Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1276
Vấn đề nô lệ từ bên ngoài tới (1)

❊ ❊ ❊

Nhưng Đinh Gia Thịnh là người có xuất thân đọc sách, sau khi đọc “Đại Đồng tập”, hắn mới dám tạo phản lật đổ địa chủ để chia ruộng cho nông dân. Khứu giác về chính trị của hắn cực kỳ thính, từ việc Đại An đã xâm chiếm biên cảnh Quảng Tây từ nhiều năm trước nhưng triều đình vẫn án binh bất động, có thể nhìn ra Hoàng Đế chắc chắn vẫn đang đánh chủ ý với Đại An.

Đinh Gia Thịnh trái lo phải nghĩ, viết một tấu chương, phái người lập tức đưa về Nam Kinh.

Hai tháng sau, Triệu Hãn nhận được tấu chương của Đinh Gia Thịnh, cười nói với các đại thần: “Các sư trưởng, luận về ánh mắt nhìn xa trông rộng chỉ có ba người là Lô Tượng Thăng, Lý Định Quốc và Đinh Gia Thịnh. Còn lại chỉ có thể được tính là võ bối, tuy đánh trận được nhưng lại không biết mưu quốc chút nào.”

Tống Ứng Tinh nói: “Chúc mừng bệ hạ, lại quen với người nhất trí dũng song toàn.”

“Đại An lá gan cũng không nhỏ nhỉ.” Triệu Hãn không khỏi cảm thán: “Đại An một chia thành hai sao lại dám cắn mãi không buông lãnh thổ của Trung Quốc chúng ta?”

Bàng Xuân Lai nói: “Thấy lợi tối mắt mà thôi. Cũng giống như Sa Định Châu và Vạn thị, chỉ có mấy vạn thổ binh, nhất là hơn phân nửa còn mới chiêu mộ trong hai năm gần đây. Chỉ là một thế lực nhỏ, thế mà vẫn dám chiếm lấy hơn phân nửa Vân Nam, còn dám đòi bệ hạ thăng cho chức quan ở Vân Nam nữa chứ.”

Triệu Hãn nói: “Thả hắn hai năm, chờ đến khi thổ ti ở Vân Nam hoàn toàn bình định, các dân tộc đều được trấn an, trẫm lại phái binh đến Đại An đòi một lời giải thích.”

Lý Bang Hoa muốn nói lại thôi, nhưng chung quy là cũng không khuyên can.

Trong suy nghĩ của Lý Bang Hoa, quốc gia đã trải qua hơn mười năm chiến laonj và thiên tai, điều kế tiếp nên làm phải là tu sinh dưỡng tức.

Về phần quốc thổ, phía tây khuếch trương đến Gia Dục quan, phía bắc mở rộng đến Hà bộ, phía đông mở rộng đến ngoài biên giới Trường Thành. Địa cấp Ha Mi bên ngoài Gia Dục quan, địa khu thảo nguyên ở phương bắc, địa bàn phía đông Trường Thành, còn có Thanh Hải và Tây Tạng, đặt dưới trướng Đô Ti, tiến hành ràng buộc thống trị là được.

Thực ra không cần phải hiếu chiến thế, nếu chiếm lấy một nơi lạnh khủng khiếp lại còn cằn cỗi, sản xuất không được bao nhiêu lương thực, ngược lại còn phỉa bỏ tiền để duy trì phí dụng.

Chỉ là Đại An thôi mà, xuất binh đánh một trận, nếu có thể xưng thần thì tốt, lấy lại địa bàn nên có, để cho Đại An sai sứ triều sang dâng cống. Đại Minh cũng từng chiếm lĩnh Đại An, còn lập nên tỉnh Xuyên Chỉ, kết quả thì đều tạo phản rồi giành được độc lập, triều đình Đại Minh cũng bởi vì chuyện này mà tiêu hao không ít quân phí.

Nhưng Triệu Hãn là Hoàng Đế khai quốc, chuyện hắn đã nhận định, mười đầu ngưu cũng kéo không lại, bởi vậy Lý Bang Hoa cũng lười khuyên.

...

Mấy năm nay việc kinh doanh nơi phong nguyệt (chốn mua vui) ở sông Tần Hoài trở nên khá khó khăn.

Nguyên nhân vô cùng đơn giản, dân chúng sống tốt hơn rồi, đương nhiên sẽ ít dần người bán con gái. Huống chi triều đình đánh vào việc mua bàn người rất nghiêm khắc, bắt được thì sẽ bị lưu đày hoặc chém đầu.

Ngay cả cô nương đào kép trong rạp hát cũng lần lượt di cư từng tốp về phương Bắc. Mấy tỉnh phương Bắc chẳng những bị giảm mạnh nhân khẩu mà tỷ lệ nam nữ còn khá là khác biệt. Năm nào bên sông Tần Hoài cũng có hơn chục hạn ngạch cho nữ tử di dân – hơn nửa là bị cưỡng chế.

Có điều hai năm gần đây, những nơi phong nguyệt Nam Kinh lại dần dần bắt đầu khôi phục.

Lầu Điệp Thúy hôm nay kinh doanh khá là đông đúc.

Một kỹ nữ quá tuổi nhưng vẫn khá thướt tha từ từ đi tới đầu cầu thang, nói với khách dưới đại sảnh: "Hôm nay nữ nhi xuất giá, cảm ơn các vị khác quý đã đứng đây cổ vũ. Đề bài ở cửa đầu tiên đã ra được hơn một tháng, chắc mọi người đã có đáp án từ lâu. Xin nghe đề bài, chùa cổ sừng sững nơi rừng núi, không biết trong chùa có bao nhiêu vị sư. Ba trăm sáu mươi tư cái chén, có vẻ không đủ để tranh. Ba người chung một chén cơm, bốn người cùng ăn một chén canh. Xin hỏi tiên sinh là người tính toán giỏi, rốt cuộc trong chùa có bao nhiêu vị sư?"

"Để ta, để ta!"

"Ta cũng tính được đề này!"

". . ."

Khách khứa cả sảnh ào ào giơ tay, một đề toán rất đơn giản, hơn nữa đã được công bố trước một tháng. Dù không phải người giỏi toán cũng đã tìm người tính ra đáp án từ lâu.

Kỹ nữ quá tuổi cười nói: "Các vị nghe tiếp đã, muốn qua cửa này không thể chỉ nói đáp án mà còn phải giảng giải quá trình tính toán. Bất kể dùng thuật Thiên Nguyên thời cổ hay là dùng phương trình của bệ hạ thì đều phải tự tiến hành tính toán ngay tại chỗ."

Vừa dứt lời, mọi người lập tức xôn xao.

Rất nhiều sĩ tử chỉ đọc Tứ Thư Ngũ Kinh, cả những thương nhân không học vấn không nghề nghiệp ào ào phàn nàn kỹ nữ quá tuổi phá hỏng không khí.

Có điều càng như thế thì bầu không khí ở đây càng sôi nổi.

Ngô Vĩ Nghiệp nói với Mạo Ích Cương: "Ích Cương huynh, sợ lộ bản lĩnh à?"

"Đây mà coi là bản lĩnh gì? Đề bài trung học mà thôi." Vốn Mạo Ích Cương biết chút toán học, hai năm qua đều tự học trong sách. Hắn đã lấy được chứng nhận tốt nghiệp tiểu học, dự tính sang năm là có thể tốt nghiệp trung học.

Rất nhiều sĩ tử không cầm quyền cũng có suy nghĩ như Mạo Ích Cương, đều lấy đề thi lại năm ngoái thành tiêu chuẩn để khích lệ mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »