Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1271
Cái chết giả (2)

❊ ❊ ❊

Vương Phượng lập tức rút đao ở thắt lưng ra, dẫn theo binh sĩ dưới trướng xông thẳng đến chỗ của thổ binh của Sa Định Châu.

Cả nhà hắn bị Sa Định Châu chém, thân phụ thâm cừu đại hận, giờ phút này chính là lúc báo thù.

Thấy quân đội đến đây nhưng đang giữa đêm nên không nhìn rõ, đám thổ binh ấy còn tưởng rằng người đến là người một nhà. Lúc này dùng thổ ngữ hô to: “Khỏi đến đây, nhà này của chúng ta, các người đi tìm đám có tiền khác đi!”

Chờ đến khi Vương Phượng giơ đao đến gần, mới có thổ binh nhìn ra điểm không đúng, vừa định há mồm cảnh báo, một nhát dao đã chém qua.

Sau khi giết người, Vương Phượng cũng không ngừng nghỉ, đảo mắt đã xông tới trước mắt thổ binh tiếp theo. Thổ binh kia nâng thương muốn đâm, Vương Phượng lập tức đón đòn, sống đao chém dọc xuống theo cây thương, cắt đứt ngón tay cái của kẻ địch.

“A…”

Thổ binh muốn hét lên thảm thiết, Vương Phượng đã nhanh chóng chém đao tới, vừa nhanh vừa chuẩn cắt vỡ yết hầu của kẻ địch.

Chỉ trong phút chốc, cuộc chiến kết thúc.

Các thổ binh còn lại đều bị quân Đại Đồng giải quyết, vì bị đánh bất ngờ nên không hề có chút khả năng phản kháng.

Chờ đến khi Triệu Minh Chính và Vương Phượng dẫn quân rời đi, người trong nhà kia vẫn chưa kịp phản ứng. Chủ nhân dẫn theo gia nô, leo lên thang trèo lên đầu tường, lặng lẽ quan sát một hồi mới tin rằng bọn họ đã thật sự an toàn.

“Phụ thân, một đám người đến đây đã giết sạch bọn thổ ti binh. Sau khi giết xong thì rời đi, cũng không biết là đã đi đâu.” Người trung niên đang ở trên tường kêu một tiếng với lão nhân bên trong.

Ông lão chắp tay lên trời, sau đó lại khom lưng một cái: “A di đà Phật, ông trời phù hộ. Diệp gia ta nhiều đời làm việc thiện tích đức, chắc chắn là âm đức tích góp từ tổ tông đã đả động được ngọc đế, phái thiên binh thiên tướng đến cứu giúp.”

Cuộc chiến như vậy nhanh chóng diễn khắp ở khắp thành.

Mấy ngàn thổ ti binh, bởi vì lo đi cướp bóc mà quên mất khuôn phép, cơn bản đều chỉ là những nhóm hơn chục người… Quá nhiều người sẽ không tốt, khi chia của sẽ khó tranh khỏi việc xảy ra cãi vả.

Quân Đại Đồng thì lại được chia thành một tổ năm mươi người, so với thổ ti binh chỉ có mấy chục người một nhóm, lại còn bị tập kích giữa đêm khuya, thương vong có thể bỏ qua không đáng kể.

“Quân Hán vào thành rồi!”

Rốt cuộc vẫn có vài con cá lọt lưới, nhanh chân chạy trốn nên không bị giết, dọc đường la do chạy như điên để báo tin.

Binh sĩ tản ra ngoài thì dễ, muốn thu hồi lại thì rất khó, huống chi bây giờ vẫn đang là ban đêm.

Loại cảnh báo la làng thế này không chỉ không khiến thổ ti binh tập trung tụ họp với nhau mà còn khiến thổ ti binh bỏ chạy đi hết trước khi kịp chạm trán với kẻ địch.

Nghe nói của quân Hán vào thành, thổ ti binh ở ven đường cũng không hỏi xem là quân Hán ở đâu. Bọn họ mang theo bao lớn bao nhỏ, tát cả đều là tài hóa được ban thưởng, theo bản năng chạy tới cửa thành gần nhất để bỏ chạy.

“Viện quân đến rồi, binh sĩ Hán gia mau theo ta giết tặc!”

Một thiếu niên mặc nho sam dẫn theo vài gia nô xông tới, không ít những dân chúng bị phá nhà khác cũng nhân nỗi hận này mà nhặt lấy gậy sắt gia nhập vào đội đuổi giết.

Sau khi đuổi đánh hai dãy phố, bên người thiêu niên đã tụ tập hơn trăm người.

“Ở phía trước kìa, đừng để bọn chúng thoát được!” Có gia nô hô to.

Vài thổ ti binh bị dân chúng phẫn nộ đuổi giếthế mà vẫn không nỡ vứt tài hóa xuống.

Tham tiền đến không muốn sống như thế, họ nhanh chóng bị đuổi kịp, sau đó bị dân chúng dùng gậy gọc đánh chết.

“Tiền của ta!”

“Đừng tưởng bở, là tiền của ta!”

Dân chúng vừa mới còn đồng tâm hiệp lực đã lập tức trở nên hỗn loạn, xông lên tranh nhau tài vật còn dư lại sau khi tên thổ ti binh đã bị đánh chết.

Thiếu niên nổi giận nói: “Không lo đuổi đánh kẻ địch mà lại ở đây tranh chấp với nhau, mấy người làm vậy có dám nhìn mặt những thân nhân đã chết của mình không? Là hảo hán thì mau theo ta giết địch… Sát!”

Thiếu niên lại chạy thêm một đoạn, lúc quay đầu lại, bên cạnh chỉ còn hai tên gia nô.

Đừng nói dân chúng, ngay cả gia nô của mình cũng đang ở lại đằng kia giựt tiền.

Thiếu niên tức giận đến mức dậm chân, lại đành chịu, chỉ phỉa mang theo hai tên gia nô vẫn còn trung thành, ba người tiếp tục chạy về phía trước đuổi giết thổ ti binh.

“Thiếu niên tốt, ta đến giúp ngươi đây!” Lại có thêm một người thanh niên đuổi kịp, đoán chừng khoảng hai mươi tuổi.

Thiếu niên vừa chạy vừa nói: “Tại hạ Dương Chấn Tiên, tự Nhữ Lâm.”

Thanh niên nói: “Trần Tá Tài, tự Ký Thúc."

Thiếu niên không lưu danh trong sách sử, có lẽ là đã bỏ mạng trong chiến loạn.

NGười thanh niên thì lại có chút danh khí, đầu tiên lại đầu quân cho Mộc Thiên Ba, sau đó lại đi theo Lý Định Quốc. Sau khi tiểu triều đình Nam Minh diệt vong, Trần Tá Tài nuôi dài tóc và râu, ẩn cư trong núi, trên đầu đội nón lá, cưỡi lừa, thể hiện mình không đội trời chung với Thanh triều, và sẽ không bao giờ đặt chân lên đất Thanh triều.

Về già, Trần Tá Tài đục đá làm quan tài, không chôn cất dưới đât sThanh triều, trước khi chết chỉ để lại một câu: “Sinh minh thần, tử minh quỷ, không táng Thanh thổ không mang Thanh thiên.

“Đinh đinh…”

“Sát…”

“A…”

Ở dãy phố phía trước truyền đến tiếng chém giết đánh nhau.

Dương Chấn Tiên lập tức phấn chấn, chạy nhanh hơn, giơ văn sĩ kiếm hô: “Tướng quân đừng vội, ta đến giúp các vị một tay!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »