Bọn giặc Oa này không có gan đến hải vực của Trung Quốc, chúng chỉ cướp phá quanh Lưu Cầu.
Bọn chúng là lực lượng vũ trang riêng của một số lãnh chúa phong kiến, Đức Xuyên Gia Khang nhiều lần thỉnh cầu thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc, mỗi lần có được chút tiến triển đều bị bọn giặc Oa phá hoại, sau lưng nhất định là do những lãnh chúa này sai khiến.
Còn có một số tình huống, giống như là việc ngoài ý muốn, vẫn còn đang trong quá trình xử lý.
Khi Triệu Hãn vừa mới mở cảng khẩu, các bến cảng đều có thuyền buôn Châu u. Nhưng nay thuyền buôn Châu u hầu như không còn, chỉ còn các trạm thương mại của Pháp ở Quảng Châu.
Nguyên nhân là do các thương gia hàng hải Trung Quốc cùng nhau ra sức, độc quyền kinh doanh giao dịch xuất nhập khẩu dọc bờ biển Trung Quốc.
Thương thuyền Trung Quốc lấy hàng hóa có giá thấp hơn, lại có lợi thế trên chính đất nước nên đã đánh bại thương thuyền Châu u về mặc giá cả. Tàu buôn từ các nước Châu u hiện chỉ chờ ở Đại An và Java để mua hàng Trung Quốc từ những nước đó, chi phí thấp hơn so với việc họ tự đi thuyền sang Trung Quốc để nhập hàng về.
Nước Pháp đi gây rối thị phi khắp nơi, bị các thế lực Đông Nam Á xua đuổi, họ bị buộc phải sang Quảng Châu mua hàng với giá cao.
Hầu Phương Vực thuận lợi bước lên quân hạm, đứng ở boong thuyền quan sát, sau đó lại có hai người nước ngoài Châu u đi tới.
“Vệ tiên sinh cũng đi Liêu Ninh sao?” Hầu Phương Vực tiến lên chủ động chào hỏi.
Vệ Khuông Quốc nói: “Có vị giáo hữu theo hội chúa giêsu được phái đến Nam Kinh nhưng không được bệ hạ tiếp kiến. Nhưng bệ hạ lại cho phép hắn tham quan học hỏi xung quanh, nghe nói Liêu Đông có ý định di cư quy mô lớn, tại hạ liền cùng vị giáo hữu này đi một chuyến.”
Hầu Phương Vực nhìn một bóng ma khác.
Vệ Khuông Quốc giới thiệu: “Tên tiếng Hán của vị giáo hữu này là Nam Hoài Nhơn, Nam trong Nam Kinh, Hoài Nhơn trong Hoài Nhơn Thủ Đạo.”
“Hân hạnh được gặp!” Hầu Phương Vực chắp tay.
Nam Hoài Nhơn dùng vốn tiếng Trung không tốt của mình để nói: “Rất vui được diện kiến!”
Nam Hoài Nhơn đến Trung Quốc lần này, đầu tiên là muốn đi Ma Cao, tổng cộng có hơn mười vị giáo sĩ truyền giáo.
Nhà thờ ở Ma Cao do mất đi sự hỗ trợ tài chính của Hà Lan, hoàn toàn dựa vào sự hỗ trợ bởi các tín đồ Bồ Đào Nha ở Ma Cao, có những người gần như sắp không giúp được nổi nữa. Nghe nói những nơi khác còn tệ hơn, giáo sĩ truyền giáo phải làm việc để kiếm sống, những giáo sĩ truyền giáo mới đến này lần lượt rời hỏi Trung Quốc..
Chỉ có Nam Hoài Nhơn chọn ở lại, dù sao hắn cũng là đứa con ngốc nghếch của một gia đình địa chủ, chỉ cần mang theo đủ tiền là có thể bôn ba ở Trung Quốc trong vài năm – cha của hắn là thẩm phán cha truyền con nối, đồng thời còn là thuế quan ở Hà Lan.
Ba người rời khỏi boong tàu và đi vào cabin để trò chuyện.
Vệ Khuông Quốc vì đến Trung Quốc trong khoảng thời gian ngắn nên không giữ chức ở Hàn Lâm viện, nhưng hắn đã bái Ngả Nho Lược và Thang Nhược Vọng làm thầy.
Vệ trong bảo vệ.
Khuông Quốc trong khuông phù quốc gia.
Cái tên này, đất nước mà hắn muốn bảo vệ và giúp đỡ chính là Đại Minh...
“Vệ tiên sinh hiện tại đang nghiên cứu cái gì?”Hầu Phương Vực hỏi.
Vệ Khuông Quốc đáp: “Ta đang nghiên cứu lịch sử Trung Quốc, ta định viết một cuốn sách lịch sử, giới thiệu cho u Châu biết về ba đời vua và năm Hoàng Đế của Trung Quốc đến thời Tần Hán. Đó là lịch sử Đông Á từ sự ra đời của con người cho đến thời kỳ chúa Giêsu giáng thế. Người Châu u không hiểu biết về chuyện này, họ nên hiểu rằng Trung Quốc đã có một nền văn minh huy hoàng trước khi Chúa Giêsu giáng thế.
Hầu Phương Vực tán thành gật đầu: “Cái này cũng có công giáo dục cảm hóa, chúc ngươi biên sách thuận lợi.”
Vệ Khuông Quốc giới thiệu nói: “Vị giáo hữu Nam Hoài Nhơn này tốt nghiệp ở trường đại học Leuven. Thiên văn, địa lý, toán học, lịch pháp, cơ khí, triết học, các loại học vấn hắn đều biết, hắn còn có sở trường đúc pháo hỏa. Dù bệ hạ không triệu kiến hắn nhưng lại rất tán thưởng học vấn của hắn, cho nên đã đặc biệt phép hắn ngồi thuyền hạm để đến Liêu Đông du lịch. Đợi du lịch xong ở Liêu Đông,hắn còn muốn đi du lịch ở phía bắc, rồi lại chuẩn bị đi đến Tứ Xuyên.”
“Thì ra là một đại Nho phương Tây, thất lễ, thất lễ!”Hầu Phương Vực chắp tay nói.
Nam Hoài Nhơn vội vàng chắp tay: “Tại hạ... Tiếng Trung Quốc... Học tập... Thứ lỗi... Xin.”
Hầu Phương Vực cười nói: “Không sao.”
Hai ngày sau chiến thuyền ra khơi, đồng hành cùng với hơn hai mươi chiếc thương thuyền. Một phần ba đi đến Triều Tiên để buôn bán, hai phần ba đi Liêu Đông.
Triều Tiên đã mặc kệ các thương nhân Trung Quốc, hơn nữa quân thần rất thích khi được buôn bán. Họ trao đổi nhân sâm và khoáng chất, thậm chí cả ngũ cốc của Triều Tiên để đổi lấy các loại hàng hóa từ Trung Quốc, từ đó họ thu được rất nhiều lợi nhuận. Còn về phía Triều Tiên, người dân bình thường đói chết bao nhiêu không quan trọng, chỉ cần không nổi loạn tạo phản là được.
Vài ngày sau, hạm đội đến Lữ Thuận khẩu, nơi này thương mại phát triển mạnh mẽ sau chiến tranh, có cả một nhóm công nhân bến tàu đã nhập cư đến trước thời hạn.
Những người công nhân đồng ý, do thiếu lực lượng lao động nên tiền lương làm việc ở Lữ Thuận khẩu cao hơn nhiều so với ở Thượng Hải.