Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1260
Cừu nhập khẩu (2)

❊ ❊ ❊

Vận chuyển cừu từ châu u tới đây, chắc chắn sẽ không ai bán với giá bình thường. Để nâng cao tính tích cực của người Hà Lan, lần nào giá cừu khi cập bờ cũng là gấp đôi giá ngựa Ấn Độ.

Người Hà Lan cò kè mặc cả: "Một phần tư giá?"

"Một phần mười!" Vưu Kế Hiền trả giá hung dữ mạnh mẽ

Cừu mặt đen Ba Tư chủ yếu dùng để ăn, tuy chất lượng lông không tính là kém lắm nhưng không khá hơn lông cừu bản thổ Trung Quốc chút nào. Đi ngàn dặm xa xôi đến Trung Quốc để giao dịch, người Hà Lan cũng không có khả năng vận chuyển về.

Cò kè mặc cả một lúc, giao dịch theo giá đặt hàng cừu Merino, số cừu mặt đen còn lại thì giao dịch theo giá một phần tám.

Cừu tới từ Tây Ban Nha và Ba Tư được vận chuyển tới đảo Tể Châu như thế.

Trường nuôi ngựa triều đình Đại Đồng đã không còn ở đả Tể Châu từ lâu. Ở Liêu Đông có một trường chăn ngựa lớn theo hình thức Phục Châu.

Đảo Tể Châu bây giờ đã trở thành căn cứ nghiên cứu khoa học chăn nuôi, chủ yếu tiến hành thí nghiệm sinh sản của ngựa, bò, cừu.

Cách thức thí nghiệm vô cùng nguyên thủy phóng khoáng, chính là để các giống khác nhau lai với nhau, tạo ra không ít trò vui ly kỳ kỳ lạ. Đương nhiên, chủ yếu vẫn là lựa chọn phương án lai giống tối ưu, dùng sức người để chỉnh đốn phương hướng tiến hóa của súc vật.

Số cừu non được đưa tới đảo Tể Châu này chắc chắn chủ yếu là lựa chọn phương án tối ưu để sinh ra cừu Merino.

Nhưng cũng để cừu Merino, Tây Ban Nha, cừu mặt đen Ba Tư, cừu bản thổ Đông Á lai giống với nhau. Có thể lai ra cái thứ quỷ gì thì hoàn toàn dựa vào ý trời. Dù thất bại cũng có thể chọn mấy con bất thường đưa tới Nam Kinh để Hoàng Đế xem thứ mấy thứ kỳ quái này.

Đảo Tể Châu đã đổi tên thành huyện Tể Châu, vốn là một phần của Giang Tô, bây giờ là một phần của Sơn Đông.

Nhân khẩu trên toàn huyện nhanh chóng tăng lên hơn năm vạn người, có lẽ một phần tư là người Hán di cư tới, có không ít trong số đó là người Triều Tiên chèo thuyền trốn tới mấy năm gần đây. Đã xây được ba trường tiểu học, một trường trung học, đều dạy Hán ngữ.

...

"Các người đang đan áo à?" Triệu Hãn cười hỏi.''

"Bệ hạ!"

Liễu Như thị và Điền Tú Anh vội vàng đứng dậy chào hỏi.

"Ngồi đi." Triệu Hãn gật đầu.

Đan áo len bằng cây trúc là do Triệu Hãn đích thân "phát minh" nhưng cách đan cụ thể như thế nào lại giao cho người giỏi tay nghề nghiên cứu.

Đám thợ khéo phát minh ra một cách, truyền bá ra ngoài, những người phụ nữ dân thường lại phát triển thành sáu cách.

Điền Tú Anh khéo tay, từng cải tạo khu trồng câu cảnh hoàng cung Bắc Kinh, từng cải tạo đồ trang sức của phi tần Bắc Kinh. Trong lúc rảnh rỗi nàng ta nghiên cứu cách đan áo len ở hậu cung, vậy mà lại phát minh ra một cách đan bằng kim đan, có thể dùng sợi len đan ra rất nhiều màu sắc hoa văn.

