Chức vị hiện giờ của Hàn Vân đã là Khinh Xa Đô Úy nhất đẳng (chính tam phẩm).
Mắt thấy thành hào dần dần bị dân phu lấp đầy, binh lính Bát Kỳ trong thành hoảng loạn bất an, Hàn Vân triệu tập binh lính dặn dò: “Trong số các ngươi cũng có người giống ta, đều xuất thân từ Triều Tiên. Thế nhưng bây giờ không có người Triều Tiên, chỉ có người Mãn Châu. n vua sâu như bể, hai đời hoàng đế nhà Thanh đối với chúng ta ơn trọng như núi. Những đám man di phương Nam ngoài thành kia không biết quy thuận Đại Thanh ta mà dám dẫn quân giết tới đây. Các vị tướng sĩ, cơ hội lập công của chúng ta đến rồi, cho dù có chết, cũng phải giữ lấy trại Uy Ninh cho bệ hạ, vì Lễ Thân vương (Đại Thiện) bảo vệ trại Uy Ninh! Thề chết thủ thành, Đại Thanh vạn tuế!”
“Thề chết thủ thành, Đại Thanh vạn tuế!” Mọi người hùa theo.
Những tên này hoàn toàn bị tẩy não.
Hoặc là nói, cuộc sống của bọn họ ở Mãn Thanh tốt hơn nhiều so với ở lại Triều Tiên. Mãn Thanh là ân nhân của bọn họ, quốc vương Triều Tiên mới chính là kẻ áp bức.
Trên phương diện đối đãi, bọn họ đã bị xem như là người Mãn Châu, tất cả đàn ông đều được xếp vào Kỳ Đinh.
Bọn họ thuộc đời sau người Triều Tiên của quân Chính Hồng Kỳ!
Trong số những người Triều Tiên ở Mãn Thanh, có hai gia tộc lớn là Kim thị và Hàn thị.
Đặc biệt phải kể đến Kim thị, ngay cả một cái họ cũng không có, chỉ có một cái tên là Tân Đạt Lý Bao Y. Tên này nhiều lần lập công, đã làm tới chức Tả lĩnh Chính Hồng Kỳ, kiêm Tổng quản trại súng ống Tam Kỳ phủ nội vụ, phụ trách chưởng quản trại súng ống của Hoàng đế Mãn Thanh, đóng quân bảo vệ xung quanh đại nội hoàng cung Trầm Dương.
Hàn Vân còn có một người em trai tên là Hàn Ni, cùng là Khinh Xa Đô Úy nhất đẳng chính tam phẩm, hiện giờ đi theo bên cạnh Đa Nhĩ Cổn đánh giặc.
“Phụ thân, trại Uy Ninh và thành Bách Hộ, cả hai bên trong đều có nhiều người Hán,” Hàn Cơ nhắc nhở “Cẩn thận người Hán làm nội gián!”
Hàn Vân đau đầu nói: “Quả thật phải đề phòng người Hán.”
Trại Uy Ninh và thành Bách Hộ có quá nhiều người Hán làm thợ thủ công.
Khi quân Đại Đồng đánh tới, bị Hàn Vân biết được tin tức vì vậy đã sớm làm tốt việc phòng thủ thành trì. Toàn bộ thợ rèn ở thung lũng Minh Sơn và Mã Nghĩ được nhanh chóng chuyển về trong thành. Ngoài ra, lâm sản ở các ngọn núi phía Nam Liêu Ninh phần lớn đã được vận chuyển đến đây, do các thợ thủ công người Hán tiến hành xử lý.
Thợ thủ công người Hán, thường dân, con buôn cộng thêm người nhà bọn họ chiếm 40% số dân ở cả hai thành trì — Đây là số lượng của Kỳ Đinh ở vùng ngoại thành sau khi tất cả rút vào bên trong.
Hàn Cơ nói: “Nếu không thì, giết chết người Hán...?”
“Không được!”
Hàn Vân lập tức gạt bỏ.
Đây không phải vì hắn đối xử tốt với người Hán, mà là những tên thợ thủ công này quá quan trọng. Cha con Hàn gia hắn nếu dám đem những tên thợ thủ công này giết chết thì Đại Thiện liền dám giết luôn bọn hắn.
Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, Hàn Vân nói: “Tịch thu đồ sắt của người Hán ở trong thành, ngay cả dao làm bếp cũng không được giữ. Búa, dao gọt của bọn thợ thủ công, chỉ cần mang theo đồ sắt, đều phải nộp lên trong vòng hai ngày. Nếu dám tư tàng giết cũng không muộn!”
"Rầm rầm oành!"
Tiếng đại bác ầm vang ngoài thành, đầu thành cũng bắn pháo ngược trở lại.
Mà ở trong thành, toàn bộ quân Thanh trấn thủ được điều đi lục soát từng nhà tìm tất cả những món đồ sắt.
Những tên lính này cũng không khách khí, tất nhiên muốn nhân cơ hội này dọa dẫm cướp bóc. Nếu trong nhà ngươi có đồ sắt thì hãy mau đem đi giấu, không đưa đủ tiền bạc của cải liền chờ bị chém đầu đi!
“Quân gia, nhà ta thực sự không còn tiền nữa. Hai năm nay giá lương thực, giá muối tăng vọt, các hiệu buôn nhỏ sống tạm đều khó khăn cả, nơi nào kiếm ra được tiền?”
Trong thành Bách Hộ, chủ tiệm người Hán quỳ xuống đất cầu xin.
Một binh sĩ quân Thanh cau mày nói: “Tìm kĩ thêm lần nữa thế nào cũng gom được. Không được nữa tìm hàng xóm mượn một ít. Chúng ta là người quen cũ, ta không muốn làm khó các ngươi.”
Chưởng quầy chần chừ nói: “Nếu không thì, ta xóa hết số nợ của quân gia trước đây?”
Tên quân Thanh kia lập tức nổi giận: “Vô liêm sỉ, ta nợ ngươi khi nào?”
“Dạ, không mắc nợ, không mắc nợ!” Chưởng quầy liên tục dập đầu, trở về phòng lục ra bạc vụn, hình như được nửa lạng.
Tên lính Thanh cầm lấy tiền lập tức rời đi, bọn hắn thường đóng quân ở đây, biết có thể moi được bao nhiêu tiền.
Chưởng quầy ngã trên mặt đất, gào khóc: “Sau này ta làm sao mà sống nữa?”
Hàn Vân cũng là người có kinh nghiệm chinh chiến, hắn không biết sẽ gây ra hỗn loạn sao?
Đương nhiên biết, nhưng tước đi đồ sắt của người Hán có thể làm giảm phần trăm nổi dậy của bọn chúng. Cho dù không làm vậy, nếu như có nội ứng, nên phóng hỏa giết chết thì cứ làm.
Về phần sống chết của đám người Hán thì liên quan cái rắm gì đến Hàn Vân hắn?
Sự thật chứng minh, những người Hán còn có thể sống ở Liêu Đông, hoặc là trở thành Hán gian, hoặc là biến thành thuận dân. Bị quân Thanh vơ vét tài sản như thế, bên ngoài còn có thêm quân Đại Đồng, rõ ràng không ai dám đứng lên đấu tranh.
Bọn họ kêu khóc, bi thương như vậy, chỉ vì lo lắng sau này không có tiền mua lương thực nữa.
Ngày thứ bảy, sau khi thang mây được xây và dựng lên tường thành, Lộ Tương Thăng cuối cùng cũng hạ lệnh tấn công.