Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1213
Nội loạn và khởi nghĩa (1)

❊ ❊ ❊

Mà các Hán gian nương nhờ vào nhà Thanh còn đang xâu xé lẫn nhau, bọn chúng chia làm ba phe.

Một phe do các Hán gian xưa như Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã cầm đầu, phần lớn đều nương nhờ vào thời còn Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Có thể coi là thế hệ Hán gian thứ nhất.

Một phe là Khổng Hữu Đức, Thượng Khả hỉ, những Hán gian đã đầu hàng vào thời kỳ Hoàng Thái Cực. Có thể coi là thế hệ Hán gian thứ hai.

Một phe là vào thời Đa Nhĩ Cổn, Hán gian ở Quan Ngoại nương nhờ vào Mãn Thanh. Có thể coi là thế hệ Hán gian thứ 3.

Thế hệ Hán gian thứ nhất có mâu thuẫn với thế hệ Hán gian thứ hai vô cùng sâu.

Bởi vì sau khi thế hệ Hán gian thứ hai đầu hàng được Hoàng Thái Cực ban cho một lượng lớn súc vật và lương thực, lượng lương thực này đều là thế hệ Hán gian thứ nhất làm ra. Lúc ấy, các lão Hán gian xưng mình là “người cũ”, gọi nhóm Khổng Hữu Đức là “người mới”, thầm oán Hoàng Thái Cực có người mới quên người cũ.

Về phần thế hệ Hán gian thứ ba, tất nhiên là bị thế hệ Hán gian thứ nhất và thứ hai hợp sức chèn ép.

Lúc này, trong thành Thẩm Dương, thế hệ Hán gian thứ ba là bận rộn nhất. Thời gian bọn họ đầu hàng nhà Thanh là ngắn nhất, làm chuyện ác cũng ít nhất, chức quan và tước vị đều tương đối thấp, gia sản cũng không nhiều, bọn họ đang âm mưu tạo phản lập công quy, thuận triều đình Đại Đồng.

Cha của Hầu Phương Vực là Hầu Tuân vẫn chưa chết, mà còn bị bắt trở thành thủ lĩnh của thế hệ hán gian thứ ba, đều trông cậy vào Hầu Tuân chủ trì đại cục phát động đấu tranh ở Thẩm Dương.

...

Thẩm Dương, Hầu trạch.

Phùng Thuyên nhỏ giọng nói: “Nhược Cốc tiên sinh, từ trên xuống dưới Ngụy Thanh, Hán quan cả triều đều đang chờ người ra quyết định đó!”

“Ta thì có thể ra quyết định gì?” Hầu Tuân hỏi lại.

“Thiên hạ từ xưa tới nay đều là sở hữu của người Hán, Man di sao có thể chiếm thánh vị trong thời gian dài được? Quân tiên phong Nguyên Mông có mạnh, vận mệnh quốc gia cũng không đủ trăm năm, nô lệ Nữ Chân của Thát Tử vẫn luôn an phận ở một góc lại dám lập quốc xưng đế.” Phùng Thuyên lòng đầy căm phẫn nói: “Đây quả là chuyện nực cười, cũng làm mọi người cực kỳ căm phẫn. Nho sinh như chúng ta đọc sách thánh hiền, tự biết đạo lý thánh nhân. Trước đó hàng Thanh, thân ở Tào doanh lòng lại nghĩ tới Hán mà thôi, mà nay cần phải âm thầm phát động đấu tranh nghênh đón quân triều đình!"

Hầu Tuân mỉa mai: “Xúi giục Đa Nhĩ Cổn hạ lệnh cạo đầu, hình như cũng là các hạ thì phải?”

“Đó là Tôn Chi Giải, không liên quan đến tại hạ." Phùng Thuyên chết cũng không thừa nhận.

Hầu Tuân lại nói: “Đại chiến Trung Nguyên, chiêu hàng Tả Lương Ngọc cho Thát Tử cũng là ngươi?”