Điền Tú Anh nâng cái bụng bầu, cẩn thận ngồi xuống dưới sự dìu đỡ của cung nữ, nói: "Đây là hài của trẻ sơ sinh, có thể đeo vào mùa đông."

Triệu Hãn cầm chiếc giày nhỏ đã đan được một nửa lên, chỉ dùng sợi lông cừu tinh tế đan thành, không chà vào da trẻ sơ sinh. Hắn xem kỹ một lúc, cười nói: "Đây là con dơi à?"

"Đan một đôi giày con dơi cầu phúc cho con." Điền Tú Anh đã có ám ảnh trong lòng rồi. Con trai nàng ta sinh cho Sùng Trinh chết non liên tục, chỉ giữ được đứa cuối cùng. Bây giờ lại mang thai con của Triệu Hãn, đúng là không muốn phải trải qua như thế lần nữa.

Liễu Như thị cười nói: Phu quân có hồng phúc, đương nhiên hoàng tử hoàng nữ cũng là người có phúc."

Dáng dấp Liễu Như thị đầy đặn hơn vẻ mảnh mai mấy năm trước nhiều. Mối quan hệ giữa nàng ta với Điền Tú Anh cũng vẫn tốt nhất.

Triệu Hãn bỗng nói: "Tìm được phụ thân nàng rồi."

Điền Tú Anh ngạc nhiên: "Gia phụ vẫn mạnh khỏe?"

Triệu Hãn nói: " Lúc Lý Tự Thành đang khảo sát hướng đi ở Bắc Kinh thì bị đánh gần chết, trốn vào trong núi làm hòa thượng dưới sự giúp đỡ của bạn cũ. Quân Đại Đồng thu phục Hà Bắc, kiểm tra tất cả chúng tăng, xác nhận thân phận của hắn, mấy ngày nữa là đưa tới Nam Kinh."

"Chúc mừng tỷ tỷ!" Liễu Như thị vui rạo rực nói.

Điền Tú Anh cũng hé miệng cười, đứa con trong bụng sắp sinh, phụ thân li tán cũng có tung tích, ông trời vẫn rất chiếu cố bản thân.

Triệu Hãn nói với Liễu Như thị: "Tạm thời chưa tìm được người nhà của nàng."

Liễu Như thị gắng gượng cười: "Không tìm thấy thì thôi."

Triệu Hãn nhắc nhở Điền Tú Anh: "Tước vị ở Đại Đồng chủ dùng công tích để ban thưởng, Phụ thân nàng tới Nam Kinh, cùng lắm chỉ ban nhà cửa và bạc. Tước vị thì không có, điền sản thì ở dưới quê mới có, không thể chia ruộng ở trong thành được."

"Bệ hạ yên tâm." Điền Tú Anh nói: "Thiếp thân sẽ nhắc nhở gia phụ, chắc chắn ông không dám lỗ mãng."

Mấy năm nay, Triệu Hãn không chỉ tìm hiểu người nhà phi tần mà còn vẫn luôn thăm dò những người từng là ân nhân của mình. Vẽ tướng mạo quan quân Thiên Tân cho hắn qua cầu, phụ nhân Thiên Tân cho hắn nước uống, người tới giành công không ít, tiếc là không tìm được ai.

Liễu Như thị bảo cung nữ mang giấy bút và thuốc màu tới, bày giấy vẽ ra dạy Triệu Hãn vẽ tranh.

Hiện giờ Triệu Hoàng Đế cũng là người làm công tác văn hóa, có muôn vàn các loại sở thích. Chủ yếu là vì phê tấu chương quá mệt mỏi, hắn cũng dành chút thời gian để giải trí, ngoại trừ đọc sách ra, còn học về âm nhạc, học về hội họa, và cả học về cờ vây, thậm chí đôi khi còn cùng với Bàn Thất Muội làm bánh ngọt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »