Từ Châu.
Triệu Trinh Phương đi tới một gian nhà nhỏ, Trần thị vội vàng hành lễ: "Bái kiến công chúa điện hạ!"
"Thẩm tử bình an, Ngụy thúc thúc có nhà không?" Triệu Trinh Phương hỏi.
Trần thị nói: "Đi dạy người ta luyện võ rồi."
Triệu Trinh Phương nói: "Vậy ta sẽ chờ hắn về."
Ngụy Kiếm Hùng và Trần thị, đã đi đến mấy tỉnh nhưng vẫn không tìm thấy được thân nhân của Trần thị. Đến Từ Châu thì đành dừng lại, đi xa hơn về phía bắc là Sơn Đông, người dân trong tỉnh đa số là dân nhập cư, muốn tìm người sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Một đứa trẻ bốn, năm tuổi rụt rè nhìn Triệu Trinh Phương, đó là lúc lớn tuổi mới có được của Ngụy Kiếm Hùng.
Cho đến tối, Ngụy Kiếm Hùng cuối cùng cũng trở về nhà.
Nhìn thấy Triệu Trinh Phương, Ngụy Kiếm Hùng vội nói: "Bái kiến công chúa!"
"Ngụy thúc mau đứng dậy đi," Triệu Trinh Phương sai tùy tùng lấy đến một chiếc hộp: "Đây là hoàng huynh sai người mang đến, một trăm lạng bạc. Bệ hạ có nói trong thư, nếu Ngụy thúc bằng lòng làm quan, hoàng huynh có thể an bài cho ngươi chức quan võ. Với tài năng của Ngụy thúc thì đây thực sự xứng đáng không có gì là thiên vị cả."
Ngụy Kiếm Hùng cười nhận lấy chiếc hộp, khá nặng, bên trong chứa đầy bạc: "Hoàng Đế đưa bạc cho ta, ta sẽ nhận lấy, còn làm quan thì không. Ta đã làm tùy tùng rất nhiều năm rồi lẽ nào bây giờ ta lại rảnh rỗi. Ta ở Từ Châu, làm giáo đầu cho con cái của các gia đình lớn, dạy cho chúng dùng đao, súng, côn cũng rất tự do tự tại. Nếu không nhờ việc này, cũng sẽ không gặp được công chúa điện hạ."
Ngụy Kiếm Hùng dạy con nhà phú hộ tập võ, thỉnh thoảng mượn dùng sân trường trung học Từ Châu, tập đội hình khi trường tan học.
Triệu Trinh Phương nói: "Đây là thư của hoàng huynh."
Ngụy Kiếm Hùng mở thư ra xem, xem xong lại nở nụ cười, nội dung chủ yếu là nhớ lại chuyện xưa, nhân tiện mời hắn đi Nam Kinh. Nếu như không muốn đến Nam Kinh thì viết một bức thư hồi âm, vừa hay nhờ Triệu Trinh Phương mang đi.
Trong khi viết thư, Ngụy Kiếm Hùng hỏi: "Công chúa muốn hồi kinh sao?"
Triệu Trinh Phương nói: "Hội toán học và hội vật lý hằng năm nhân lúc trường học cho nghỉ sẽ tổ chức đại hội ở Nam Kinh. Ta đã hai năm không đến đó rồi, năm nay dù thế nào ta cũng phải đi, có thể giao lưu ý kiến với những người bằng hữu."
Ngụy Kiếm Hùng không hiểu những điều này, cũng không biết đối đáp thế nào.
Việc nghiên cứu về toán học và vật lý của Triệu Trinh Phương chưa bao giờ bị bỏ lại phía sau. Nàng tuy không phải là thiên tài nhưng rất thường hay giao thiệp với nhiều thiên tài, lúc nào cũng cùng với các thiên tài đi đầu trong khoa học.
Ngoài ra nàng còn có thành tích về học thuật, Triệu Trinh Phương phát hiện ra hai định lý toán học, được giới nghiên cứu toán học gọi đùa là "định lý công chúa".