Phùng Thuyên liên tục lắc đầu: “Phụng mệnh đi sứ, chẳng qua là để lấy được tín nhiệm của Thát Tử, thuận lợi hôm nay phát động đấu tranh ở Thẩm Dương mà thôi.”

Hầu Tuân thở dài: “Đây là các ngươi muốn hại chết ta sao!”

“Tiên sinh sao lại nói như vậy?” Phùng Thuyên khó hiểu nói: “Huynh đệ con cháu của tiên sinh đều đang ở Tân triều của Đại Đồng làm quan… Nếu tiên sinh phát động đấu tranh phản Thanh ở Thẩm Dương, cùng người trong tộc ở xa hô ứng, chẳng lẽ không phải trung thần của triều đình Đại Đồng chúng ta hay sao? Chuyện này chắc chắn sẽ trở thành một đoạn giai thoại!”

“Ôi, ta nên chạy trốn sớm một chút, không nên ở cùng các ngươi cái đám người ngu xuẩn này.” Hầu Tuân vẻ mặt chán nản.

Phùng Thuyên đang định nói tiếp, ngoài đường đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, Hầu trạch cũng lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Bao y Tân Đạt Lý gốc Triều Tiên, dẫn theo hỏa khí doanh nội vụ phủ Mãn Thanh, vọt vào trong nhà bắt đầu bắt người.

Phùng Thuyên cực kỳ kinh hãi, vội vàng la lên: “Ta là người của nhiếp chính vương, không có lệnh của nhiếp chính vương, mấy tên nô tài các ngươi không thể bắt ta!”

“Ta phụng mệnh của bệ hạ mà đến, chẳng lẽ nhiếp chính vương lớn hơn bệ hạ sao!” Tân Đạt Lý cười khinh miệt: “Cho vào đại lao, tra khảo một chút, nhất định phải khiến hắn khai ra đồng lõa!”

Hán gian thế hệ thứ nhất, chủ yếu là quan văn cấp cao và thương nhân lớn.

Hán gian thế hệ thứ hai, chủ yếu là võ tướng cấp cao.

Hán gian thế hệ thứ ba, đa số là quan văn trung cao tầng, trong đó không thiếu gì thân tín mà Đa Nhĩ Cổn đề bạt.

Ngày nay, Hán gian thế hệ thứ hai đánh trận, nhưng lại nếm mùi thất bại. Hán gian thế hệ thứ nhất nhân cơ hội hạ thủ với Hán gian thế hệ thứ ba, từ nay về sau bọn họ có thể độc chiếm quyền lực nội chính.

Thái hậu Bố Mộc Bố Thái rõ ràng là cùng Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã liên thủ đoạt quyền!

Đa Nhĩ Cổn để lôi kéo quý tộc Bát kỳ, liên tục ngầm chiếm đoạt quyền lợi của hai Hoàng kỳ, lấy ra phân chia cho sáu kỳ khác. Thái hậu không hài lòng, thậm chí sợ hãi con trai bị phế bỏ, hôm nay rốt cuộc bà cũng nắm được cơ hội.

Chờ Đa Nhĩ Cổn trở lại Thẩm Dương, sẽ phát hiện tất cả quan văn tâm phúc của mình đều bị tóm vào đại lao nghiêm hình tra khảo, tất cả đều phạm phải tội cấu kết triều đình Nam Kinh!

...

Hoàng cung.

Thạch Đình Trụ sốt ruột gầm lên: “Mau vào bẩm báo, ta muốn gặp thái hậu ngay lập tức!”

Thạch Đình Trụ xuất thân từ Qua Nhĩ Giai thị, từ hai trăm năm trước, tổ tiên của hắn đều làm tướng soái trông coi biên giới Đại Minh, hơn nữa từ đó về sau sửa họ thành “Thạch”. Trước đó thống lĩnh Tương Hồng kỳ của quân Hán, nay lại bị phân đến Chính Bạch kỳ của quân Hán, tự động biến thành thân tín dòng chính của Đa Nhĩ Cổn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »