Thủ lĩnh Khoa Nhĩ Thấm vô cùng tức giận, thu quân quay lại đánh với Cố Lỗ Tư Kỳ Bố, nhưng lại bị mai phục ở núi Nguyên Bảo.
Sau tổn thất vô cùng nặng nề, hai bên Mông Cổ Khoa Nhĩ Thấm và Cố Lỗ Tư Kỳ Bố bắt đầu ngang tài ngang sức. Mấy năm tới chắc chắn sẽ thảo phạt lẫn nhau, kết cục chẳng qua là một bên đánh bại bên kia.
Càng buồn cười là hai bộ tộc Mông Cổ này nhao nhao phái sứ giả đến xưng thần với Triệu Hoàng đế ở Nam Kinh.
Khách Lạt Thấm ở Mông Cổ, là một nhánh của bộ tộc Vĩnh Tân Bố, di chuyển về phía Đông để chiếm lãnh thổ Đoá Nhan Tam.
Mà bộ lạc Vĩnh Tân Bố thời Minh Mạt vẫn luôn xung đột với Sát Cáp Nhĩ. Lâm Đan Hãn của Sát Cáp Nhĩ, liên minh với Đại Minh quét sạch bộ lạc Vĩnh Tân Bố. Khách Lạt Thấm là một nhánh của Vĩnh Tân Bố, nhanh chóng rơi vào tay Hậu Kim, trở thành trợ lực của Nỗ Nhĩ Cáp Xích giúp tiêu diệt Sát Cáp Nhĩ.
Dã tâm của Cố Lỗ Tư Kỳ Bố là xây dựng lại bộ tộc Vĩnh Tân Bố, trước tiên qua lại thân thiết với Sát Cáp Nhĩ, chiếm đoạt thảo nguyên Khoa Nhĩ Thấm, rồi thống nhất cánh trái Mông Cổ làm Đại Hãn.
Hào Cách không chiếm được Khách Lạt Thấm của Mông Cổ, lại tiếp tục hướng về phía Đông mà đi, đến Hưng Trung (thành phố Triêu Dương) chỉnh biên đội quân.
Nơi này chỉ có mấy chục người đóng quân, nhưng không có ít Kỳ Đinh và người Hán, bọn họ bị Hào Cách dẫn theo tiếp tục đi về hướng Đông, một người cũng không được để lại cho quân Đại Đồng. Thậm chí còn cố ý thả ngựa, đạp hư hoa màu có thể thu hoạch được một tháng sau mùa mưa!
Lộ trình tiếp theo của người Thát Tử là đi dọc theo bên ngoài Trường Thành, muốn từ rìa thảo nguyên Khoa Nhĩ Thấm trực tiếp quay về Trầm Dương.
Vừa vặn, sư đoàn kỵ binh của Vương Đình Thần cũng ở nơi đó.
Thậm chí còn chưa tiến vào thảo nguyên, đang ở khu đồi núi, hai bên lập tức chạm mặt.
...
Phía Tây núi Ô Lan Mộc Đồ.
Một nhóm kỵ binh Đại Đồng đang dò xét tung tích của người Thát Tử, bọn họ cưỡi ngựa lên một ngọn đồi nhỏ, định trèo lên cao nhìn về phía xa.
Một nhóm kỵ binh dò đường Mãn Thanh cũng cùng leo lên ngọn đồi dốc này.
Hai bên vẫn chưa đụng độ thì đã nghe thấy tiếng vó ngựa của đôi bên, bọn họ lập tức tăng tốc chạy lên đỉnh đồi.
Sau một hồi giao chiến, cả hai đều có người tử thương, mỗi người tự động quay về báo cáo tình hình quân địch.
“Cái gì? Phía trước có đám man di phương Nam!” Hào Cách cực kì sợ hãi, từ trước hắn đã có bóng ma tâm lý.
Mãn Đạt Hải nói: “Nơi đây là bên ngoài Trường Thành, đám man di phương Nam đang bận đánh chiếm Liêu Tây, người đến đây khẳng định không nhiều, đoán chừng là tới đây đuổi theo người Mãn Châu.”