Trịnh Sâm có chút ghen tị về điều này, hắn đang nghi ngờ Triệu Trinh Phương muốn về Nam Kinh để gặp đối tượng nàng yêu thầm lúc trước.
…
Nam Kinh, Tử Cấm thành.
Lưu Mãng dẫn theo thê tử Trâu thị, từng bước theo sau các cung nữ, tường trong cung cao chót vót, thăm thẳm khiến bọn họ cảm thấy có chút bất an.
Đi qua một cửa cung khác, bên trong cung điện càng thêm uy nghiêm, Trâu thị sợ tới mức cả người run lên.
Lưu Mãng thấp giọng an ủi: "Đừng sợ, đừng sợ, Hoàng Đế không ăn thịt người."
Một chiếc xe ngựa đột nhiên dừng lại, nữ quan đánh xe tương đối vạm vỡ, dừng lại trước mặt bọn họ, nói: "Hai vị, mời lên xe."
Trâu thị gần như tê liệt, Lưu Mãng chỉ có thể đỡ thê tử đi lên xe.
Trong cung chỉ có Hoàng Đế hoàng hậu mới có thể ngồi loại xe ngựa này, ngay cả phi tử cũng không có tư cách, hai người bọn họ cũng coi như đã được hưởng thụ rồi.
Xe đi một vòng quanh bức tường thành sau đó dừng lại ở ngoài ngự hoa viên.
Lại đi thêm một đoạn, họ nghe thấy tiếng cười, hóa ra là công chúa Vĩnh Phúc Triệu Trinh Phương đang chơi đùa cùng tiểu hoàng tử.
Đức Phúc công chúa Triệu Trinh Lan cũng ở đó, tương đối yên tĩnh, mỉm cười nhìn nữ nhi của mình và vui đùa cùng mấy vị hoàng tử, hoàng nữ.
Mấy hậu phi đều đang chơi ở ngự hoa viên, Bàn thất muội đang mời gọi mọi người đến nếm thử món bánh ngọt.
Nhìn thấy phu thê Lưu Mãng, Triệu Hãn đứng dậy cười nói: "n công đến rồi!"
Mọi người cũng đứng dậy theo, mọi thứ đều quá khủng khiếp, khiến cho Lưu Mãng sợ đến nhũn cả chân.
Thực ra Triệu Hãn không có ý gì khác, chỉ là tìm thấy ân nhân, nhớ lại nhiều kỷ niệm thời thơ ấu, nên sai người mời Lưu Mãng về Nam Kinh trực tiếp gặp mặt.
"Tiểu thần Lưu Mãng, bái kiến bệ hạ!" Lưu Mãng kéo thê tử cùng hành lễ.
Triệu Trinh Phương nói: "Tỷ tỷ, đây là vị ân công đã cứu mạng hoàng huynh và ta lúc đó. Nếu không có hắn cho bọn ta qua, hoàng huynh và ta không thể nào qua được cầu, có lẽ sẽ chết đói ở ngoài thành rồi."
Triệu Trinh Lan cúi đầu cảm tạ: "Đa tạ ân cứu mạng!"
"Không dám, không dám!" Lưu Mãng thật sự sợ đến ngất đi.
Triệu Hãn cười nói: "Tỷ tỷ, đừng làm cho họ sợ nữa, mời họ cùng đến dùng đồ ăn đi."
Trà đã bưng lên, các loại bánh ngọt bày ra ở đó, Lưu Mãng ăn bánh mà bồn chồn bất an, đến ánh mắt cũng không biết phải hướng về đâu.
Đại hoàng tử Triệu Khuông Hoàn đã bảy tuổi, trước mặt đám đệ đệ muội muội, hắn là một tiểu vương.
Trường tiểu học hoàng thành sau kỳ nghỉ hè này sẽ chính thức khai giảng, đến lúc đó dự sẽ càng náo nhiệt hơn.