Trần Tá Tài cũng bước nhanh hơn.
Chạy từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng đến được nơi giao chiến, tên thổ tinh binh kia cũng đã bị giết chết.
Quân Đại Đồng xoay người bước đi, căn bản là không thèm để ý tới tài hóa trên đất.
Dương Chấn Tiên vô cùng kinh ngạc, chắp tay ôm quyền: “Các vị dừng bước! Các vị đã cứu giúp vô số dân chúng Côn Minh, lại càng hiếm khi không bị tiền tài dụ hoặc, xin nhận một bái của vãn sinh!”
Một quan quân xoay người nói: “Nếu thiếu niên ngươi có tâm thì mau triệu tiệp nhân thủ, mang toàn bộ tiền vô chủ đến quan phủ vào sáng mai đi. Quân Đại Đồng không tham tiền này, cứ dùng để cứu tế dân chúng, sau chuyện này sẽ phải dùng không ít bạc đâu.”
“Vãn sinh nhất định sẽ đưa tài hóa đến!” Dương Chấn Tiên lại chắp tay.
Sau đó, quân Đại Đồng lại rời đi, bọn họ còn phải đuổi giết thổ ti binh ở những nơi khác.
Trần Tá Tài nhìn binh lính đã đi xa, không khỏi thở dài nói: “Tài hóa đầy đất mà không hề mảy may bận tâm, có thể luyện được cường binh như thế, khắp thiên hạ dưới triều Đại Đồng hẳn phải may mắn lắm.”
“Đúng vậy.” Dương Chấn Tiên cũng cảm thán nói: “Mặc kệ là Đại Minh quan quân hay là thổ ti binh, có thể không đánh cướp đã là quân kỷ nghiêm ngặt. Trước mắt đã kỷ luật như thế, mà ngay cả tiền vô chủ cũng không lấy, đây mới đường đường chính chính là vương sư! Sĩ tốt như thế, triều đình Đại Đồng trị tốt thế nào cũng có thể thấy rõ. Ngày mai ta phải đến triều đình góp sức mới được, Ký Thúc huynh có muốn đi cùng không?”
Trần Tá Tài cười nói: “Đi chứ.”
Dương Chấn Tiên lại nói: “Tài hóa ở đây có tới mấy chục bao, đúng là không thể mang đi ngay được. Chúng ta cứ canh ở đây đi, ngày mai lại mang đến chỗ quân Đại Đồng.”
Trần Tá Tài tìm được một bao tải phồng to, không biết bên trong chứa cái gì. Lúc này ngồi xuống, coi bao tải như chỗ dựa lưng, nhìn bầu trời đêm tự nói: “Quân Đại Đồng chiếm được Vân Nam, xem ra cuộc loạn thế này đã kết thúc, không biết đến khi nào Hoàng Đế mới khôi phục khoa cử.”
Dương Chấn Tiên cũng ngồi xếp bằng xuống: “Đến lúc đó chúng ta cùng vào kinh thành để thi.”
“Nhà của ta ở Mông Hóa (Nguy Sơn).” Trần Tá Tài cười nói: “Khi nào huynh đài đến Đại Lý thì nhớ đến Mông Hóa tìm ta đấy, ta sẽ dẫn người cùng đi du sơn thưởng ngoạn.”
…
Mộc phủ.
Mộc gia thật sự có rất nhiều tài bảo, trừ bỏ hoàng kim bạch ngân thì còn có tượng phật bằng thạch, và các loại bảo vật bằng hổ phách.
Trong sách sử từng nói, tài bảo của Mộc gia đều phải dùng thùng để chứa, mỗi một thùng đều nặng đến trăm cân. Năm mươi thùng, dùng ván gỗ để đóng thành một nhà kho, tổng công có hơn hai trăm năm mươi nhà kho. Mà số ấy… Chỉ mới là một phần nhỏ.
Con đường truocs cửa Mộc gia bị xe cộ vây quanh.
Mấy trăm thổ ti binh tinh nhuệ nhất không tham gia ào việc cướp bóc trong thành, bọn họ phụ trách trông coi số tài bảo kia. Còn có không ít dân phu bị bắt đến, cùng với gia nô vẫn còn ở lại Mộc gia, phụng mệnh mang từng thùng tài bảo ra ngoài.
“Chủ mẫu, không xong rồi, quân Hán đã vào thành!" Vài tàn binh kinh hoảng chạy đến.
Vạn thị đang kiểm kê lại rương gỗ theo danh sách, nghe vậy cả người run lên: “Quân Hán nào? Là quân Đại Đồng của triều đình hay là quân Hán tạo phản ở Sở Hùng?”
Bại binh liên tục lắc đầu: “Không biết ạ.”
“Một đám vô dụng!”
Vạn thị chửi ầm lên, lại hạ lệnh nói: “Mau vận chuyển hàng hóa ra khỏi thành đi, số còn lại cứ để đó.”
Phụ nhân này đúng là tham lam, quân địch đã vào đến thành, nàng không lo chạy trốn mà vẫn muốn mang số tài bảo trước mắt đi.
Đối mặt với mệnh lệnh này, nhóm thổ ti binh trông coi tài bảo có chút không biết làm sao. Hàng năm bọn họ đi theo Sa Định Châu đánh trận nên cũng biết giờ phút này nên làm gì, nếu cứ tiếp tục vận chuyển tài bảo thì chẳng phải là đang tìm chết sao?
Vạn thị nổi giận nói: “Điếc hết rồi à? Mau đi nhanh lên, thừa dịp hỗn loạn lao ra khỏi thành đi!”
Có lẽ là do thanh danh của Vạn thị, đám thổ ti binh không dám cãi lại mệnh lện, từ từ vận chuyển tài bảo ra khỏi thành. Tốc độ dù có muốn nhanh nữa cũng không nhanh nổi, tài bảo quá nặng, chỉ có thể dùng ngựa hoặc la đi từ từ.
Bọn họ chỉ vừa mới đi ra ngoài phố, Triệu Minh Chính và Vương Phượng đã dẫn binh chạy tới.
“Bảo vệ tài bảo, bảo vệ tài bảo.” Vạn thị ngồi trên xe ngựa, chỉ vào quân Đại Đồng ở trước mặt rồi nói: “Giết bọn chúng rồi chạy qua đó!”
Thổ ti binh chỉ biết nhìn nhau, lúc nghe nói quân địch vào thành, bọn họ đã sợ đến mức kinh hồn lạc phách từ lâu. Bây giờ lại còn bị chặn đường, cộng thêm việc có một bà điên làm chỉ huy, làm gì còn ai dám tuân lệnh xung phong liều chết? Bọn họ còn chẳng biết có nhiều ít kẻ địch đã vào thành, cho dù có giết được số địch trước mắt, tiếp tục vận chuyển tài bảo thì lỡ bị bao vây lần nữa rồi sao?
“Chạy đi!”
Một thổ ti binh nói thầm.
Giọng nói không lớn nhưng lại có ảnh hưởng không nhỏ, lập tức có hơn mười thổ ti binh chạy loạn.
“Mau xông qua đó… Đứng lại, các người đừng chạy!”
Lúc thúc giục thêm lần nữa, Vạn thị phát hiện hơn phân nửa binh sĩ đã chạy trốn mất.
Có thổ ti binh thậm chí còn mở thùng, lấy ra một hai khối hoàng kim bạc ngân cho vào trong lòng rồi bỏ chạy theo một con đường tắt.