Thường dân Thát Tử từ Liêu Đông di chuyển đến đây, cả đoạn đường này Hào Cách gặp được không ít.
Lại cộng thêm người Mông Cổ và Bao Y người Hán Hào Cách mang theo dọc đường, đội ngũ này của hắn đã lên tới hai vạn tư người. Nhưng chỉ khoảng một nửa có ngựa chiến và vũ khí, chân chính được mặc áo giáp chỉ có hơn một ngàn người.
“Vậy liền nuốt trọn bọn chúng!” Hào Cách cũng cảm thấy quân Đại Đồng đuổi đến Trường Thành không nhiều.
Thát Tử ai không có ngựa ở đằng sau chầm chậm đi, Hào Cách dẫn theo hơn một vạn người cưỡi ngựa truy kích.
Quân Đại Đồng ở gần đây quả thực số lượng không nhiều.
Chủ yếu là Vương Đình Thần chém giết thuận tay rồi, hắn đem sư đoàn kỵ binh chia đều thành năm đội, tản ra đi tìm người Thát Tử chạy trốn.
Mà năm đội kỵ binh này sau khi tản ra lại tiếp tục chia tách.
Đối mặt với sự truy đuổi của Hào Cách, kỵ binh Đại Đồng chỉ có thể bỏ chạy, đồng thời dọc đường thổi kèn lệnh cảnh báo.
Ước chừng đuổi theo hơn mười dặm, kỵ binh Đại Đồng hợp lại càng ngày càng nhiều, giống như có khoảng ba bốn ngàn người. Nửa đường Hào Cách còn cứu thêm một đám thường dân Thát Tử, có chừng khoảng hơn tám trăm người.
“Quả nhiên là tới bắt người Mãn Châu của chúng ta,” Mãn Đạt Hải kêu một tên lính Bát Kỳ bị bắt làm tù binh đến, hỏi, “Đám man di phương Nam có bao nhiêu người?”
Tên lính Bát Kỳ nói: “Ít nhất hai ba ngàn người.”
Hào Cách hỏi tiếp: “Còn muốn đuổi theo không?”
Mãn Đạt Hải nói: “Không ăn tươi nuốt sống được đám man di phương Nam này, trên đường chúng ta trở về Thịnh Kinh, bọn chúng chắc chắn vẫn sẽ luôn tập kích quấy rối.”
“Vậy thì đuổi theo.”
Hào Cách ra quyết định, dẫn kỵ binh tiếp tục đuổi theo hướng Đông.
Cuối cùng, chủ lực kỵ binh hai bên gặp nhau. Hào Cách có hơn một vạn mốt kỵ binh, mà Vương Đình Thần đã tập hợp được hơn tám ngàn người.
“Đám man di phương Nam nhiều như vậy?” Mãn Đạt Hải giật mình không thôi.
Hào Cách nói: “Không đánh cũng không ổn, có bọn chúng chặn ở phía trước, chúng ta đừng mơ tới việc quay về Thịnh Kinh.”
Mãn Đạt Hải nói: “Toàn quân chúng ta không có giáp trụ, không sợ bọn chúng bắn súng cưỡi ngựa. Một khi khai chiến, tất cả đều liều mạng xông lên, chỉ cần tiếp cận được sẽ không sợ hỏa thương của đám man di ấy nữa.”
Hào Cách cầm lấy kính viễn vọng, nghi hoặc hỏi: “Kỵ binh của lũ man di này, sao mà có chút hơi khác?”
Mãn Đạt Hải cũng cầm lấy kính viễn vọng, quan sát một hồi rồi nói: “Đây là Kiêu kỵ binh của đám man di, không phải đám Long kỵ binh gì gì kia. Một số mặc miên giáp, một số mặc thiết giáp trước ngực. Rất kì lạ, trước tiên phái ba ngàn quân sang thăm dò, mò được chiến thuật của địch lại nói sau.”
Kỵ binh hai bên dần dần tản ra, nơi này thuộc về một vùng đồi núi.