Lần này Cung Di khởi binh ở Sở Hùng, sở dĩ thuận lợi như vậy cũng do có diêm thương ở Diêu An hỗ trợ.
Lô Hoài Sơ phân tích: “Quân tiên phong của Sa Định Châu cường hãn, chúng ta không có khả năng đấu trực tiếp với hắn. Mà trong tứ thế gia vọng tộc của Di tộc, bây giờ cũng chỉ còn hai, hai nhà con lại thì vất vả khó khăn. Cuối cùng vẫn nên xuất binh, trước mắt phải tiêu diệt một nhà, cốt là để lập uy cho quân ta, thứ hai là để ổn định cục diện ở Sở Hùng, thứ ba là để cổ vũ cho các liên quân khác!”
Cung Di suy đi nghĩ lại, cuối cùng gật đầu nói: “Cứ làm như vậy đi!”
Kết quả, Cung Di tung tin muốn đến đánh Côn Minh, dẫn theo quân đội người Hán và thổ binh của hai nhà Di tộc Lộc, La, nghênh ngang đi về phía đông.
Hai nhà Di tộc còn lại là Lũng, An hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, thậm chí còn cân nhắc xem có thể nhân cơ hội này mà cướp bóc phủ thành hay không, dù sao thì thủ quân trong thành đều đã đi đến Côn Minh.
Ban đêm Cung Di rút quân ở phía Tây, chạy hơn mười dặm để tập kích thổ ti Lũng thị.
Từ năm thứ năm Gia Tĩnh, nơi đây đã được cải tạo thành chỗ sinh sống. Nhưng người Di không phục, quậy đủ chuyện, đến năm thứ chín Gia Tĩnh chỉ phải từ bỏ lưu quan, để thổ ti Di tộc đến nơi này làm thổ tri phủ.
Đa số thời điểm, tri phủ của Sở Hùng đều họ Lũng.
Lũng thị còn chưa kịp tụ binh, Cung Di đã dẫn quân đến, chỉ trong phút chốc không thể ngăn cản nổi. Tài hóa tích góp suốt hai trăm năm của Lũng gia bị Cung Di dẫn người chia cắt toàn bộ, tướng sĩ quân Hán, thương nhân đi theo, thủ lĩnh hai nhà Di tộc Lộc La cũng có phần.
Trong lúc nhất thời, sĩ khí liên quân đại chấn.
Thổ ti An thị bị dọa sợ, vội vàng dẫn thổ binh đến đầu hàng, đi theo Cung Di để cùng tấn công Côn Minh.
Giờ phút này, đại quân của Hoàng Yêu đã gần tới thành Nghi Lương, Sa Định Châu cũng dẫn đầu mấy vạn binh mã tiến đến giao chiến.
Cung Di dẫn theo một đoàn người, nhanh chóng đến được Lộc Phong. Người trong Lộc Phong thành là người Hán, họ đã tự nổi dậy đoạt thành, nội ứng ngoại hợp tiêu diệt thổ binh thủ thành.
Lộc Phong được kiểm soát, bây giờ chỉ còn An Ninh ở phía trước, mà Côn Minh lại cách An Ninh hơn mười dặm về phía Tây Bắc.
…
Vùng núi Nghi Lương.
Một con khoái mã chạy vội đến, Sa Định Châu vô cùng kinh hãi khi biết tin, thì thào lẩm bẩm: “Sao Lộc Phong có thể đầu hàng nhanh như vậy?”
Rất đơn giản, không được lòng dân.
Tuy Sa Định Châu cũng mượn sức của các thân sĩ người Hán nhưng cùng lắm cũng chỉ quanh quẩn ở Côn Minh. Ở những nơi xa hơn thì lại bọc lột người Hán vô độ, người Hán ở các châu huyện đó đã chờ cơ hội để tạo phản từ lâu.
Càng nghĩ, Sa Định Châu gọi tâm phục tới, dặn dò: “Về Côn Minh ngay, báo cho chủ mẫu mang theo tài hóa. Đi thẳng về phía Nam, đến chờ tại Tân Hưng Châu (Ngọc Khê), ta ở bên này sẽ phục kích một hồi rồi cũng đi hội hợp.”
Mộc gia ở Vân Nam, tích tụ ba trăm năm, vàng bạc tài bảo nhiều đếm không xuể, dfu Sa Định Châu có muốn bỏ trốn thì cũng phải mang theo số tài hóa kia.
Mấy ngày sau, quân Đại Đồng phá được Nghi Lương.
Sa Định Châu không đi cứu mà chỉ canh giữ ở cửa Sư Tử. Có thể mai phục tất nhiên là tốt nhất, nếu mai phục thất bại thì chỉ có thể tác chiến với quân Đại Đồng ở trong núi.
Nhưng có vẻ như đại quân của Hoàng Yêu đã kiệt sức vì đánh trận, lại có thể ở lại thành Nghi Lương mãi không đi, Sa Định Châu đợi trong sơn cốc đến mòn mỏi.
“Phía trước còn xa lắm không?” Triệu Minh Chính hỏi.
Vương Phượng trả lời: “Ra khỏi sơn cốc này là sẽ có thể trông thấy núi Hải Mẫu.”
Triệu Minh Chính nói:”"Ra khỏi núi rồi thì nghỉ một lát đi, đời đến khi trời tối lại đi tiếp.”
Quân Đại Đồng có quân đội sơn địa, lại có người rành địa phương như Vương Phượng, sao có thể cứ giao đấu trực tiếp được.
Trong số tàn binh Vân Nam còn chọn ra hai trăm người am hiểu rừng núi, cùng Vương Phượng và quân đội sơn địa tập kích bất ngờ.
Đường hành quân của bọn họ, quân đội quá lớn sẽ không thể đi được. Hơn ba ngàn người mang theo lương khô nước uống, đi trên núi mà như đi trên mặt đất, trực tiếp vượt núi xuất phát đến Côn Minh.
Xem xét thời gian, đại quân của Hoàng Yêu đã bắt đầu lên đường, từ từ hành quân đến cửa Sư Tử.
Sau đó lại dừng lại, phái Sưu Sơn đội đi tìm hiểu tình huống ở trong cốc. Sưu Sơn đội chết sáu người, chứng tỏ trong cốc có phục binh, hai bên vì thế mà bắt đầu giằng co với nhau.
“Tổng phủ, Hán quân chỉ có hơn vạn người, ta dẫn binh ra ngoài xung phong thôi!” Thiết Lão Hổ chủ động thỉnh chiến.
Lý A Sở cũng nói: “Tổng phủ, nếu tính cả đại doanh binh ở bên ngoài cốc thì chúng ta cũng phải có đến bảy tám vạn đại quân. Hán binh chỉ có một hai vạn, chúng ta bốn năm người đánh một người, trận này còn sợ không thắng được sao?”
Sa Định Châu lắc đầu nói: “Không cần vội vàng, quân Đại Đồng không dễ đối phó như vậy đâu. Quân ta cứ thủ sơn cốc, chiếm cứu ư thế của địa hình, chờ đến khi quân địch công tiến tự tìm cái chết là được. Vào những lúc thế này không nên thể hiện, chỉ có kẻ ngốc mới buông bỏ việc lợi dụng địa hình mà thò mặt ra ngoài.”
Chuyện này khiến trong lòng các tướng lĩnh thổ binh cũng có chút mất hứng.