thành của Mộc gia.
Từng chút tài hóa tích góp suốt ba trăm năm của Mộc gia cứ thế bị Sa Định Châu cướp lấy, hơn phân nửa Vân Nam cũng bị hắn dùng vũ lực để thâu tóm.
Hắn cảm thấy mình có thể làm vua Vân Nam, cho dù không được phong vương thì cũng có thể được Triệu Hoàng Đế phong cho chức quan an ủi ở Vân Nam. Bởi vì Triệu Hoàng Đế và Van Nâm ngụy đế là kẻ địch, nếu hắn giết Vân Nam ngụy đế thì sẽ có thể lập công lớn với Triệu Hoàng Đế.
Triệu Hoàng Đế chết tiệt, có công không thưởng, thế mà còn phá binh đánh tới, quả thực là không biết nói lý chú nào.
Mất rồi, nhiều tài bảo như vậy đã mất rồi, nhiều địa bàn như vậy cũng không còn nữa.
Giữa đêm, Sa Định Châu dẫn theo hơn hai ngàn kỵ binh, bỏ lại mấy vạn binh sĩ chạy trốn. Hắn không dám ở lại chờ đợi, nếu Sở Hùng và quân Hán ở Côn Minh đánh tới, hắn sẽ rơi vào quẫn cảnh bị quân địch vây cả trước sau.
Chủ tướng bỏ chạy, mấy vạn đại quân nhanh chóng trở nên lộn xộn.
Những binh sĩ biết tình hình thực tế hoang mang rối loạn, nhao nhao muốn trốn về nhà. Binh sĩ không biết tình huống còn tưởng rằng quân Đại Đồng tập kích giữa đêm, quân doanh như con ruồi mất đầu bắt đầu sụp đổ.
Cảm nhận được động tĩnh của địch, Hoàng Yêu cười nói: “Tiến quân vào cốc, giết sạch quân địch!”
...
Sa Định Châu bỏ chạy, hắn không dám chạy về phía Côn Minh mà đi dọc theo Minh Hồ (Dương Tông hải) để xuôi về Nam, một đường chui khe suối điên cuồng chạy trốn.
Sau khi ra khỏi núi, hắn lại chui vào một khe suối ở gần Phủ Tiên hồ, hoang mang rối loạn chạy về Sa gia ở Mông Tự
Sa Định Châu thất bại bỏ chạy, ở Vân Nam chỉ còn lại lác đác những thổ ti nhỏ.
Năm bè bảy mảng không lật nổi trời, chi cần ba đội quân chính quy Đại Đồng cũng đã đủ để bình điệu thổ ti Vân Nam.
Sau khi Đinh Gia Thịnh chiếm lĩnh Mông Tư, hắn đã đánh thẳng tới Khê Xử Điện Ti (Hồng Hà Châu đông nam), một gia nô Mộc thị chạy tới cầu kiến.
“Xin tướng quân thu phục quốc thổ!” Gia nô kia vừa gặp đã quyf xuống.
Đinh Gia Thịnh hỏi: “Ngươi tên gì?”
Gia nô trả lời: “Hồi bẩm tướng quân, tiểu nhân tên là Mộc n, vốn là con trai của một nông dân nhỏ ở Mộc thị huân trang. Có ác nô giết gia phụ, đoạt mất điền trang rồi đào tẩu đến Đại An, giao toàn bộ đất của Mộc gia cho một nước nhỏ phiên bang kia!”
Mọi chuyện chắc chắn không chỉ đơn giản như vậy, hơn nửa có lẽ là do chia của không đều nên mới khiến gia nô Mộc gia báo thù lẫn nhau.
Nhưng Đinh Gia Thịnh cũng lười hỏi chuyện này, chỉ nói: “Đất bị Đại An cướp mất rộng bao nhiêu?”
Mộc n trả lời: “Cỡ hai ba huyện ạ!”
Câu chuyện tuy có vẻ khoa trường màu mè nhưng lời nói lại không hề quá chút nào, 300 km2 quả thật rộng bằng một hai huyện nhỏ.
Vùng đất này không có tên quan phương mà chỉ được chia thành từng trang viên, mỗi trang viên đều do Mộc gia đứng đầu thống trị. Trong đó, thậm chí còn có quân truân, quân hộ và đất của Đại Minh trước kia cũng bị Mộc gia nuốt trọn.
Hơn nữa, số ấy chỉ mới là một phần của trang điền Mộc gia, vùng đất của Mộc gia phải trải rộng toàn bộ Vân Nam.
“Hai ba huyện lớn như vậy mà còn bị Đại An nuốt mất sao?” Đinh Gia Thịnh lầm bầm.
Nếu đổi lại là Hoàng Yêu và Lưu Tân Vũ thì chắc chắn sẽ trực tiếp dẫn binh qua đó, đoạt lại địa bàn từ tay Đại An.